Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 26
Phần 26: TIÊN GIỚI CỬU LONG

Sự ra đời của Bạch Long khiến trời đất cùng chấn động, trên nền trời xuất hiện hàng triệu tia sáng đủ màu chiếu rọi năm châu bốn biển, mặt biển cuộn sóng, các loài sinh vật có cánh, có vây hay có mang, cho dù đang ở cách xa hàng dặm hay từ đáy biển sâu cũng đều bị một sức mạnh thần bí thôi thúc, cùng nhau đổ về tỏ lòng thần phục.

Đây chính là cảnh tượng bách thú triều bái đã lâu lắm rồi không còn xuất hiện trên thế gian.

Rồng là sinh vật mạnh nhất trên đời, mạnh hơn cả tiên nhân, mỗi lần Rồng xuất thế đều là một sự kiện gây chấn động Tam giới, ngay cả các vị Đại Tiên cũng phải chú ý đến.

Nghịch Nam Long trong cơ thể Rồng cảm nhận một nguồn sức mạnh khủng khiếp đang cuộn chảy thành các vòng tuần hoàn liên tục không chỗ nào đứt đoạn. Nhờ sức mạnh ấy mà rất nhiều phép thuật trước đây chàng đã nắm vững nguyên lý nhưng không có cách nào thi triển được, lúc đó đột nhiên cảm thấy có thể thực hiện một cách dễ dàng giống như người ta hít thở khí trời.

Chàng ngửa đầu, phun ra một cột lửa màu trắng, gọi là Bạch Hỏa. Bạch Hỏa đi đến đâu, mọi vật đều bị thiêu rụi, cho dù là sắt thép loại tốt nhất hay thậm chí cả đá núi cũng bị ngọn lửa này đốt cháy thành tro bụi. Uy lực thật kinh thế hãi tục.

Muôn thú cùng rống lên một tiếng bày tỏ sự kính ngưỡng. Thông Thiên giáo chủ gật gù, nói:

– Chúc mừng ngươi, và xin chia buồn cùng những người đồng tộc của ngươi.

Nghịch Nam Long không hiểu câu ấy có ý gì, vội hỏi:

– Xin giáo chủ nói rõ.
– Sau sự kiện của Nghịch Thiên Đế, có người đã thêm vào một quy tắc để kìm hãm loài Rồng. Quy tắc ấy quy định rõ rằng loài Rồng chỉ được phép có tối đa là chín cá thể tồn tại cùng lúc trên dương thế, nếu vì một lý do nào đó dẫn đến sự ra đời của cá thể thứ mười thì cá thể yếu nhất trong số chín cá thể đang sống sẽ lập tức chết đi. Quy định như vậy là bởi loài Rồng quá mạnh mẽ, nếu số lượng quá nhiều sẽ khiến Tiên giới đại loạn.

Nghịch Nam Long nghe vậy, vô cùng sợ hãi.

Cả cha chàng và ông chàng đều là Rồng, chẳng hóa ra sự ra đời của chàng trong hình hài Bạch Long gián tiếp đẩy một trong hai người đến cái chết ư? Chàng vội vàng lần theo dòng chảy huyết thống, thấy vẫn cảm ứng được hơi thở của ông nội mới tạm yên lòng.

Trong lòng Nghịch Nam Long vô cùng căm tức, liền hỏi Thông Thiên giáo chủ:

– Là tên đại nghịch vô đạo nào đã thêm quy tắc ấy vào Tiên giới?
– Ta biết hắn, nhưng không thể nói tên hắn, điều duy nhất mà ta có thể nói, là kẻ đã đặt ra quy tắc kìm hãm giống loài nhà ngươi, cũng đồng thời là kẻ đã giam cầm ông nội ngươi.
– Có phải Hồng Quân Lão Tổ không?
– Không phải.
– Có phải Tam Thanh không?
– Không phải.

Nghịch Nam Long hỏi liền mấy lần, Thông Thiên giáo chủ vẫn lắc đầu, nói “không phải”.

Chàng tạm gác chuyện đó lại, tiếp tục hỏi:

– Tiên Giới Cửu Long, cụ thể là chín con rồng nào?
– Chín con rồng ấy từ từ ngươi sẽ biết. Trong đó không có kẻ nào kém cỏi. Con rồng vừa chết cũng mạnh hơn ngươi cả chục lần, nếu hai bên quyết đấu sinh tử nó có thể tiêu diệt ngươi trong tích tắc.

Nghịch Nam Long thở dài, buồn rầu vô hạn.

Nào chàng có hay chuyện đó, nếu chàng biết sự ra đời của mình sẽ dẫn đến cái chết của một người đồng chủng thì tất chàng sẽ từ bỏ quyền lợi khủng khiếp ấy.

Dẫu sao chuyện cũng đã rồi, có than khóc cũng chẳng làm được gì nữa. Chàng chỉ căm phẫn tên khốn đã nhiều lần hãm hại chủng loài của chàng, nếu phát hiện ra thân phận của hắn nhất định sẽ tìm cách khiêu chiến.

Nghịch Nam Long vì quá tức giận mà nảy ra ý nghĩ ấy, chứ trong thâm tâm chàng biết rằng tên kia chắc chắn phải cực kỳ hùng mạnh, lời nguyền của hắn ngay cả Tổ Rồng còn không thể chống lại được, cỡ chàng hiện nay chắc không chịu nổi một đòn.

Còn đang suy nghĩ, Thông Thiên giáo chủ đã nói:

– Cơ Phát nhờ mưu trí mà thoát khỏi sự giam cầm của Đế Tân, lúc này đang hội quân chư hầu bốn phương để diệt nhà Thương. Quân Chu được thần tiên Xiển giáo hỗ trợ, thế lực rất mạnh, quân Thương thua trận liên tiếp, lúc này đã rút về sát Triều Ca là kinh đô mới, họa diệt vong đã ở trước mắt. Ta đã huy động đệ tử Triệt giáo xuống trần phò tá Đế Tân bảo tồn đế nghiệp. Nghịch Nam Long, ngươi cũng nên về Triều Ca giúp Đế Tân một tay.

Nghịch Nam Long nói:

– Thông Thiên giáo chủ, không phải tại hạ có ý bàn lùi. Nhưng rõ ràng Nghịch Thiên Kính đã nói rằng trận này phe Triệt giáo đại bại, anh hùng chết sạch, hồn phách bay lên bảng Phong Thần, không rõ vì sao ngài lại cố chấp làm vậy?
– Ngươi biết một mà chưa biết hai. Đúng là Nghịch Thiên Kính có phán như vậy, nhưng nó cũng đồng thời chỉ ra con đường thứ hai, theo đó nếu phe Triệt giáo có hơi thở Nghịch Thiên thì có thể đảo ngược số trời, viết lại kết cục của cuộc chiến. Nghịch Nam Long, ngươi chính là hơi thở Nghịch Thiên của chúng ta. Chỉ cần ngươi tham gia cuộc chiến này thì chúng ta tất có cơ hội chiến thắng.
– Nếu đã là như vậy thì tại hạ không dám từ nan.

Nói rồi, lắc mình một cái, hóa thành hình người như cũ. Chàng từ biệt Thông Thiên giáo chủ, sau đó đạp mây cưỡi gió trở về Triều Ca, tốc độ nhanh hơn trước không biết bao nhiêu mà kể.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155