Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 110
Phần 110: QUỶ CUNG VÀ QUỶ TIỄN

Tuyết Ngọc Phong Vân được gọi là tiên mã bởi sức mạnh của nó đã vượt quá Thần cấp, tương đương với Tiên cấp, riêng về tốc độ thì còn nhanh hơn Đại Tiên, sánh ngang với Thánh Nhân, là đỉnh cao của loài ngựa. Nguồn gốc của con ngựa này không rõ ràng, theo lời đồn thì năm xưa có vị tiên nhân do say rượu mà làm tình với ngựa cái, đẻ ra Tuyết Ngọc Phong Vân, lúc nó vừa sinh bầu trời đã biến sắc, nhật nguyệt trốn chạy, là kỳ thú vạn năm có một.

Nghịch Nam Long bị tiên mã chặn đường, tức giận há mồm ra đớp. Mồm của chàng to bằng quả núi, răng trắng sắc nhọn. Tuyết Ngọc Phong Vân chẳng những nhẹ nhàng tránh được, mà còn thuận thế xoay người tung cú đá hậu trúng ngay mặt rồng làm Nghịch Nam Long đau tái mặt. Cú đá của Tuyết Ngọc Phong Vân mang theo sức mạnh kỳ bí nào đó, xuyên thủng được lớp vỏ bảo vệ bên ngoài, xâm nhập rất sâu vào cơ bắp bên trong và tích lại ở đó, ngăn chặn năng lực trị thương của Tiên Thiên Hợp Nhất. Nghịch Nam Long trúng cú đá ấy, ban đầu chỉ ngâm ngẩm đau, về sau càng lúc càng đau, ảnh hưởng đến sức chiến đấu.

Võ Thánh cười ha hả:

– Mày chưa từng nghe danh Tuyết Ngọc Phong Vân hay sao? Chỉ cần mỗi con ngựa này cũng đủ đánh bại mày, không cần tao đích thân ra tay.

Nghịch Nam Long gầm lên một tiếng, phun ra Thanh Hỏa làm rạn nứt cả bầu trời, oxi bị thiêu cháy, không khí trở nên ngột ngạt. Tuyết Ngọc Phong Vân xuyên qua Thanh Hỏa mà chạy, vừa chạy vừa dậm mây tóe lửa, lại lắc mình một cái, đã xuất hiện ngay cạnh đầu của Nghịch Nam Long, tung ra liên tiếp hai cú đá hậu làm thân rồng méo mó, vết thương tích lại trong mình càng nặng. Nghịch Nam Long biết rằng so về tốc độ mình không sánh bằng con ngựa này, cứ để mình rồng chẳng được ích gì mà còn dễ bị tấn công, vội vã trở lại hình người như cũ.

Trong trạng thái hình người chàng có Thiên Thần giáp, có thể kháng cự cú đá hậu của Tuyết Ngọc Phong Vân, lại cầm Vũ Trụ kiếm là vũ khí lợi hại hiếm có, nhờ vậy mà lòng tự tin tăng cao. Chàng vừa tái hình, Võ Thánh Quân đã ùa đến, vây chặt chàng ở giữa. Võ Thánh Quân cưỡi ngựa trắng, lưng đeo cung tên, tay cầm trường thương, oai dũng vô cùng. Theo hiệu lệnh, năm nghìn quân Võ Thánh đồng loạt rút cung tên, bắn chíu chíu ba mươi phát, gọi là Tam Thập Liên Phát Tiễn, điểm lợi hại nhất không phải là số lượng mũi tên bắn ra, mà là mỗi mũi tên đều ẩn chứa ý thức trong đó, có thể tự tìm đường mà đi, tự tìm cách vượt qua chướng ngại vật để nhằm vào mục tiêu đã xác định, chẳng khác gì tên lửa thông minh ngày nay. Đối phương một khi đã trúng tên, yếu thì chết tại chỗ, khỏe thì chân tay co quắp, ngũ tạng bị phế, cơ thể tê liệt, trở thành mồi ngon cho các mũi tên tiếp theo, cho đến khi bị tiêu diệt hoàn toàn mới thôi.

Nghịch Nam Long gầm lên một tiếng, lấy Vũ Trụ kiếm ra chém. Uy lực của Vũ Trụ kiếm cực kỳ khủng bố, không phải chém theo điểm mà theo diện, một nhát chém ấy quét ngang một vùng không gian, không gì thoát được. Cho dù thần tiễn có tìm cách tránh né vẫn bị quét trúng, rụng hàng loạt. Chỉ có điều tên bay quá nhiều, trong số ấy vẫn có cái vượt qua được Vũ Trụ kiếm, húc vào Thiên Thần giáp khiến Nghịch Nam Long ngã ngửa ra sau, đầu óc choáng váng.

Các Võ Thánh Quân đồng loạt xông lên, đầu thương đi trước, còn cách Nghịch Nam Long hai mươi mét mũi thương bất thần dài ra, xuất kỳ bất ý đâm một cú trời giáng lên Thiên Thần giáp, tuy không thể gây tổn hại cho giáp thần nhưng giáp thần cũng không hấp thụ được hết lực tấn công, cứ thế truyền lại một phần cho Nghịch Nam Long khiến chàng đau thấu tim gan. Năm nghìn Võ Thánh Quân đã tập với nhau không biết bao nhiêu năm tháng, lên công về thủ cực kỳ ăn ý, đánh lâu như vậy mà chưa chết người nào, ngược lại Nghịch Nam Long đã bị vây chặt, xem chừng tình thế vô cùng nguy nan.

Võ Thánh thấy đối phương ở trong tình trạng khốn đốn, biết rằng đã đến lúc ra tay, bèn với tay ra đằng sau lấy một mũi tên màu bạc, được gọi là Quỷ Tiễn. Tên này chỉ có một mũi duy nhất, nhưng quỷ dị vô cùng, không được làm bằng vật chất thông thường mà bằng hồn một con quỷ đã chết. Bởi nó là hồn quỷ nên mọi loại áo giáp đều không thể ngăn chặn được, chất độc từ hồn quỷ sẽ đi xuyên qua áo giáp thâm nhập vào bên trong cơ thể, từ đó làm nhiễm độc máu và linh hồn người trúng tên, khiến cho nạn nhân trở nên vừa kiệt sức, vừa điên loạn mà chết.

Quỷ Tiễn bắn ra rồi, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ sẽ tự động trở về với chủ nhân, bớt đi cung đoạn chế tạo và thu tiễn phiền phức, là thần khí trong số các thần khí, ngay cả Thánh Nhân cũng phải thèm muốn.

Đã có Quỷ Tiễn, tất cả Quỷ Cung. Quỷ Tiễn đi kèm với Quỷ Cung thành một cặp vũ khí đáng sợ. Nếu như Quỷ Tiễn được làm từ hồn quỷ thì Quỷ Cung làm từ xác quỷ. Xác con quỷ này rất lớn, to bằng cả dãy núi, nhưng sau quá trình luyện hóa chỉ còn vừa đủ để làm ra một cây cung, có thể kháng cự mọi loại lửa trong thiên hạ, đặt trong bất kỳ môi trường nào cũng duy trì được tính năng đàn hồi, dẻo dai, vững chắc. Chỉ duy nhất Quỷ Cung mới bắn được Quỷ Tiễn. Có hai cách phát tiễn, cách một là bắn điểm, chỉ nhắm vào một điểm duy nhất, cách thứ hai là bắn diện, một khi tên đã rời cung, thì trong phạm vi trăm dặm vuông, tất cả mọi sinh vật sống đều nhiễm độc hồn quỷ, ngay cả sông hồ, đất đai, không khí, đều chứa độc tố mà trở nên hoang tàn, sức sống bị tận diệt, vạn vật điêu linh, uy lực vô cùng vô tận.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155