Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 152
Phần 152: HỒNG QUÂN LÃO TỔ XUẤT QUAN

Nghịch Nam Long lúc này đã Thần Long Ma Đế – Thiên Cổ Đệ Nhất Thiên Ma, sức mạnh vô địch, ma lực thao túng tâm trí khiến cho chàng bất chấp tất cả, coi thường tất cả, trong mắt chàng vạn vật đều như cỏ rác, chúng sinh như sâu kiến, ngay cả một người tài đức vẹn toàn, được Tam giới kính ngưỡng như Phật Bà cũng là đối tượng chinh phục.

Còn đang địt gái cuồng loạn, thì từ xa bay đến một nguồn lực lượng siêu hùng mạnh khiến Nghịch Nam Long thất kinh. Chàng đã đoán ra được tám phần người đến là ai, bèn thu lại mấy vạn con chim, mặc Thiên Thần Giáp, các thể loại vũ khí lợi hại nhất đều mang ra cầm hết trên tay, sẵn sàng đối phó. Lại ra lệnh cho các nữ tiên trở về thành, nếu không có lệnh tuyệt đối không được hiện thân.

Trong phút chốc, từ trên trời cao hạ xuống một người đàn ông cực kỳ cao lớn, râu tóc trắng xóa, dáng vẻ phi thường. Người này vừa đến, Tam Thanh cùng mười vạn Thánh Nhân đều đồng loạt quỳ lạy, miệng hô lớn:

– Chúng con bái kiến Hồng Quân Lão Tổ.

Nghịch Nam Long rùng mình. Hồng Quân Lão Tổ cùng Mạnh Bà là khởi nguồn sự sống của vũ trụ, tất cả những người ở đây, kể cả chàng nữa, đều là hậu duệ của hai người này. Chàng yên lặng cưỡi trên lưng ngựa nhìn Hồng Quân Lão Tổ, thấy lão uy nghiêm mà trầm tĩnh, ung dung mà vững vàng, bình thản mà khiến đối phương khiếp sợ. Quan Thế Âm Bồ Tát bay đến, chắp hai tay nói:

– Mừng Hồng Quân Lão Tổ giá lâm.

Hồng Quân Lão Tổ gật đầu nói:

– Quan Thế Âm chớ đa lễ. Ta bế quan đã lâu, không biết sự tình Phật giới thế nào, nhờ Quan Thế Âm truyền lại lời chúc sức khỏe của ta đến chư Phật.
– Thiên hạ đại loạn, nay Lão Tổ xuất quan, thật là đáng mừng.
– Yêu nghiệt cứ một thời gian lại xuất hiện gây cơn sóng gió, trừ ma diệt yêu là bổn phận của chúng ta. Phiền Quan Thế Âm chờ ta làm xong việc rồi cùng nhau đàm đạo.

Hồng Quân Lão Tổ nhìn sang Nghịch Nam Long, thấy chàng đứng trước mặt mình mà vẫn giữ được bình tĩnh chứ không mất tinh thần, hơi gật đầu tán thưởng:

– Ngươi đã tiến cấp Á Đại Thánh, nắm vững bước hai của của đại phép Điên Đảo Âm Dương, là một trong những tồn tại cao nhất của Tam giới, vậy mà không biết làm phúc cho muôn dân, lại làm điều dâm loạn, tàn ác, chẳng khác gì cầm thú.

Nghịch Nam Long ngoẹo đầu, cười bảo:

– Ta ngủ với gái chẳng phải thú vị hơn ngươi cho đến nay vẫn là thân đồng tử, ngay cả Mạnh Bà là người phụ nữ mà ngươi yêu thương nhất cũng bỏ ngươi mà đi, nay đã trở thành vợ ta. Ngươi có biết lúc chúng ta làm tình với nhau nàng rên rỉ cuồng nhiệt thế nào không?

Hồng Quân Lão Tổ sầm mặt nói:

– Đúng là con vật không nói được tiếng người. Ngươi cũng là súc sinh giống như đồng loại của ngươi là Nghịch Thiên Đế. Ta đã luyện hóa xác của hắn thành Nghịch Thiên Đan, nay ta cũng sẽ giết ngươi và luyện hóa xác ngươi thành Súc Sinh Đan, cho dòng giống của ngươi được hưởng chung số phận.
– Hừ, lão già khốn kiếp, ngoại hình đẹp đẽ mà tâm địa độc ác, để xem bản lĩnh của ngươi tới đâu.

Toàn thân của Nghịch Nam Long phát sáng như Mặt Trời, vô số tia sáng rực rỡ, nóng bỏng bao lấy người chàng như tai lửa của Mặt Trời. Nghịch Nam Long chỉ tay, hơn vạn tia sáng nhằm thẳng Hồng Quân Lão Tổ mà tấn công. Hồng Quân Lão Tổ hơi rung động, cơ thể cũng phát sáng y như Nghịch Nam Long, tay chỉ về phía chàng, đồng thời bắn đi hơn vạn tia sáng. Các tia sáng tìm diệt nhau, gây ra các vụ nổ năng lượng khủng khiếp làm các vị Thánh Nhân đứng gần đó cũng không chịu được áp lực, phải lùi lại thật xa, vận dụng mọi thủ đoạn để tự vệ.

Đây là cuộc đấu ánh sáng chưa từng có trong lịch sử tiên giới, diễn ra giữa hai đại cao thủ ngang tài ngang sức. Cả hai đều là Á Đại Thánh, Hồng Quân Lão Tổ tu luyện lâu năm hơn, nhưng Nghịch Nam Long có hơi thở nghịch thiên của Nghịch Thiên Đế, có sự bá đạo và khó đoán của Gốc Ma Lực, nhất thời bất phân thắng bại.

Hồng Quân Lão Tổ gầm lên một tiếng chấn động, ở xung quanh Nghịch Nam Long tại các góc chính Đông, chính Tây, chính Nam, chính Bắc lần lượt xuất hiện bốn Hồng Quân Lão Tổ giống y như bản thể. Đây không phải là phép phân thân mà là phép nhân bản, trông thì giống nhau nhưng bản chất hoàn toàn khác. Phân thân là dùng một vật nào đó trên người, có thể là lông, tóc, hóa phép thành người giống hệt mình, tùy thời có thể thu về như trước. Phân thân chẳng những không mạnh bằng bản thể, mà bản thể còn phải chia sức mạnh cho phân thân khiến tất cả cùng yếu đi, hơn nữa càng nhiều phân thân điều khiển càng khó. Chính vì thế mà tiên nhân cấp cao xem phân thân chỉ là trò vẽ vời không có lợi ích gì trong lúc chiến đấu sinh tử. Ngược lại, phép nhân bản là tạo ra những người mới có ý chí độc lập, tự do hành động và có sức mạnh tương đương với bản thể. Chỉ những người nắm được Điên Đảo Âm Dương đến cực hạn của bước hai mới có thể tạo ra nhân bản.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155