Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 154
Phần 154: NGHỊCH THIÊN ĐẾ TÁI SINH

Trùng Ma mang theo ma lực của Nghịch Nam Long, vượt qua muôn dặm không gian, đến một vùng núi tiên có tên là Ngũ Nhạc Sơn, bên trong có động phủ rộng lớn. Núi có cấm chế, không dễ vào được. Trùng Ma lượn một vòng, nhận ra rằng cấm chế dày nhất ở cửa ra vào, mỏng ở xung quanh, liền nhẹ nhàng đậu lên vách núi. Cấm chế tưởng rằng đây chỉ là một con trùng bình thường, không phản ứng lại. Từ đây Trùng Ma bắt đầu chậm rãi ăn mòn cấm chế. Chỉ khi nào đục thủng thành công cấm chế rồi mới có thể xuyên qua thành núi để vào trong động. Quá trình này cần rất nhiều thời gian. Nghịch Nam Long cảm nhận được hành động của Trùng Ma, biết rằng có tiến triển, bèn thi gan với năm Hồng Quân Lão Tổ.

Chàng đã tiến giai một phần lên Hoàng Long, tuy chưa sánh được với Nghịch Thiên Đế năm xưa, nhưng cũng không phải nhất thời nửa khắc đã có thể đánh bại được. Năm Hồng Quân Lão Tổ đều nhận thức được điều này, nên không ai vội vàng mà cứ kiên trì vây công, quyết tâm bào mòn sức lực của chàng.

Đây là cuộc chiến kinh thiên động địa, các pháp bảo thông thường đều không có đất dụng võ, hai bên chỉ sử dụng toàn chiêu thức đỉnh cao. Bên phía Hồng Quân Lão Tổ từ đầu đến cuối đều bắn ra đòn tấn công bằng ánh sáng, ánh sáng bay trắng trời, đổi hướng đột ngột, uy lực hủy thiên diệt địa. Bên phía Nghịch Nam Long phun ra Xích Hỏa lẫn ánh vàng, là ngọn lửa mạnh nhất Tiên giới, vượt xa tất cả các loại danh hỏa xưa nay. Hai nguồn lực lượng đấu chọi nhau, làm Bồng Lai Thiên Quốc tan nát, vùng đất một thời tươi đẹp nay hóa thành vùng đất chết, sông ngòi cạn khô, núi non vỡ nát, đất đai thủng lỗ chỗ, có nơi đào sâu đến tận mười cây số. Cây cối và muông thú đều chết sạch.

Đánh nhau suốt một năm. Xích Long vốn có bốn đầu, bây giờ chỉ còn lại một đầu. Tứ chi đã bị chặt mất hai, chỉ còn lại hai chi trước vốn do hai tay hóa thành, trên thân chi chít vết thương sâu hoắm nhìn phát khiếp. Chàng trúng một đòn khủng khiếp của năm Hồng Quân Lão Tổ hợp công, gầm lên một tiếng đau đớn rồi ngã từ trên cao xuống mặt đất. Cơ thể bất động, nằm im như chết.

Năm Hồng Quân Lão Tổ hạ xuống, vây chặt lấy Nghịch Nam Long. Một trong năm lão cất tiếng nói thâm trầm:

– Cuối cùng cũng đánh bại được hắn. Tên khốn này làm chúng ta vất vả quá đỗi.

Một người khác nói:

– Mau giết hắn và luyện hóa thi thể của hắn thành pháp bảo, rút ruột làm đan dược, đừng để phí hoài.

Các Hồng Quân Lão Tổ còn lại đều tán thành. Đôi mắt của cả năm đều lóe sáng, chuẩn bị bắn ra năm tia sáng cắt thân thể Nghịch Nam Long thành các mảnh vụn, thì đột nhiên chàng hóa thành hình người, trên tay cầm một viên đan dược, bỏ thẳng vào mồm.

Năm Hồng Quân Lão Tổ chia sẻ chung trí nhớ, nhận thức, kiến thức, vừa thấy viên đan dược đã nhận ra đó chính là Nghịch Thiên Đan.

Hóa ra trong suốt năm vừa rồi, Trùng Ma đã dùng hàm răng siêu khỏe của mình gặm thủng cấm chế, ăn xuyên qua vách núi, tìm được đến chỗ Hồng Quân Lão Tổ đặt Nghịch Thiên Đan, đánh cắp mang về cho Nghịch Nam Long.

Hồng Quân Lão Tổ còn để một vài hàng rào phòng thủ lợi hại nữa, nhưng Trùng Ma mang theo hồn quỷ, có sợi dây liên hệ tinh thần chặt chẽ với Nghịch Nam Long, tuy có gặp nhiều khó khăn rồi cũng vượt qua được hết.

Lúc này thấy Nghịch Nam Long bỏ tọt viên Nghịch Thiên Đan vào miệng, các Hồng Quân Lão Tổ đồng loạt thốt lên kinh sợ:

– Người không được uống viên đan dược ấy. Nó không phải là đan dược bình thường mà ẩn chứa linh hồn của Nghịch Thiên Đế. Linh hồn của Nghịch Thiên Đế mượn được xác phàm sẽ lập tức tái sinh. Đó là lý do tại sao ta đã luyện chế được viên đan nhưng không dám uống nó vào trong bụng. Nghịch Thiên Đế khôn ngoan quỷ quyệt, trước khi chết đã kịp ẩn đi một mảnh linh hồn, mãi sau này ta mới nhận ra được. Nếu ta không cẩn thận mà uống viên đan này thì đã bị hắn tiêu hóa mất rồi. Ngươi không thể, không thể…

Còn đang nói, viên đan dược đã tan ra trong mồm của Nghịch Nam Long, giải phóng một nguồn dược lực khổng lồ tương đương với hàng triệu Mặt Trời. Cùng lúc đó chàng nghe thấy một tiếng nói vang vọng trong đầu:

– Ngàn năm ẩn mình chờ đợi, cuối cùng ngày tái sinh cũng đã đến. Ha ha. Đã đến lúc ta quét sạch Tiên giới, nhấn chìm Phật giới, lập ra vũ trụ của riêng ta. Xem nào, thân thể này là Xích Long đã tiến giai một phần lên Hoàng Long. Không tệ, nhưng vẫn còn kém so với ước muốn của ta một chút.

Câu nói vừa dứt, hồn vía của Nghịch Nam Long đã bị trục xuất khỏi cơ thể. Chàng sợ hãi nhìn xuống, thấy kẻ chiếm đoạt cơ thể đang ngẩng đầu lên nhìn mình với ánh mắt bễ nghễ của bậc đế vương.

– Ngươi là cháu chắt của ta, cùng thuộc giống rồng, ta tha không giết. Nhưng trừ ngươi ra, tất cả những kẻ còn lại đều phải chết.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155