Cuộc chiến giữa các vị thần - Tác giả Final

Phần 22
Phần 22: THÔNG THIÊN GIÁO CHỦ ĐẠI BẠI

Nguyên lai Nghịch Nam Long là phần thiếu của Mạnh Bà, thường cái gì khuyết thiếu người ta đều đi tìm, tìm được rồi thì hạnh phúc vô cùng. Mạnh Bà từ xưa đến nay đều ý thức được mình còn khiếm khuyết, nhưng tìm mãi không được mảnh ghép còn thiếu, vừa gặp Nghịch Nam Long đã như người choàng tỉnh khỏi cõi mộng, trong lòng nổi lên sự thèm muốn không thể cưỡng lại.

Có thể hiểu một cách lãng mạn rằng tạo hóa đã tạo ra Mạnh Bà như một bức tượng tuyệt đẹp nhưng vì một lý do nào đó chưa thổi hồn vào bức tượng ấy. Nghịch Nam Long chính là hồn vía, là hơi thở của bức tượng, phải đặt Nghịch Nam Long vào Mạnh Bà thì bức tượng vô tri mới trở thành một người đàn bà đúng nghĩa của từ này với đầy đủ các khao khát nữ tính.

Mạnh Bà nhìn Nghịch Nam Long, ánh mắt như bốc hỏa.

– Chàng đã bỏ em mấy tỷ năm, bây giờ tìm được, không cho đi đâu nữa.

Nghịch Nam Long sợ líu cả lưỡi. Nếu linh hồn chàng có tim thì chắc quả tim đã thọt lên đến tận cổ.

– Sư nương lại đùa rồi. Thông Thiên giáo chủ, mau cứu ta với. Ta không muốn qua sông Hoàng Tuyền nữa, mau trở lại chính điện để các vị Diêm Vương phán xử đi thôi. Cho dù có ở địa ngục mấy trăm năm cũng cam lòng.

Mạnh Bà trừng mắt quát:

– Kẻ nào dám cướp chồng ta? Không muốn sống nữa à?

Thông Thiên giáo chủ chắp tay, nói:

– Xin sư mẫu cẩn trọng ngôn từ. Sói và thỏ, đại bàng và gà con không cùng đẳng cấp, không thể kết đôi được. Sư mẫu là con người đầu tiên, là mẹ của tất cả chúng sinh, trên đời này ngoài Hồng Quân lão sư không ai đủ tư cách sánh đôi với ngươi.
– Hồng Quân lão tặc là kẻ thù không đội trời chung của ta, làm gì có chuyện ta sánh đôi với hắn. Ta vẫn còn trinh nữ, Nghịch Nam Long sẽ là người đầu tiên được cùng ta động phòng hoa chúc. Hay là làm luôn bây giờ đi.

Thông Thiên giáo chủ nghĩ thầm tuy mình cùng ba vị sư huynh bất hòa, sư phụ lúc nào cũng đứng về phía đám sư huynh để buông lời phê phán, nhưng xét cho cùng tất cả vẫn là người một nhà. Nếu ngày hôm nay để Mạnh Bà thực sự thành đôi cùng Nghịch Nam Long thì danh dự môn phái mất hết, mọi người trên từ sư phụ Hồng Quân dưới đến lão tất nhục nhã không biết chui vào cái lỗ nào để trốn, sau này còn dám đi đâu, gặp ai nữa?

Liền rút Thanh Bình kiếm ra, hét lớn:

– Sư mẫu, đồ nhi hôm nay xin chịu tiếng đại nghịch bất đạo chứ quyết không để sư mẫu lạc chân vào Ma đạo. Mong sư mẫu suy nghĩ thấu đáo, đừng vì một đứa con nít mà bôi tro trát trấu lên mặt người thân.

Mạnh Bà cười lạnh:

– Ai là người thân của mày? Mày là học trò của Hồng Quân lão tặc chứ không phải học trò của ta, mau cút ngay thì ta tha cho khỏi chết.

Thông Thiên giáo chủ chĩa mũi kiếm về phía Mạnh Bà, từ đầu kiếm bắn ra một tia hào quang uy lực cường đại, đủ sức cắt đôi cả bầu trời. Lão là quan môn đệ tử của Hồng Quân nhưng lại là người giỏi nhất, từ lúc thành tài đến nay chỉ thắng chứ không bại, một chiêu kiếm này đủ sức quét ngang cả tiên giới vô địch thủ.

Mạnh Bà biết Thông Thiên chỉ kém Hồng Quân nửa bậc thôi, không dám coi thường, liền huýt sáo một tiếng, tức thì trời đất biến ảo, cảnh vật thay đổi. Sông Hoàng Tuyền biến mất, trước mắt Thông Thiên giáo chủ hiện ra một sa mạc mênh mông. Tia hào quang bay qua sa mạc không thấy tung tích gì nữa cả.

– Điên Đảo Âm Dương?

Hai đại cao thủ tiên giới vừa mới giao đấu đã sử dụng ngay tuyệt chiêu lợi hại nhất của ba mươi sáu phép Thiên Cang. Thông Thiên giáo chủ biết mình đang bị vây khốn, liền rút một lá cờ nhỏ, chính là pháp bảo Lục Hồn Phiên đại danh đỉnh đỉnh, tiện tay quét ngang một cái, tức thì cả sa mạc cùng bốc cháy.

Tiếng của Mạnh Bà từ xa vọng đến:

– Không tệ, nhưng chỉ có thế thôi thì chưa đủ.

Sa mạc biến thành lửa, đám lửa quây lại, vây chặt Thông Thiên giáo chủ không để lộ một khe hở nào. Thông Thiên giáo chủ vẫy mạnh Lục Hồn Phiên, lá tiểu kỳ tức thì biến thành đại kỳ. Tấm đại kỳ bao quanh người lão ba vòng khiến cho lửa lớn đến đâu cũng không lại gần được. Ngọn lửa lại một lần nữa biến hóa, từ lửa biến thành nước. Nước này mang theo hơi lửa, là tuyệt chiêu có một không hai.

Thông Thiên giáo chủ kinh hãi thốt lên:

– Kết hợp Ngũ Hành Đại Độn vào trong Điên Đảo Âm Dương? Thực tại đã bị thay đổi hai tầng, như thế này ta không đấu được.

Quả nhiên Lục Hồn Phiên không ngăn được đại dương nước mang theo hỏa tính, lá cờ bị thiêu đốt từng mảnh. Thông Thiên giáo chủ vội vàng thu lại lá cờ, hét lớn:

– Nghịch Nam Long, ta không đấu được sư mẫu. Xin lỗi ngươi. Hy vọng sau này còn được gặp lại.

Sau câu ấy, linh hồn của Thông Thiên giáo chủ bị pháp lực của Mạnh Bà đẩy ra khỏi Âm giới, quay trở về trần gian.

Mạnh Bà thu phép, nhìn Nghịch Nam Long đắm đuối.

Nghịch Nam Long như người trong cõi mộng. Lúc nãy hai bên giao đấu chàng có hiểu gì đâu, chỉ thấy tiếng chào tạm biệt của Thông Thiên giáo chủ văng vẳng vọng về, biết là lão đã thua rồi.

Mạnh Bà đến cạnh chàng, không nói không rằng, đặt lên môi Nghịch Nam Long một nụ hôn bỏng cháy. Chàng có cảm giác như mình bị trúng mê hương, cơ thể thay vì nhũn ra lại bùng lên khao khát nhục dục, liền vòng tay ôm choàng lấy Mạnh Bà.

Danh sách chương (155 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155