Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 64
Phần 64: VẠN THIÊN PHI VŨ

Nghịch Nam Long hỏi:

– Ý nàng là gì?

Tiểu Nữ Oa đáp:

– Loài hồ ly vốn nhạy cảm với chuyện nam nữ, chính vì thế mà chân thân Nữ Oa mới phái Bạch Hồ đi quyến rũ Trụ Vương. Nếu gặp đúng người yêu thích, phản ứng cơ thể sẽ rất mãnh liệt, có thể phá được sức mê hoặc của tiên tủy. Nhưng không dễ mà chạm được vào người nàng. Nàng vốn là Thánh Nhân, cho dù pháp lực đã bị phong ấn và đang ngủ say cũng không phải là dạng người mà cấp Đại Tiên tầm thường như chúng ta có thể đụng vào được.

Nghịch Nam Long trầm giọng nói:

– Để ta thử xem.

Chàng hô nhỏ một tiếng, trên tay tức thì hiện ra Lôi Đình Phủ, cẩn trọng tiến tới. Lúc còn cách người Thiên Vĩ Hồ năm mét thì trong hang chợt nổi lên cơn gió, một sợi tóc trên đầu Thiên Vĩ Hồ ngóc dậy, sống động như con rắn siêu nhỏ. Sợi tóc ấy đâm thẳng vào người Nghịch Nam Long, tốc độ nhanh đến mức không sao tưởng tượng nổi, chỉ trong chớp mắt đã xuyên thủng Kim Quy giáp. May thay tiểu Nữ Oa khi ấy kịp chém ra kiếm báu đánh văng sợi tóc, nếu không thì Nghịch Nam Long đã toi mạng.

Đòn đánh ấy thật kinh thiên động địa, Nghịch Nam Long thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, mồ hôi chảy ra như tắm.

Thập Vĩ Hồ thét lớn:

– Cụ tổ, chúng con đến đây để cứu người, không có ý mạo phạm. Xin cụ tổ thức tỉnh.

Nhưng Thiên Vĩ Hồ lúc đó đang ngủ say, đâu có biết gì? Trước khi ngủ, nàng chỉ kịp phân phối mái tóc này canh chừng hang và bảo vệ nàng. Nó giống như một loại vũ khí siêu hạng, vận hành hoàn toàn tự động, không cần ăn, không cần ngủ, không cần nghỉ ngơi, không bao giờ hỏng hóc nên cũng không cần sửa chữa và nạp đạn. Nó hoạt động 24/24 giờ, năm nọ qua năm kia, đời này sang đời khác. Nó tiêu diệt tất cả những sinh vật nào dám cả gan mò lại gần nơi chủ nhân đang nằm ngủ trong phạm vi vòng tròn có bán kính hai mươi mét, từ trước đến nay chưa từng sai trượt bao giờ.

Cú chém của tiểu Nữ Oa có thể dễ dàng bổ đôi cả quả núi lớn, ấy thế nhưng không chặt đứt được sợi tóc, ngược lại còn chọc giận mái tóc của nàng. Hàng trăm nghìn sợi tóc đồng loạt ngóc đầu dậy, nhằm vào ba vị Đại Tiên mà tấn công.

Mái tóc này có một cái tên riêng, gọi là Vạn Thiên Phi Vũ, trong đó chữ Vũ không phải mưa mà là lông chim. Vạn Thiên Phi Vũ chia ra thì thành mấy trăm nghìn sợi nhỏ mà hợp lại thì thành một thể thống nhất, từng sợi tóc đều mạnh ngang pháp bảo thông thường của tiên nhân, có thể dễ dàng xuyên thủng các vật chất cứng rắn nhất trong thiên hạ, lợi hại vô cùng. Năm xưa Thiên Vĩ Hồ dùng Vạn Thiên Phi Vũ đánh đâu thắng đó, làm chấn động cả Tiên giới, nếu không phải Phục Hy và Nữ Oa cùng liên thủ đánh sống chết thì đã không thắng được Thiên Vĩ Hồ thời đỉnh cao sức mạnh.

Nghịch Nam Long, tiểu Nữ Oa, Thập Vĩ Hồ đều là các vị tiên nhân cực kỳ hùng mạnh mà khi ấy bị đánh cho thất điên bát đảo, chân tay luống cuống. Tiểu Nữ Oa phát động Oát Toàn Tạo Hóa khiến cho hang động tối om, lại sinh ra chín ảo ảnh cùng mình hợp sức tấn công mái tóc của Thiên Vĩ Hồ. Nhưng Vạn Thiên Phi Vũ tựa như có trí khôn, nhìn thấu được ảo ảnh, cứ nhè chân thân mà đánh trả khiến tiểu Nữ Oa mấy lần chết hụt.

Thập Vĩ Hồ dùng chín cái đuôi tạo thành bức tường cứng hơn thép bao bọc quanh người, tìm cơ hội phản công. Những sợi tóc của Thiên Vĩ Hồ dội liên tiếp lên bức tường khiến Thập Vĩ Hồ đau tái mặt.

Nghịch Nam Long gầm lên một tiếng chấn động, tay cầm Lôi Đình Phủ ném đi. Chiếc búa thần mượn thiên địa linh khí, gọi ra cả triệu tia sét cùng tập kích Vạn Thiên Phi Vũ. Vạn Thiên Phi Vũ không dám xem thường, mấy trăm nghìn sợi tóc hợp lại thành bức tường dày cản cây búa. Cây búa đập vào bức tường Vạn Thiên Phi Vũ tựa như rơi xuống bùn, bao nhiêu sét đều mất hết, chẳng những thế còn bị những sợi tóc giữ lại không cho bay về.

Nghịch Nam Long cả kinh, liền há mồm phun ra một đạo Thanh Hỏa cực kỳ lợi hại. Ngọn lửa xanh trùm lên mái tóc dày, kỳ lạ làm sao không thiêu đốt được mái tóc mà chỉ khiến Vạn Thiên Phi Vũ co lại trốn tránh. Kể từ khi tiến giai thành công thành Thanh Long, đây mới là lần đầu tiên Nghịch Nam Long không thể dùng Thanh Hỏa để thiêu đốt vật chất.

Lửa bốc cao, dần dần dồn ép được đối phương về nơi Thiên Vĩ Hồ đang nằm. Hơi lửa cực kỳ nóng bỏng, tiểu Nữ Oa và Thập Vĩ Hồ cảm thấy khó thở, phải lùi lại đứng bên cạnh Nghịch Nam Long. Vạn Thiên Phi Vũ quây quanh người Thiên Vĩ Hồ tạo thành bức tường dày, từ đó ngọn lửa không tiến lên thêm được nữa.

Nghịch Nam Long thổi mãi cũng phải kiệt sức. Hơn nữa chàng không có ý đồ chiến đấu sống chết với Thiên Vĩ Hồ mà chỉ định tìm cơ hội sáp lại gần nàng. Chàng ngừng thổi lửa, hơi lửa tắt phụt, đúng lúc ấy Vạn Thiên Phi Vũ phản công. Một sợi tóc lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai lao thẳng tới tiểu Nữ Oa. Sợi tóc này không nhận thức được ai với ai, nhưng nó mang trong mình oán khí của chủ nhân, tự nhiên cảm thấy người phụ nữ này chính là kẻ không thuận mắt nhất trong số ba người. Lúc cơ hội hiện ra, liền chọn ngay tiểu Nữ Oa làm đối tượng tiêu diệt.

Sợi tóc bay nhanh quá, tiểu Nữ Oa không né kịp, đúng lúc tưởng chết đến nơi thì Nghịch Nam Long lao tới, lấy thân mình chắn trước mặt nàng. Sợi tóc Vạn Thiên Phi Vũ xuyên thủng ngực, giết chàng ngay tại đương trường.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155