Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 155
Phần 155: NGHỊCH THIÊN ĐẾ ĐẠT CẤP ĐẠI THÁNH

Nghịch Thiên Đế giơ bàn tay lên, Nguyên Thủy Thiên Tôn đang yên đang lành, lập tức thủng bụng chết tốt. Bốn thanh Tru Tiên Tứ Kiếm từ người lão bay tít lên cao, trong nháy mắt đã tạo thành hình con mắt. Toàn bộ bầu trời chuyển thành màu đen, chính giữa có một chấm trắng bé bằng đầu đũa, từ chấm trắng ấy bắn ra một tia sáng màu vàng hướng đến một trong năm Hồng Quân Lão Tổ. Lão Tổ hừ lạnh, khoát tay nhẹ một cái tạo thành tấm khiên năng lượng để đỡ. Tia sáng đâm xuyên qua tấm khiên năng lượng dễ như xuyên qua tờ giấy, cứ thế chọc thủng người lão. Hồng Quân Lão Tổ chết ngay, cơ thể hóa thành bụi phấn tan vào trong không khí, trong khi năng lượng tích tụ hàng mấy tỷ năm trong người lão bị Nghịch Thiên Đế nuốt trọn vào trong bụng, gương mặt sáng lên tựa như người vừa được thưởng thức món ngon.

Bốn Hồng Quân Lão Tổ còn lại trợn mắt kinh ngạc:

– Tru Tiên Kiếm không thể có uy lực như thế này.

Nghịch Thiên Đế cười lớn:

– Các ngươi chỉ không biết cách dùng, chứ Tru Tiên Kiếm đủ sức mạnh để diệt cả vũ trụ.

Nói rồi, từ con mắt của Tru Tiên Kiếm ánh sáng bắn ra chi chít, hướng về mọi địa điểm trên đảo Bồng Lai. Bốn Hồng Quân Lão Tổ chết đầu tiên, toàn bộ năng lượng đều bị Nghịch Thiên Đế hút vào trong người, sau đó đến Linh Bảo Thiên Tôn và Thái Thượng Lão Quân, rồi đến mười vạn Thánh Nhân và cuối cùng là những người vợ của Nghịch Nam Long. Từng người từng người đều hóa thành bụi phấn, trở thành thức ăn cho Nghịch Thiên Đế. Nghịch Nam Long kêu lên một tiếng kinh khủng. Chàng muốn giết chết hắn nhưng lực bất tòng tâm, lúc này quyền năng của chàng đã bị tước bỏ và so với hắn chàng chẳng khác gì con kiến.

Nghịch Thiên Đế tiếp nhận sức mạnh của toàn bộ thế giới Thánh Nhân và Tiên nhân, lại có sẵn một triệu tỷ sự sống của Gốc Ma Lực, cuối cùng cũng đột phá thành công ngưỡng Á Đại Thánh, trở thành một Đại Thánh chân chính và cũng là Đại Thánh đầu tiên trong lịch sử. Cơ thể của hắn hóa hình rồng năm đầu, toàn thân màu vàng, năm cái đầu cùng phun ra Hoàng Hỏa là ngọn lửa mạnh gấp ngàn lần Xích Hỏa, ánh mắt nhìn xuống Nghịch Nam Long, cất tiếng ầm ầm vang động:

– Nghịch Nam Long, ta đã lợi dụng ngươi để đạt đến đẳng cấp này, nếu ta giết ngươi thì có điều không nên không phải. Thôi được, ta để cho ngươi sống, nhưng ta sẽ gửi ngươi đến một mảnh đất khác, cho phép ngươi được lập nghiệp ở đó. Nếu ngươi có thể làm trùm ở mảnh đất đó, chúng ta sẽ gặp nhau lần nữa, và khi đó ta sẽ có chuyện để nói với ngươi.

Ánh mắt của Hoàng Long lóe sáng, tức thì Nghịch Nam Long thấy mình bị hút vào một chiều không gian khác, sau đó bị một lực cực mạnh ném xuống một vùng đồi núi hết sức xinh đẹp và thanh bình. Chàng chưa từng đến nơi nào như vậy trước đây. Chàng ráng sức đứng dậy, nhận ra rằng mình vẫn giữ nguyên được hình dạng cũ, chỉ có điều đã trở thành người bình thường, không có tí sức mạnh thần thánh nào. May mắn là chàng cao một mét chín mươi, thuộc nhóm người có sức mạnh thể chất bẩm sinh, nên trèo đèo lội suối không thấy mệt. Chàng đi mãi, đến một ngôi làng thưa dân, trong làng có người thuộc sắc dân kỳ lạ, tất cả đều có tóc vàng mắt xanh, cơ thể cao lớn và đẹp đẽ hơn hẳn bên Trung Quốc. Chàng không biết rằng mình đã bị ném sang tận Hy Lạp xa xôi, và những người dân ở đây đều là người Hy Lạp cổ.

Những người dân trong làng thấy một thanh niên có ngoại hình đẹp đẽ và khác thường như vậy, liền dừng tay lại, ngắm chàng với vẻ tò mò. Chàng hỏi chuyện, nhưng chẳng ai hiểu. Chàng quyết định ở lại, làm một túp lều ở rìa ngôi làng đó, ban ngày bắt cá nướng ăn, đêm nằm ngủ giữa thiên nhiên. May mà điều kiện thời tiết, khí hậu rất thuận lợi, ít mưa, nhiệt độ mát mẻ mà không quá lạnh nên cuộc sống tương đối dễ dàng.

Trong làng có Helene là một cô gái tuổi mới mười sáu, xinh đẹp khác thường. Cô đẹp hơn hẳn mọi người hàng xóm của cô. Cô sống cùng với mẹ, mẹ cô cũng đẹp chẳng kém gì cô. Bà hãy còn rất trẻ, mới có ba mươi sáu tuổi, chứng tỏ bà đã sinh con từ năm hai mươi tuổi như phần lớn phụ nữ thời đó. Hai mẹ con sống trong một căn nhà nhỏ nằm ở cuối làng. Nghe nói bố của Helene đi lính chết trận, gia đình neo người hay bị cường hào ác bá bắt nạt. Một thương nhân giàu có đã đề nghị được cưới Helene làm vợ nhưng cô kiên quyết từ chối vì tên này nghe đồn mắc chứng bạo dâm. Hắn đã cưới ba người vợ nhưng cả ba đều chết một cách bí ẩn. Tên thương nhân này quen biết với quan chức địa phương, hống hách không coi ai ra gì. Mỗi lần đến gặp Helene lại dẫn theo một nhóm tay chân đông đến năm người, may mà cô được dân làng bảo vệ nên lần nào cũng tai qua nạn khỏi.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website , trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155