Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 130
Phần 130: DÙNG THỦY PHI NGỌC LÀM THUYỀN BAY

Với tuyệt chiêu Mũi Khoan kinh thế hãi tục, Nghịch Nam Long làm ba nàng tiên ngất lên ngất xuống. Trong suốt một tuần lễ, bốn người làm tình một cách điên cuồng trên đảo Bồng Lai, ngày qua ngày phơi bày cơ thể trần truồng, chỉ có địt và địt, thật không còn nỗi sung sướng nào bằng.

Sang đến tuần thứ hai, Nghịch Nam Long quyết định đã đến lúc tập trung vào việc lớn chứ không thể cứ mãi mải mê vú lồn như thế này được. Chàng cương quyết gạt cái mồm của ba nàng tiên đang cố rúc vào con cặc của mình tựa như ba con nghiện đang tìm thuốc, hay như ba con chó con khát sữa đang tìm vú mẹ. Chàng nói:

– Nam Cung Nguyệt, hãy nói ta nghe về tình hình trên đảo Bồng Lai.

Nam Cung Nguyệt lúc này đã thừa nhận Nghịch Nam Long vừa là chồng, vừa là chủ nhân. Nàng mải miết cọ bầu vú đầy vết răng vào bắp chân to khỏe của chàng, nhu thuận đáp lại:

– Thưa Thần Long Ma Đế, đảo Bồng Lai được gọi là đảo nhưng thực chất vô cùng rộng lớn, chẳng khác gì một tinh cầu, trải dài cả triệu dặm. Ngoài việc được chúng tiên đồng lòng thừa nhận là đệ nhất tiên cảnh Tam giới, Bồng Lai còn sở hữu một loại đá cực kỳ đặc biệt, gọi là Thủy Phi Ngọc. Thủy Phi Ngọc y như tên gọi, là một loại ngọc được hình thành từ nước có thể bay lượn được.

Nghịch Nam Long hỏi với vẻ thích thú:

– Nước sao lại có thể biến thành ngọc được? Lại còn biết bay?
– Đó chính là điểm kỳ diệu của Thủy Phi Ngọc. Nghe nói nước này do môi trường đặc thù của đảo mà có, trải qua trăm triệu năm tích tụ kết tủa, những giọt nước đầu tiên đã khô lại thành ngọc, thêm vào đó còn sở hữu năng lực đề kháng lực hút từ tất cả các vật thể trên đời nên có thể bay lượn như chim. Ngọc này có những đặc tính phi thường. Nó tỏa ra hào quang ngũ sắc cực kỳ đẹp mắt, đặt trong môi trường ban đêm lại càng trở nên nhu hòa. Ngọc thường muốn tỏa sáng phải có nguồn sáng chiếu vào, nhưng riêng Thủy Phi Ngọc tỏa ra ánh sáng từ nguồn nội tại bên trong, chẳng khác gì Mặt Trời, vĩnh viễn không bao giờ tắt, vậy nên cho dù đặt trong môi trường tối đen như mực cũng phát ra hào quang bất tử. Ngọc lại có đặc tính kháng thủy, kháng nóng, kháng lạnh, kháng mọi tác động vật lí kể cả sét đánh, tất cả các tính chất này đều đạt đến mức độ cực điểm, trên đời có một không hai.
– Nếu như vậy, chẳng phải dùng để xây tường nhà, làm thuyền bay rất tốt hay sao?
– Lý thuyết là vậy, nhưng các tiên nhân từ trước đến nay đã thử nghiệm không biết bao nhiêu lần cũng không liên kết được những viên ngọc này thành các khối bền vững, nên vẫn lực bất tòng tâm. Nghe nói chỉ có ma lực mới có thể tạo thành chất keo gắn kết Thủy Phi Ngọc, bởi trong khi Thủy Phi Ngọc kháng hầu như mọi thứ trên đời chúng lại rất sợ ma lực, đứng trước ma lực chúng như những đứa trẻ hư đứng trước cây roi, lập tức lẩy bẩy run sợ, sau đó tự giác liên kết lại thành các kết cấu cực kỳ vững chắc.

Nghịch Nam Long cả cười:

– Ha ha, nếu thế thì dễ cho ta quá. Ta chính là Thần Long Ma Đế, là Đệ Tứ Thiên Ma chứ còn ai nữa? Nam Cung Nguyệt, đừng mãi cọ vú nàng lên đùi ta nữa, mau đưa ta đến xem nơi chứa Thủy Phi Ngọc đi.

Nam Cung Nguyệt dạ ran một tiếng, vội vã dẫn đường. Bốn người cùng cưỡi lên tiên mã Tuyết Ngọc Phong Vân, con ngựa này khỏe không sao tưởng tượng nổi, chở bốn người trưởng thành mà cứ như chở bốn cọng rơm, sau vài lần thuấn di, đã tới được nơi chứa Thủy Phi Ngọc.

Đó là một vùng biển cạn, diện tích rộng gấp ba lần Thái Bình Dương, trên vùng biển cạn ấy đâu đâu cũng có Thủy Phi Ngọc, số lượng nhiều không sao đếm được, dễ phải có cả tỷ tỷ viên. Nghe Nam Cung Nguyệt giải thích rằng toàn bộ nước ở biển cạn này đã kết tủa lại thành ngọc quý. Những viên ngọc lớn bằng nắm tay người lớn, tròn trịa như quả bóng đá, từ bên trong tỏa ra hào quang ngũ sắc chiếu sáng muôn phương, đẹp đẽ không cách nào tả xiết.

Những viên ngọc không nằm dưới lòng biển mà cứ lơ lửng trên không, thấy người đến, chúng lập tức tản ra giống như đang thể hiện thái độ cảnh giác. Nghịch Nam Long liền giơ tay, năm đầu ngón tay tức thì phát sáng, từ các đầu ngón tay tỏa ra ánh sáng màu đen cực kỳ khác thường, ánh sáng lan đến đâu các viên ngọc sợ hãi tụ lại đến đấy, trở thành một khối.

Nghịch Nam Long mỉm cười, giải thích với các cô gái đang thập phần kinh ngạc:

– Đây là Ma lực pháp tắc. Nơi nào Ma lực pháp tắc chạm đến, nơi ấy vạn vật cúi đầu triều bái.

Công dụng của Ma lực pháp tắc là thiết lập một không gian trong đó ma lực làm chủ. Trong không gian do ma lực làm chủ, ma lực ngập tràn, tiên lực bị vô hiệu hóa, bốn bề đều là Hơi Thở Tiên Ma. Chẳng những Thủy Phi Ngọc sợ hãi, mà trong môi trường này, ngay cả các tiên nhân cũng không dám hít thở, bởi chỉ cần dính một tí tẹo Hơi Thở Thiên Ma thôi cũng sẽ mất hết ý chí chiến đấu, chưa đánh đã bại.

Nghịch Nam Long dùng ý niệm của mình điều chỉnh ma lực, qua ma lực gắn kết các khối ngọc thành một con thuyền khổng lồ cao hai trăm trượng, dài tám trăm trượng, có thể chứa cả trăm nghìn người một lúc. Con thuyền ấy to lớn mà đẹp đẽ, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc, bồng bềnh trên mây trời, đủ sức kháng cự mọi đòn tấn công từ phóng hỏa, giáng sét, trấn yểm cho đến các loại pháp bảo hùng mạnh, là con thuyền to nhất và đẹp nhất Tiên giới, xưa nay chưa từng thấy.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155