Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 3
Phần 3: NGHỊCH NAM LONG ĐẾN KINH ĐÔ NHÀ THƯƠNG

Trải qua một trăm linh bảy ngày tập luyện không nghỉ, cuối cùng Nghịch Nam Long cũng đã học được bảy mươi hai phép Địa Sát và ba mươi lăm phép Thiên Cang. Bồ Đề Tổ Sư chỉ giữ lại phép cuối cùng, mạnh nhất, là phép Điên Đảo Âm Dương. Người sở hữu phép này có thể thay đổi thực tại, xáo trộn tự nhiên khiến âm dương nghịch chuyển, là phép nghịch thiên nhất trong các phép nghịch thiên.

Bồ Đề Tổ Sư gọi Nghịch Nam Long lại, răn rằng:

– Tiếng rằng ngươi đã học được gần hết các phép thuật nhưng do thời gian quá ngắn ngủi nên thực tế mới chỉ nắm được phần lý thuyết, không phép nào phát huy được đến tận cùng. Ngươi đem bản lĩnh mèo cào này ra đấu với thần thánh bốn phương thì tất chết không có chỗ chôn. Tốt nhất ngươi hãy dành vài năm để luyện tập cho tinh thông, khi ấy mới mong thắng nhiều thua ít.

Nghịch Nam Long liền hỏi:

– Thưa sư phụ, như con hiện nay là đứng ở đâu trong trời đất?
– Như ngươi thì đã vượt qua cấp Á thần, nhưng vẫn chỉ là thần cấp thấp mà thôi. Còn kém lắm, kém lắm. Thôi, đi đi, không cần quỳ lạy ta.

Bồ Đề Tổ Sư vẫy tay. Mắt của Nghịch Nam Long mờ đi, cảnh vật xung quanh biến ảo, trong chớp mắt chàng đã thấy mình ở dưới chân núi Thái Sơn, ngẩng đầu lên chỉ thấy mây trắng lượn lờ trên đỉnh núi.

Nghịch Nam Long biết rằng Bồ Đề Tổ Sư vừa thi triển phép Tiên Sơn Di Thạch, một trong ba mươi sáu phép Thiên Cang. Phép này vốn được tạo ra để dịch chuyển các vật thể lớn và nặng như tảng đá, dĩ nhiên có thể áp dụng với người. Sư phụ đã dạy cho chàng phép này, nhưng trình độ của chàng chỉ có khả năng dịch chuyển tảng đá ngàn cân với tốc độ chậm ở cự li gần mà thôi. Bồ Đề Tổ Sư đã đạt đến cảnh giới thông huyền, phẩy nhẹ tay một cái đã di chuyển người đối diện đi mấy chục dặm mà họ không thể phản ứng gì được, thật là thần thông quảng đại.

Nghịch Nam Long thở dài, tự hỏi mình sẽ cần bao nhiêu năm tháng mới làm được như sư phụ.

Chàng quỳ xuống, hướng về đỉnh núi lạy mười lạy để cảm ơn sư phụ đã cất công dạy dỗ, sau đó mới lững thững đi bộ về phía thôn làng gần đó.

Lúc đó là năm 1154 trước Công nguyên, thời đại nhà Thương. Con trai của Đế Ất là Đế Tân vừa mới lên ngôi, liền ra lệnh đại xá thiên hạ. Địa phận tỉnh Sơn Đông nơi núi Thái Sơn tọa lạc nằm tít tận cực Tây biên giới lãnh thổ nhà Thương cũng được hưởng cơn mưa móc, những tù nhân phạm tội nhẹ đều được thả ra, lại miễn thuế một năm, nhân dân đều phấn khởi hoan hỉ.

Mọi người kháo nhau vị vua mới tinh anh tuấn kiệt, ngoại hình như người trời, đánh đâu thắng đó, bốn phương đều đua nhau kéo về triều cống, thật là bậc anh hùng gan dạ, kể từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế, chưa từng có ai vĩ đại đến thế.

Nghịch Nam Long nghe vậy, liền có hứng thú với vị vua mới. Chàng muốn đến thủ đô của nhà Thương là Ân Khư tại Hà Nam ngày nay để diện kiến nhà vua xem lời đồn đúng đắn đến đâu.

Tổ Sư Bồ Đề thế mà lại không dạy cho Nghịch Nam Long phép Cân Đẩu Vân, hơn nữa chàng còn không hề biết đến sự tồn tại của phép này. Chàng học được phép Tung Địa Kim Cang là phép di chuyển xa vạn dặm chỉ trong chớp mắt, nhưng chưa nắm được phần tinh túy nên giới hạn hiện tại chỉ ở mức chục dặm đường mà thôi.

Nghịch Nam Long không có lý do gì để vội vàng. Chàng thong thả tản bộ kết hợp thăm quan ngắm cảnh, trò chuyện cùng dân bản địa, tiếp thu văn hóa địa phương.

Chàng có phép Chỉ Thạch Thành Kim trong Thiên Cang, lại nắm cả phép Hoàng Bạch trong Địa Sát, có thể dễ dàng biến đá sỏi thành vàng ngọc, biến giấy thành tiền, nên tuy chẳng có nghề ngỗng gì mà ngân quỹ vô tận. Chàng mua một con ngựa quý, lại mua quần áo cực đắt tiền đắp lên người, kết hợp với vẻ ngoài cao lớn cường tráng trông chẳng khác gì thần tướng hạ phàm, đi đến đâu dân chúng đổ ra ngắm nghía chỉ trỏ đến đấy. Gia đình các nhà đại phú tìm cách kết thân với chàng, xin được gả con gái cho. Chàng đang tuổi thanh niên trai tráng, rất sẵn lòng tuyển phi, nhưng vừa mới nhìn thấy con gái thời ấy chàng đã muốn ngất. Các cô vừa thấp vừa đen, lại mắc chứng hôi miệng hay thậm chí hôi toàn thân do hạn chế của thời đại. Nghịch Nam Long đi qua bao địa phương, ngắm nhìn bao nhiêu cô gái mà vẫn không thấy ai ưng ý.

Sau nhiều ngày rong ruổi, cuối cùng chàng cũng đến được địa giới kinh đô Ân Khư. Lúc ấy trời vừa tối, mây đen kéo về che lấp cả ánh trăng, gió thổi bừng bừng. Nghịch Nam Long thấy thời tiết khác thường, biết rằng có kẻ giấu mặt đang trổ tài hô phong hoán vũ, bèn tìm một nhà trọ gần đó nghỉ ngơi. Chàng dùng phép Tá Phong, thuận theo chiều gió mà bay là là trên trời, mở Thức Địa và Xạ Khúc quan sát toàn bộ địa phận kinh thành, rõ ràng chẳng khác gì người đang đọc một quyển sách.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155