Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 137
Phần 137: CHINH PHỤC NĂM NGƯỜI ĐẸP

Nghịch Nam Long cười lớn, nói:

– Ta đoán rằng hai người các ngươi chính là nửa thiếu của nhau. Vậy thế này đi, từ nay ta gả Vân Hạc Tiên Nhân cho Tuyết Ngọc Phong Vân, Phong Vân làm chồng còn Vân Hạc làm vợ. Hai người các ngươi đều là nô lệ, tôi tớ của ta. Nhu cầu tình dục của Phong Vân xem chừng rất lớn, một ngày không làm ba bữa chắc không chịu nổi. Này Vân Hạc, ngươi có đồng ý chiều chuộng chồng mình không?

Vân Hạc cúi đầu, chắp tay đáp:

– Thần chấp nhận.
– Tốt lắm. Từ nay sáng, trưa, tối ngươi đều phải mút chim cho Tuyết Ngọc Phong Vân không được lười biếng. Tuyết Ngọc Phong Vân cọ chim vào người ngươi lúc nào là phải tụt quần chổng mông cho nó địt lúc ấy, rõ chưa?
– Thần đã hiểu rõ, xin Ma Đế yên tâm.

Nghịch Nam Long lộ vẻ hài lòng. Chàng nhìn sang năm nàng tiên nữ xinh đẹp tuyệt trần đang trợn mắt nhìn lại mình với vẻ mặt khiếp sợ cùng cực. Chàng nhoẻn cười, phun ra Hơi Thở Thiên Ma hòng cải tạo suy nghĩ và tình cảm của các nàng, nhưng đáng ngạc nhiên thay hơi thở ấy không hề có tác dụng. Nghịch Nam Long thở mấy lần các nàng vẫn giữ nguyên vẻ mặt cũ.

Hóa ra Hơi Thở Thiên Ma không thể biến từ không thành có mà chỉ khuếch đại cảm xúc sẵn có trong con người mà thôi. Trong người năm nàng tiên lúc này không có lấy dù một chút cảm tình với Nghịch Nam Long nên Hơi Thở Thiên Ma trùm lên người các nàng cũng chẳng khác gì cơn gió mát.

Nghịch Nam Long cau mày. Hồ Thiên Tuệ rít lên căm phẫn:

– Ác tặc, cho dù ngươi hành hạ chúng ta thế nào chúng ta cũng chỉ thấy sợ và căm chứ không yêu ngươi đâu. Sao nào, muốn dùng con ngựa kia hiếp chúng ta thì cứ việc, cho dù ta có chết thì ngươi cũng chỉ lấy được xác ta chứ không lấy được hồn ta.
– Năm người các nàng xinh đẹp như thế, phải là người của ta chứ sao lại dành cho ngựa được? Ta không tin mình phép thuật cao siêu thế này lại không chinh phục được năm người các nàng.

Nói rồi, chàng bấm quyết, thi phép Oát Toàn Tạo Hóa. Đây là phép cao cấp thứ nhì trong 36 phép Thiên Cang chỉ sau Điên Đảo Âm Dương, cũng là phép thuật đòi hỏi bản lĩnh siêu việt, không phải Thánh Nhân không thi triển được.

Trong nháy mắt, cảnh vật trước mắt năm nàng tiên biến đổi, họ thấy mình hóa nhỏ lại, trở thành trẻ con năm, sáu tuổi, tất cả đều ăn vận đẹp đẽ, đứng trước một vùng thiên nhiên cực kỳ tươi đẹp. Họ chơi đùa với nhau rất vui vẻ, làm đủ trò mà đám trẻ con hạ giới vẫn hay làm. Bỗng nhiên từ xa chạy đến một con linh cẩu rất to lớn và xấu xí, nhe hàm răng trắng ởn định cắn năm người bọn họ. Họ vội hò nhau bỏ chạy. Con linh cẩu ra sức đuổi theo phía sau, khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng gần, cuối cùng nó nhảy chồm lên người Hồ Thiên Tuệ định cắn vào cổ. Hồ Thiên Tuệ là Thánh Nhân, hiểu nhiều biết rộng, lúc ấy đương nhiên nhìn thấu Oát Toàn Tạo Hóa, biết rằng đây chỉ là ảo ảnh trong tâm trí, khốn thay thuật pháp mà Nghịch Nam Long tạo ra quá huyền diệu, bối cảnh quá chân thực, ngay cả tiếng thở, mùi hôi và móng vuốt của con linh cẩu cũng vô cùng sống động, tất cả các chi tiết này đều đánh thẳng vào cảm xúc khiến bà không khỏi tim đập chân run, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa.

Đúng lúc hàm răng của con linh cẩu sắp cắn được vào cổ Hồ Thiên Tuệ thì nó bị đá bay sang một bên. Trước mắt bà và bốn vị nữ tiên hiện ra hình ảnh của Nghịch Nam Long trong bộ dạng đẹp nhất. Chàng mặc Thiên Thần Giáp, cưỡi Tuyết Ngọc Phong Vân, lưng đeo Quỷ Cung Tiễn và Vũ Trụ Kiếm, tay phải cầm Thiên Ngoại Nhất Thương, từ trên xuống dưới đều là một màu trắng như tuyết, phong quang vô hạn. Năm nàng tiên thấy Nghịch Nam Long đẹp đẽ như vậy, lại vô thức cảm kích vì chàng đã cứu mình khỏi con linh cẩu xấu xí, bất giác nảy sinh một tia ngưỡng mộ. Tia này cường độ mạnh yếu khác nhau ở mỗi người, trên Cao Mật là mạnh nhất và trên Hồ Thiên Tuệ là yếu nhất, nhưng dù yếu đến đâu, miễn có tồn tại chút ít thôi thì Hơi Thở Thiên Ma đều có thể khuếch đại tình cảm ấy lên vô số lần, cho đến khi họ tôn sùng chàng còn hơn bố đẻ.

Nghịch Nam Long phun Hơi Thở Thiên Ma lên người năm nàng tiên, thích thú chứng kiến vẻ mặt của họ thay đổi, từ sợ sệt căng thẳng dần chuyển sang si mê khao khát, cuối cùng sau chừng năm phút thì cả năm người đều nhìn về phía chàng với ánh mắt của người đang yêu say đắm. Chàng khoát tay cho họ lại gần, cả năm vị nữ tiên trong cơ thể trần truồng vội vã nhào đến, dùng miệng và tay ngấu nghiến con chim của chàng, khiến chàng kích thích quá đỗi.

– Hà hà, Vân Hạc Tiên Tử, ngươi là nô lệ tình dục cho con ngựa của ta, còn mẹ con, chị gái, vợ và mẹ vợ của ngươi đều là nô lệ tình dục cho ta, ngươi thấy thế nào hả?

Vân Hạc Tiên Nhân cung kính đáp:

– Được vậy là phúc bảy đời cho gia đình tôi.

Nghịch Nam Long ngửa đầu, cười sằng sặc. Lúc này chàng đã hoàn toàn hóa thân thành Đệ Tứ Thiên Ma, xứng danh Thần Long Ma Đế.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155