Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 29
Phần 29: NĂM VỊ TIÊN CÔ BỊ VÂY KHỐN

Lúc này ở đại trận, quân Chu đã phá được trận Tru Tiên, cướp được bốn thanh kiếm báu mà Thông Thiên giáo chủ ban cho các học trò.

Bốn thanh kiếm ấy lần lượt là Tru Tiên, Lục Tiên, Hãm Tiên, Tuyệt Tiên, mỗi cây tách ra đều có thể dễ dàng chém chết bậc Đại Tiên, hợp lại có thể chém chết cả bậc Thánh Nhân, uy lực vô cùng.

Tru Tiên Tứ Kiếm sát khí quá nặng, khi đi thành bộ ngay cả cấp Đại Tiên cũng không khống chế ổn thỏa được, nên quân Chu không dám giao hết cho một người mà phải chia thành bốn, giao cho bốn vị Đại Tiên khác nhau nắm giữ. Quảng Thành Tử giữ Tru Tiên kiếm, Xích Tinh Tử giữ Lục Tiên kiếm, Ðạo Hạnh Thiên Tôn giữ Hãm Tiên kiếm, Ngọc Đảnh Chân Nhân giữ Tuyệt Tiên kiếm, khi bốn người này ở cùng nhau lập thành Tru Tiên Đại Trận, thì về cơ bản đã ở trạng thái bất bại.

Bên phía quân Thương lúc này, thái sư Văn Trọng đã thiệt mạng, chủ trì thế trận Vạn Tiên là bốn đại đệ tử của Thông Thiên giáo chủ, xếp theo thứ tự từ trên xuống dưới là Ða Bửu đạo nhân, Kim Linh thánh mẫu, Võ Dương thánh mẫu, Quy Linh thánh mẫu. Bên cạnh bốn người này là thần thú Hắc Kỳ Lân, vốn là vật cưỡi của thái sư Văn Trọng, nay chủ cũ đã mất, nó thông minh như người, quyết tâm ở lại báo thù cho chủ.

Trận Vạn Tiên đã được lập, quanh trận mây mù bao phủ, bên trong thấp thoáng ẩn hiện biển nọ non kia không biết bao nhiêu mà kể. Lại có nhiều vị tiên dị hình xưa nay chưa từng thấy lần nào, tầng dưới tầng trên chen nhau không lọt. Có thể nói bên Triệt giáo đã dốc toàn lực vào trận này, thua nữa là toàn giáo xóa sổ, các vị chủ soái chết sạch không còn một ai.

Ở bên phía quân Chu, chủ trận là Khương Tử Nha ngụ tại tòa Lưu Bồng, thân cưỡi Tứ Bất Tượng là một con vật hình thù kỳ dị đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa, đầu kỳ lân, mình rồng, chân đạp hào quang, có thể đằng vân giá vũ, ngày đi ngàn dặm. Con này do Nguyên Thủy Thiên Tôn tặng cho Khương Tử Nha, lại tặng thêm cho roi Đả Thần Tiên là pháp bảo đánh đâu thắng đó.

Trước trận lúc này, năm vị tiên cô bên phía Triệt giáo đang đấu với Na Tra và Dương Tiễn kịch liệt.

Năm vị tiên cô này tên là Vân Tiêu, Huỳnh Tiêu, Bích Tiêu, Thể Vân, Hạm Chi, đều đã tu luyện vạn năm trên núi Nga Mi, trong đó Vân Tiêu, Huỳnh Tiêu và Bích Tiêu là ba chị em ruột. Cả năm đều đẹp đẽ mê ly, lại thêm vẻ thần tiên thoát tục, từ dáng vẻ đến khuôn mặt đã đạt đến mức tuyệt đỉnh, người phàm không thể sánh bằng.

Đối thủ của họ chỉ có hai người thôi, nhưng lại là hai viên đại tướng mạnh nhất Tây Kỳ. Na Tra là con Lý Tịnh đã từng nhắc đến rồi. Dương Tiễn thân phận thậm chí còn cao hơn nhiều, nguyên lai là con của Dao Cơ Tiên Tử là em gái Ngọc Hoàng, tức Dương Tiễn là cháu Ngọc Hoàng Thượng Đế, lúc lớn lên nhờ thần lực mạnh mẽ mà được người đời tôn xưng là Nhị Lang Thần, cấp bậc chỉ dưới Đại Tiên đôi chút mà thôi. Hai người này một khi đi cùng nhau thì như rồng như hổ, không ai có thể đương cự nổi.

Na Tra tính tình ngỗ ngược, mới đẻ ra đã thích đánh nhau, lúc ấy hóa thành ba đầu sáu tay, chân đạp Phong Hỏa Luân, trên tay cầm một đống pháp bảo được thầy Thái Ất Chân Nhân ban cho: Âm Dương Thư Hùng Kiếm, Càn Khôn Quyện, Hỏa Tiêm Thương, Hỗn Thiên Lăng, Cửu Long Thần Tráo và Đả Tiên Kim Chuyên, chẳng khác gì dân chơi nhà giàu chuyên mua sỉ pháp bảo, vừa nhìn đã hoa cả mắt.

Dương Tiễn có con mắt thứ ba chiếu đến đâu đối phương hồn bay phách lạc đến đấy. Sử dụng một thanh Tam Tiêm Đao do Giao Long ba đầu hóa thành, bên cạnh có con Hao Thiên Khuyển là một con chó rất trung thành, hở ra là cắn chân làm đối phương thập phần rối loạn.

Các vị tiên cô tuy đã tu luyện hàng vạn năm, nhân số đông hơn, nhưng đối đầu với nhị vị đại tướng của Khương Tử Nha, càng đánh càng rơi vào thế hạ phong.

Đánh thêm một lúc nữa, Hạm Chi tiên cô là trẻ nhất, cũng là người yếu đuối nhất trong số năm vị tiên cô bị Na Tra ném vòng Càn Khôn vào mông đau điếng, còn đang lúng túng đã lại bị ném cục Kim Chuyên vào giữa ngực xây xẩm mặt mày, ngã nhào xuống đất. Na Tra tiện tay tung Hỗn Thiên Lăng là một dải lụa chuyên để trói bắt tiên nhân, định bụng trói nghiến lại giải về Lư Bồng.

Đúng lúc ấy một tia sáng xẹt lên, Hỗn Thiên Lăng trúng tia sáng ấy giống như con rắn bị thương, lập tức co người lại, rụt về tay Na Tra.

Mọi người cả kinh, cùng nhìn về phía nơi tia thanh quang vừa phát ra, thấy đứng đó một chàng trai đẹp đẽ tuyệt trần. Chàng mặc giáp trụ của quân Thương, cưỡi ngựa đen, chính là Nghịch Nam Long.

Nghịch Nam Long thấy Mật Tà không chém nổi Hỗn Thiên Lăng, biết đây cũng là pháp bảo rất lợi hại, không dám lơi lỏng cảnh giác.

Hạm Chi tiên cô sống đã lâu mà tính tình hãy còn nhí nhảnh, lại mắc chứng mê trai đẹp, được Nghịch Nam Long cứu cảm kích vô cùng, chạy vội đến bên chàng, nói:

– Đa tạ tráng sĩ đã cứu giúp.

Ánh mắt của nàng long lanh, trên khóe mi vẫn còn đọng lại giọt nước mắt lúc nãy bị Na Tra đánh cho đau điếng.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155