Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 114
Phần 114: QUÁN ĐÀO CÔNG CHÚA HIẾN THÂN CỨU CHỒNG

Mũi thương chưa kịp đâm xuống, đã có tiếng nói thanh thoát vang lên:

– Xin dừng tay.

Nghịch Nam Long quay lại, thấy từ trên trời cao bay xuống một cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Vóc dáng cô yêu kiều tựa như liễu rủ, mái tóc của cô dài, bay phấp phới theo làn gió. Cơ thể của cô mảnh mai, cao ráo, làn da trắng ngần, gương mặt mỹ nhân thanh tú khiến cho trái tim đàn ông thổn thức.

Chàng cất tiếng hỏi:

– Có phải tiên tử là Quán Đào công chúa?

Quán Đào công chúa xác nhận:

– Chính là thần thiếp. Nghịch tráng sĩ đã giết hết Võ Quân theo kèm chồng thiếp, lại lấy thương, cung tên và ngựa của chàng ta, bây giờ mà giết chồng thiếp nữa thì thật không phải đạo làm người.
– Ta biết điều đó, nhưng chồng nàng không chịu bỏ qua việc này, để gã sống sau này nhất định sẽ tìm ta trả thù. Chồng nàng là Đại Tiên hùng mạnh, không phải người dễ chơi, ta không thể vì chút lòng nhân không đúng chỗ mà dẫn đến họa sát thân.

Võ Thánh cười ha hả:

– Nghịch Nam Long, mày cũng biết điều đó à? Mày không giết tao, tao sẽ chặt đầu mày, luyện hóa xác mày làm đồ chơi.

Quán Đào công chúa thấy chồng mình ngang tàng, bướng bỉnh như vậy, không khỏi cảm thấy phiền lòng. Nàng biết Võ Thánh si mê Nhất Nga, hàng nghìn năm qua bỏ rơi mình cô quạnh, tình cảm vợ chồng đã sớm không còn gì, nhưng nàng là con người thủy chung, có trước có sau, không nỡ nhìn chồng bị giết hại ngay trước mắt, bèn kiên quyết nói:

– Nghịch tráng sĩ có lượng hải hà tất không chấp vặt người kiêu hãnh. Chồng thiếp u mê với cô gái đó, nhất định đòi lấy được nàng mới mãn nguyện, coi thiếp như người dưng, vậy thì hôm nay thần thiếp xin đem thân xác này ra dâng tráng sĩ, coi như dùng thân thể của thần thiếp cứu chồng một mạng, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt.

Nghịch Nam Long nghe xong sững sờ.

Chàng không thể ngờ Quán Đào công chúa lại bất chấp tất cả để cứu người chồng vô lương tâm, thậm chí không ngại hy sinh danh dự và thân thể quý giá của người phụ nữ. Nếu chàng nhận lời thì cho dù Võ Thánh sỉ nhục chàng thế nào đi nữa cũng không thể giết được gã.

Nghịch Nam Long nhìn Quán Đào công chúa, càng nhìn càng thích. Vẻ đẹp của nàng đằm thắm mặn mà, tựa như bình rượu quý đã để lâu ngày, chỉ cần ngửi hơi đã thèm, nếu thực sự được địt nàng thì còn diễm phúc nào bằng.

Chim chàng cửng lên, chực trờ phun trào. Chàng biết rằng mình không nên vì gái mà nhận lời tha cho Võ Thánh, nhưng chàng cũng biết rằng nếu không địt được Quán Đào công chúa thì chàng sẽ bứt rứt trong rất nhiều năm sau nữa.

Suy đi nghĩ lại, thấy rằng mình đã ở trong tình huống này không phải một lần. Chẳng phải chàng đã vì Dao Cơ tiên tử mà nhận lời cứu Dương Tiễn khỏi cơn say ma lực ư? Thôi, đã trót thì chét, cơ thể Quán Đào ngon lành thế kia, lại nghe nàng nói đã nhiều năm không làm tình với chồng, chàng đành ra tay trượng nghĩa, cứu chim chàng mà cũng để cứu lồn nàng khỏi cảnh mốc meo.

Nghịch Nam Long vươn tay kéo Quán Đào công chúa lại gần, nâng cằm nàng lên, quan sát gương mặt tuyệt mỹ của nàng không bỏ sót chi tiết nào, sau cùng đặt nụ hôn nồng cháy lên môi nàng.

Võ Thánh gào thét:

– Chúng mày làm cái gì thế? Mau giết tao đi.

Khổ thay cho Võ Thánh, máu đã nhiễm độc, cơ thể tê liệt, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo như thường. Gã buộc lòng phải chứng kiến cảnh vợ mình âu yếm với kẻ thù. Tiếng thở hổn hển của Quán Đào công chúa lọt vào tai gã như tiếng nguồn rủa của ác ma, tâm trí kích động, đau đớn không sao chịu nổi.

Quán Đào công chúa vốn đã biết mẹ mình là Tây Vương Mẫu lâu nay vẫn làm tình với Nghịch Nam Long nửa công khai trên Thiên Đình, các cô em gái của nàng cũng yêu chàng mê mệt. Họ kể cho nàng nghe về con chim vĩ đại của chàng, về các thủ thuật làm tình có một không hai khiến phụ nữ điên dại. Nàng càng nghe càng nổi cơn hứng tình. Lần này nàng đến đây, tuy không chủ định mà cuối cùng lại thành ra việc hiến thân. Lúc bàn tay Nghịch Nam Long đặt lên cằm nàng, ánh mắt nhìn nàng đắm đuối, và nhất là khi chàng đặt nụ hôn lên môi nàng thì nàng đã không còn chịu được nữa, người nàng rủn ra, chân tay mềm oặt, bướm chảy nước tồ tồ làm xiêm y ướt sũng. Nàng vốn là người thanh tao cao quý mà lúc này cơn dâm tích tụ mấy nghìn năm nổi lên, giống như sét đánh trúng biển xăng, trong nháy mắt đã thổi bùng ngọn lửa kinh khủng dữ dội, cơ thể nóng bừng bừng, đầu óc váng vất. Tự động cởi quần áo, để lộ cơ thể trần truồng, đẹp không lời nào tả xiết.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155