Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 52
Phần 52: HIỆP ƯỚC ĐÌNH CHIẾN

Nghịch Nam Long không dám bất mãn, cung kính hỏi:

– Sao giáo chủ lại phá đòn của tôi?

Thông Thiên giáo chủ bay đến, nói:

– Ta muốn cứu ngươi thôi.

Nghịch Nam Long ngạc nhiên hỏi tiếp:

– Cứu chuyện gì?
– Tru Tiên Tứ Kiếm sát khí rất nặng, pháp lực của ngươi hiện giờ không đủ để khống chế hai thanh kiếm một lúc. Ngươi cầm Lục Tiên kiếm là đủ rồi, cầm thêm Hãm Tiên kiếm chẳng khác nào tự sát. Hơn nữa chúng ta không muốn tử chiến với Xiển giáo, chỉ muốn cản bàn tay của họ lại mà thôi.

Nói rồi quay về phía ba vị sư huynh, bảo:

– Các vị sư huynh, khí số nhà Thương chưa tận, xin hãy ngừng trợ giúp cho Chu Võ Vương đánh Thương. Hai bên cùng dừng tay và bãi binh ở đây, có nên chăng?

Nguyên Thủy Thiên Tôn thấy ba anh em bên mình đánh mãi cũng không thắng nổi Thông Thiên giáo chủ, các học trò ưu tú thì người chết, người bị thương, lực lượng chia năm sẻ bảy, nhiều người trở cờ theo Nghịch Nam Long, cảm thấy đau lòng khôn xiết, liền nói:

– Vậy thì hai bên ngừng chiến. Đất của ai người đó giữ, tạm thời không được vượt biên sang đánh nước kia. Các thần tiên phải rút về hết, không được can thiệp vào việc của nhân giới.

Thông Thiên giáo chủ cười ha hả, xá dài một cái, nói:

– Đa tạ sư huynh.

Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Nghịch Nam Long với ánh mắt căm ghét:

– Thằng nhỏ mất dạy, ngươi không biết ý trời, tự theo ý mình mà quậy tung mọi việc lên khiến thiên hạ đại loạn. Để xem phúc phần của ngươi còn được mấy nỗi.

Nghịch Nam Long nói:

– Nguyên Thủy, ta nể ông già cả, nhưng đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Mạnh Bà là vợ ta, xét về vai vế ta là trưởng bối của ông. Gặp ta sao không cúi đầu chào hai tiếng sư thúc đi?

Nguyên Thủy trừng mắt lên, mắng:

– Hàm hồ.

Thông Thiên giáo chủ e hèm một tiếng:

– Thưa đại sư huynh, điều nó nói là sự thật. Tiểu đệ đã chứng kiến sư nương thành thân với người này, về vai vế nó đứng cao hơn chúng ta.

Nguyên Thủy sợ hãi bảo:

– Có chuyện đó thật sao?
– Thật vậy, thưa sư huynh. Ta từ trước đến nay không biết nói dối.

Nghịch Nam Long cười lớn:

– Nguyên Thủy lão nhi, mau chào tôn trưởng một tiếng coi.

Nguyên Thủy Thiên Tôn mặt mũi hằm hằm, nhưng cũng không dám tranh cãi, liền phất tay áo đi mất. Linh Bảo Thiên Tôn và Thái Thượng Lão Quân cũng nhanh chóng về động phủ.

Nghịch Nam Long thấy Thái Thượng Lão Quân cưỡi con trâu khổng lồ, to bằng mười lần trâu thường, trên đầu mọc sừng ngũ sắc, dáng vóc oai vệ dũng mãnh, buột miệng khen:

– Trâu đẹp.

Thông Thiên giáo chủ nháy mắt với chàng, nói nhỏ:

– Đó là Ngưu Ma Vương, chồng của Thiết Phiến công chúa.

Nghịch Nam Long nghe vậy giật mình. Nhớ đến thân hình mỹ miều của Thiết Phiến công chúa, chim bất giác cứng lên.

– Nàng đâu rồi? Tại hạ muốn hỏi thăm sức khỏe nàng một chút.
– Để làm gì? Định làm cái nữa trước khi nó về với chồng chăng?

Nghịch Nam Long xấu hổ đáp:

– Tại hạ không có ý đó.
– Vậy thì ngươi có ý gì? Việc cần làm thì đã làm, không nên vương vấn nữa. Ta đã giải tán cả đám, đuổi đi hết rồi. Sắc dục là chuyện bại hoại. Ngươi đừng chìm đắm vào nó thì tốt hơn.

Nghịch Nam Long cúi đầu, đáp:

– Giáo chủ dạy chí phải. Tại hạ xin kính cẩn nghe theo.

Thông Thiên giáo chủ lại nói:

– Cuộc chiến này chưa kết thúc mà mới chỉ tạm ngưng. Nay ta về động tĩnh tu, xây dựng lại lực lượng chờ ngày tái chiến. Ngươi đến Triều Ca, đưa Đát Kỷ và chị em nó ra khỏi cung, đặng cứu lấy trí óc của Đế Tân. Tốt nhất ngươi hãy giữ chị em nó lại bên mình, ngăn không cho Nữ Oa sai khiến chúng làm điều xấu xa.
– Tại hạ xin nghe theo.
– Ngươi cầm Lục Tiên kiếm là vật hiếu sát, bất đạo, phải hết sức cẩn thận mới được. Nếu cảm thấy không khống chế được thì hoặc ném nó đi, hoặc cho ai thì cho. Dương Tiễn bản lĩnh còn non yếu mà đã cầm Tuyệt Tiên kiếm là thanh kiếm độc địa nhất trong Tru Tiên Tứ Kiếm, Ngọc Đỉnh chân nhân muốn tặng cho học trò yêu món quà ai ngờ lại để lại cho nó hậu họa vô cùng. Ta dám chắc thằng bé ấy không khống chế nổi thanh kiếm này, nhất định sẽ bước chân vào ma đạo. Dương Tiễn với ngươi có thù cướp bạn, giết thầy, chỉ một trong hai người các ngươi được sống. Nhưng nó là cháu của Ngọc Hoàng Thượng Đế, được hưởng nhiều đặc quyền mà người khác chỉ biết ao ước, một khi đã quyết chí tu tập tất sẽ tiến bộ cực kỳ nhanh chóng. Ngươi phải hết sức cẩn thận mới được.
– Đa tạ giáo chủ đã chỉ bảo.

Thông Thiên giáo chủ phất tay áo, bay đi mất. Các tiên nhân bên phía Triệt giáo cũng lần lượt về nơi tu luyện. Cuộc đại chiến Xiển giáo – Triệt giáo tạm thời chấm dứt.

Nghịch Nam Long cho quân sĩ giải tán hết, bản thân mình bay về Triều Ca, làm phép khiến cho cấm quân mê man, Trụ Vương ngủ say không biết gì nữa, sau đó tìm đến chỗ của ba chị em Yêu Đát Kỷ.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155