Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 126
Phần 126: VỪA ĐI VỪA ĐỊT NA TRA

Nghịch Nam Long lúc này đã vượt Dương Tiễn không biết bao nhiêu mà kể. Ngay cả nếu Dương Tiễn còn nắm giữ ma lực, mở được Xích Nhãn cũng không phải là đối thủ của chàng, huống chi giờ đây gã đã bị trục xuất ma lực, tụt một hạng xuống cấp Đại Tiên, khoảng cách giữa hai bên càng xa vời vợi.

Dương Tiễn nghiến răng trèo trẹo, quát lớn:

– Nghịch tặc, mau giết ta đi.

Nghịch Nam Long lắc đầu, nói:

– Ta đã hứa với mẹ ngươi sẽ không giết ngươi, ngươi đi đi, đừng cố đấm ăn xôi nữa.

Dương Tiễn thảng thốt kêu lên:

– Mẹ ta? Mẹ ta thì có liên quan gì đến việc này?

Nghịch Nam Long mơ màng đáp:

– Ta với mẹ ngươi có quan hệ tình cảm, mẹ ngươi đã hiến thân cho ta để đảm bảo rằng ta sẽ không giết ngươi. Nàng… nàng là một người phụ nữ rất đẹp, rất đằm thắm, rất nồng nàn, càng nghĩ đến nàng khí huyết của ta càng sục sôi. Cơ thể của nàng mảnh mai, nằm trọn trong vòng tay của ta, da thịt của nàng mịn màng như mỡ, mềm mại như bông, lúc ta cọ xát thằng nhỏ lên bụng và lên háng nàng, nàng uốn éo, rên rỉ đầy khoái cảm làm con chim của ta như muốn nổ tung. Rồi sau đó nàng cầm lấy chim của ta, ấn vào trong miệng mình, nàng dùng cái lưỡi mềm và ráp của mình nút chặt đến nỗi ta có cảm tưởng như mình đang bị hút trọn sinh khí, và rồi ta không chịu được nữa, trong bụng có bao nhiêu tinh trùng ta đều đã xuất…

Dương Tiễn gầm lên:

– Ngươi câm mồm ngay, tên thối tha khốn kiếp này.

Nghịch Nam Long thở dài nói:

– Tao nói điều này để ngươi biết rằng ta chính là cha dượng của ngươi. Dương Tiễn, ngươi tính tình cố chấp, mấy lần âm mưu hãm hại ta, vì mẹ ngươi, vì cơ thể tuyệt vời của nàng, bộ ngực căng phòng như hai quả bóng vươn lên nhét vào miệng ta để ta mút mát điên dại…

Quán Đào công chúa kêu lên:

– Chàng thôi mau đi.

Nghịch Nam Long xấu hổ đáp:

– Thật có lỗi quá. Dương Tiễn, nể mặt Dao Cơ tiên tử là vợ ta, ta tha chết cho ngươi. Nay ta xóa bỏ ký ức của ngươi, khiến ngươi quên tất cả thù hằn giữa hai chúng ta, nhưng yên tâm, ngươi vẫn nhớ các ký ức tươi đẹp về cha mẹ và tuổi ấu thơ. Ta không nhẫn tâm biến ngươi thành kẻ điên cuồng hâm dở đâu.

Nói rồi, chàng ấn tay vào trán Dương Tiễn, dùng tiên lực hùng mạnh xóa bỏ toàn bộ ký ức của gã từ lúc hai người gặp nhau lần đầu tiên. Gương mặt Dương Tiễn theo động tác ấy trở nên ngây ngốc, gã mở to mắt nhìn những người ở đây, nhận ra Quán Đào công chúa là bà chị họ, còn lại cả hai người kia dường như đều là những người xa lạ. Cô gái tóc dài xinh đẹp tuyệt trần kia có chút quen thuộc, nhưng cho dù cố hết sức cũng không thể nhớ ra đã gặp ở đâu rồi. Còn cái gã trai cao lớn bên cạnh mình thì quả thật không có ấn tượng gì, chỉ thấy gã phi phàm khó tả, xem chừng là cao nhân đắc đạo.

Sau một lúc bối rối, Dương Tiễn liền chắp tay hỏi:

– Xin hỏi quý tính đại danh, và ta đang ở đâu thế này?

Nghịch Nam Long cười nói:

– Ta là Thần Long Ma Đế Nghịch Nam Long. Dương Tiễn, hãy về nói với bác ngươi rằng cái gì không phải của mình thì đừng cố giữ. Ta nhất định sẽ đến lấy lại những thứ ta đang ký gửi ở Thiên Đình.

Chàng thu giữ ba hồn kiếm Tru Tiên, phong ấn chúng ở ba chỗ khác nhau trong người khiến chúng sợ hãi không dám làm phản. Như vậy chàng là người đầu tiên kể từ sau Thông Thiên Giáo chủ sở hữu trọn vẹn Tru Tiên Tứ Kiếm. Chàng nhảy lên lưng tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân, cài Vũ Trụ Kiếm và Thiên Ngoại Nhất Thương ra sau lưng, vẫy tay một cái, nhấc bổng Quán Đào công chúa lên, đặt ngồi ở phía sau, Na Tra ngồi ở phía trước, lại thúc nhẹ vào hông ngựa. Tuyết Ngọc Phong Vân hiểu ý chủ, không thuấn di mà chỉ lao đi với tốc độ thật nhanh, vó ngựa gõ lên mây trắng tóe lửa, cảnh tượng vừa hùng tráng vừa đẹp mắt, thật đúng là phong cách đế vương oai phong vô hạn.

Na Tra ngồi trước mặt chàng, mỗi lần ngựa tung vó cơ thể chàng lại cọ xát vào cơ thể mềm mại của nàng, xiêm y mỏng tang thay vì tạo khoảng cách, lại càng gây ra sự kích thích lớn hơn. Chàng ham muốn quá, bèn thọc tay vào ngực nàng. Na Tra vốn bạo dạn, từ bé đến lớn không biết công dung ngôn hạnh là gì, khi ấy cũng thèm muốn chết liền ưỡn ngực lên hưởng ứng. Bàn tay của chàng xoa nắn một bên vú mềm mại, con chim bên dưới cửng lên, cương cứng cùng cực. Thánh thủy của Na Tra chảy ướt đẫm mình ngựa. Nghịch Nam Long vừa bóp vú nàng, vừa cúi đầu hôn lên gáy là chỗ nhạy cảm nhất trên cơ thể nàng khiến Na Tra rùng mình, da gà nổi khắp người, nàng quay đầu lại để hôn môi Nghịch Nam Long. Chàng dùng hai tay tuột bỏ xiêm y trên người nàng, để lộ cơ thể trần truồng, vú vê ngồn ngộn, lại hô biến một cái, bao nhiêu giáp trụ, vũ khí đều biến mất, hai cơ thể một trai một gái lúc này đã không còn bị vật gì ngăn cản, cứ thế xoắn xuýt như muốn gắn thành một khối. Chàng và nàng địt nhau điên dại trên mình ngựa ngay trước mặt Quán Đào công chúa.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155