Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 95
Phần 95: QUẢNG HÀN TÌNH KHÚC

Thánh Thủy Võ Nguyên Soái đã tham dự Vạn Niên Nhất Nguyệt Yến được ba kỳ, mọi người đều tin rằng đến kỳ thứ tư hắn sẽ tiến cấp, được dự đại yến với tư cách là Thánh Nhân. Nhiều kẻ nịnh bợ muốn lấy lòng, ngay từ bây giờ đã gọi hắn là Võ Thánh.

Võ Thánh nhìn Nhất Nga không chớp mắt.

Mặc dù đã có vợ là đương kim công chúa Thiên Đình nhưng hắn vẫn không giấu nổi vẻ thèm muốn với nhất đại cung nữ của Thái Âm Tinh Quân. Mấy lần Võ Thánh cố tình cầm tay nàng, mà lần nào Nhất Nga cũng khéo léo tránh được. Võ Thánh lại càng nổi máu dâm tợn.

Buổi tiệc bắt đầu với màn trình diễn của một trăm cung nhân. Các cung nhân thực hiện điệu múa tập thể Quảng Hàn Tình Khúc là điệu múa nổi tiếng nhất Tiên giới, điểm đặc sắc của nó không chỉ nằm ở vũ điệu tuyệt vời, biểu cảm khuôn mặt đầy sống động và tự nhiên, hay sự phối hợp hoàn mỹ giữa các cung nữ, mà còn là sự dâm loạn của nó. Sau mỗi điệu múa sẽ có một lớp váy được cởi ra, đến điệu múa cuối cùng các cung nhân đều hoàn toàn trần truồng, thực hiện động tác Dâng Hiến, cơ thể các nàng ngả về phía quan khách, ngực mông phơi bày trọn vẹn, nhưng đây là một động tác mang tính thử thách chứ không phải mời gọi thật. Ai định lực yếu kém mà chạm vào người cung nhân hay tỏ thái độ vô lễ sẽ lập tức bị mời ra khỏi cung Quảng Hàn, vĩnh viễn không được mời dự tiệc lần nữa.

Nhiều người tự nhiên sẽ hỏi làm sao mà cung Quảng Hàn lại ngu thế, khơi khơi khiêu khích dâm tính của khách mời, nhỡ chẳng may cung nhân bị hiếp, đại yến bị phá thì chẳng phải ăn trái đắng hay sao? Nhưng việc gì cũng có nguyên nhân của nó. Cả ba trăm cung nữ đều không có ai yếu, phân nửa trong số này đã đạt cấp Đại Tiên, bản thân Thái Âm Tinh Quân là một trong những Thánh Nhân mạnh nhất Tiên giới. Quan trọng hơn cả, cha đẻ của nàng là Hồng Quân Lão Tổ. Riêng chi tiết này đã đủ giải thích mọi chuyện. Nàng nhận được sự bảo kê từ Á Đại Thánh duy nhất trong vũ trụ, làm gì có kẻ nào dám cả gan mạo phạm?

Một trăm cung nữ lả lướt cưỡi mây tiến vào, xiêm y xúng xính, ánh mắt đưa tình như thể đang tán tỉnh khách mời. Có người khôn ngoan, vừa nhìn thấy cảnh tượng khó đỡ đã chạy ra ngoài, tránh đi một trường tai kiếp. Những người khác thì cứ chôn chân tại chỗ, há mồm ra nhìn, quên bẵng rượu ngon thịt ngọt bày biện ê hề trên bàn, gương mặt như muốn ăn tươi nuốt sống các Hằng Nga tiên tử.

Dần dần điệu nhạc đến cao trào, các Hằng Nga tiên tử cởi hết váy áo ra, để lộ cơ thể trần truồng, làn da trắng như sứ, ngọc to mông nở, dáng vóc mảnh mai cao ráo đẹp không thể tả nào tả xiết. Các bậc Đại Tiên thi nhau thò tay vào quần thủ dâm tại chỗ, tiếng rên rỉ vang lên inh ỏi.

Nghịch Nam Long nhìn thấy cảnh tượng đáng kinh ngạc này, kéo tay áo Trư Bát Giới, hỏi:

– Thiên Bồng huynh, cung Quảng Hàn cho phép quan khách vô lễ thế à?

Trư Bát Giới lúc ấy cũng sắp thò tay vào trong quần đến nơi, miệng trả lời Nghịch Nam Long mà mắt không rời được các Hằng Nga tiên tử.

– Thái Âm Tinh Quân khinh thường nam giới, cho rằng nam tiên chỉ là một lũ dâm dục nên cả đời bà ta đã tìm mọi cách để chứng minh điều này. Quan khách càng tỏ ra hạ tiện thì bà ta càng mừng chứ sao.
– Chẳng lẽ bà ta cũng cả gan hạ nhục các vị tiên khách ở đại yến?
– Trong đại yến có cả Ngọc Hoàng Thượng Đế, Tam Thanh là ba vị sư huynh của bà ta, và chư vị Phật đến từ Tây Phương nên Thái Âm Tinh Quân không dám thô lỗ như vậy. Quảng Hàn Tình Khúc chỉ được tổ chức ở tiệc phụ mà thôi.
– Có phải năm xưa Thái Âm Tinh Quân bị ai đó phụ tình nên thành ra quái thai dị dạng thế không?
– Đúng là có chuyện phụ tình, nhưng không phải chính bà ấy bị phụ, mà là Hồng Quân Lão Tổ bỏ rơi mẹ bà để chuyên tâm tu luyện đạo pháp. Bà ấy vì nỗi đau của mẹ mà trở nên căm ghét đàn ông. Chứ Thái Âm Tinh Quân còn trinh, đã bao giờ ngủ với nam giới đâu.

Nghịch Nam Long nghe đến đây, đại khái hiểu ra.

Cha đẻ của Thái Âm Tinh Quân, Hồng Quân Lão Tổ xem ra cũng là một người có tính cách phức tạp, gia trưởng, thích cai trị người khác.

Năm xưa ông ta đã buộc Mạnh Bà phải xuống Âm Phủ quanh năm tối tăm, lạnh lẽo để trông coi Cửu tuyền, còn bản thân mình thì hưởng thụ cuộc sống nhàn tản, thoải mái, chan hòa nắng ấm trên Tiên giới. Sau này lại phụ vợ, khiến cô con gái duy nhất ôm hận cả đời.

Bữa tiệc diễn ra càng lúc càng nóng bỏng, các cung nhân vẫn đang trần truồng nhảy nhót, trong khi quan khách cũng phần lớn đã cởi sạch quần áo, nằm ra sàn mây vừa sục cặc vừa rên rỉ. Trư Bát Giới lúc này đã không còn một mảnh vải nào trên người, bộ dạng không khác gì con lợn béo đang đê mê với bữa ăn ngon lành. Chỉ còn mỗi Nghịch Nam Long và Võ Thánh giữ được vẻ bình tĩnh, hai người vẫn ngồi yên tại chỗ, quần áo không động. Nghịch Nam Long thậm chí còn tiếp tục ăn uống như không hề nhìn thấy cảnh dâm dục trước mặt.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155