Trở về

Phần 99
Phần 99

“Tiểu Cẩn, làm sao bây giờ? Mình mang thai rồi.”

“Anh ấy còn chưa biết, mình… mình muốn bỏ nó.”

“Giờ mình chỉ ngày càng cảm thấy không có tương lai với anh ấy, mình không muốn đứa nhỏ này…”

“Xin cô… Tôi sẽ bỏ đứa bé, tôi nhất định sẽ bỏ đứa bé, cầu xin cô… để tôi tự đến bệnh viện làm phẫu thuật.”

“Các người muốn làm gì? Mẹ nuôi! Mẹ nuôi mau báo cảnh sát, bọn họ muốn bắt Hi Hi.”

“Mẹ nuôi! Mấy người mau buông tay! Anh… Á…”

Máu tươi chói mắt, tiếng khóc kêu khàn cả giọng, nhà xác lạnh băng… Ký ức hỗn loạn không ngừng hiện lên, Triệu Ngu theo bản năng nắm chặt khăn trải giường, cả người cuộn tròn lại.

“Triệu Ngu, Triệu Ngu!” Nhìn cô run rẩy, nức nở không thôi, Tiết Trạm khẽ gọi mấy tiếng, nắm bả vai cô dùng sức lắc lắc, “Triệu Ngu, tỉnh lại.”

Như được người kéo ra khỏi hầm băng tối tăm, Triệu Ngu đột nhiên mở mắt ra, đối đầu với một đôi mắt sâu thẳm.

Thấy cô mở to hai mắt không chớp nhìn hắn, rõ ràng còn chưa hoàn hồn khỏi cơn ác mộng, Tiết Trạm đưa tay lau gương mặt đầy mồ hôi lạnh của cô, thấp giọng: “Không có việc gì, chỉ là ác mộng mà thôi.”

Ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu, hai hàng lệ nóng bỏng bỗng trào ra, Triệu Ngu nhắm mắt lại, kéo chăn chui vào, co người nghẹn ngào khóc rống.

Khoảnh khắc lấy lại tinh thần kia, cô bỗng ý thức được mình cần tiếp tục diễn trước mặt Tiết Trạm, chỉ là đã mổ vào miệng vết thương quá sâu, giờ phút này cô căn bản đã không cần phải diễn.

Những gì Tống Huyền chất vấn là những ký ức cô vẫn luôn trốn tránh, tất cả đã hoàn toàn đánh bại cô. Ngay cả cô cũng không phân rõ được, lúc này trước mặt Tiết Trạm, đâu là giả dối, đâu là là chân thật nữa.

Tiết Trạm chỉ có thể nghe được tiếng khóc rất nhỏ, nhưng cách một lớp chăn, hắn cũng có thể tinh tường thấy rõ cô run rẩy dữ dội bên trong.

Lẳng lặng nhìn trong chốc lát, rốt cuộc hắn ngồi lên mép giường, duỗi tay vỗ từng chút từng chút trên chăn, rất chậm, cũng rất nhẹ nhàng, thậm chí hắn cũng không biết mình làm vậy có tác dụng gì không nữa.

Qua hồi lâu, tần suất run rẩy mới chậm lại, nhưng sau khi dần dần bình tĩnh, cô vẫn không xốc chăn lên, không động đậy núp ở bên trong.

Tiết Trạm nhìn chiếc chăn hiện rõ hình dáng cô, dừng một chút, hắn đứng dậy nói: “Tôi gọi Hạ Nam tới chăm sóc cô.”

Nếu như không phải là cô đang diễn, người giờ phút này cô không muốn gặp nhất sẽ chính là hắn.

Lúc Hạ Nam tiến vào, trong tay còn bê đồ ăn nóng hổi, Triệu Ngu cũng đã ngồi dậy dựa vào mép giường ngẩn ngơ.

“Chị Triệu Ngu, chị hẳn là đói rồi, có muốn ăn một chút trước không?” Hạ Nam không dám hỏi nhiều, đối mặt với Triệu Ngu cũng là thái độ rất dè dặt.

Triệu Ngu mỉm cười với cô, nhưng lắc đầu.

Hạ Nam vốn định nói đây là Tiết Trạm cố ý sai người đưa tới, nhưng nghĩ tới lúc trước đều tại mình lắm miệng gây họa, nên lời đến miệng lại vội vàng nuốt trở về.

Nhưng nhìn sắc mặt Triệu Ngu đã quá tiều tụy, bộ dáng suy yếu bất lực, qua một hồi ảo não, cô vẫn không nhịn đượcmở miệng nói: “Em xin lỗi, chị Triệu Ngu, đều do em lắm mồm xen vào chuyện của người khác.”

Cổ họng Triệu Ngu đã đau dữ dội, đến nói cũng không ra tiếng: “Không sao, không liên quan tới em.”

Sao cô có thể trách Hạ Nam được? Trên thực tế, người nên nói xin lỗi chính là cô mới đúng.

Là cô căn cứ vào tính tình của Hạ Nam, tính toán tất cả, để Tống Huyền vừa vặn xuất hiện lúc Hạ Nam đi lấy chuyển phát nhanh, lại cố ý nói với lễ tân hắn đi tìm Triệu Ngu trước mặt Hạ Nam.

Giờ Hạ Nam lại phải tự trách đã xen vào việc người khác, nhưng cô mới đúng là bộ phận mấu chốt nhất của vở kịch này.

“Tống Huyền sao rồi?” Ngồi yên đã lâu, Triệu Ngu đột nhiên mở miệng.

Hạ Nam sửng sốt một lúc mới phản ứng lại: “Em không biết, mấy người chúng em đi xuống nhà hàng tầng dưới ăn cơm, lúc về đã không thấy hắn, còn nhìn thấy bác sĩ tới mới biết được chị…”

Nhìn cô lại lo lắng tự trách, Triệu Ngu lần nữa tươi cười với cô: “Chị không sao rồi, không cần lo lắng, cũng không liên quan tới em, em không cần phải tự trách.”

Nghỉ ngơi trong chốc lát, Triệu Ngu xốc chăn xuống giường: “Tiết đổng đã đi chưa?”

“Chắc là… chưa đi.”

Đây là phòng nghỉ trong văn phòng Tiết Trạm. Triệu Ngu vừa kéo cửa đã thấy hắn ngồi trên chiếc bàn bên cạnh nhìn vào máy tính.

Tiết Trạm không ngờ cô sẽ đứng dậy nhanh như vậy, kinh ngạc qua đi, tầm mắt lại dừng trên người Hạ Nam: “Cô về trước đi.”

Hạ Nam nhìn về phía Triệu Ngu, thấy cô gật đầu mới xoay người ra cửa.

Triệu Ngu nhìn thẳng vào Tiết Trạm: “Tống Huyền đâu? Hắn thế nào rồi?”

“Tôi đã cho người đưa hắn tới phòng nghỉ tầng dưới, hai giờ trước đã rời đi.”

“Cảm ơn.”

Câu “cảm ơn” này, là để cảm ơn Tiết Trạm đã không lập tức đuổi Tống Huyền đi, rốt cuộc trạng thái Tống Huyền khi đó cũng giống như cô, phim giả tình thật, diễn qua diễn lại, bản thân cũng đã hỏng bét.

Tiết Trạm nói: “Không hận tôi sao?”

Triệu Ngu tự giễu cười: “Hận anh cái gì? Hận anh đã ngủ với tôi? Anh nói không sai, là tôi trêu chọc anh, giờ trách ai được? Hay là hận anh đã để Tống Huyền đi lên? Tôi vốn là hung thủ giết người, điều này có thể trốn tránh mãi được sao?”

Tiết Trạm trầm mặc một lát, đứng dậy đóng sổ lại: “Tôi đưa cô về.”

Triệu Ngu không từ chối. Trạng thái hiện giờ của cô cũng không lái xe được, không cần phải giả mù sa mưa trước mặt hắn.

Chỉ là dọc đường đi, bọn họ cũng không hề nói chuyện. Một người tiếp tục chôn trên ghế phụ ngẩn ngơ, một người nghiêm túc lái xe, chỉ thỉnh thoảng mới liếc nhìn cô.

Rất nhanh đã về tới chung cư, Triệu Ngu mới mở miệng: “Tôi muốn xin nghỉ hai ngày, trở về… tảo mộ… Cho mẹ tôi và Tiểu Ngu.”

Tiết Trạm nói: “Được.”

Triệu Ngu lại quay sang ăn ngay nói thật với Kỷ Tùy, bởi vì tết Thanh Minh đi công tác làm chậm trễ, giờ cô nghỉ bù về quê tảo mộ.

Kỷ Tùy cũng chưa từng nghi ngờ. Quan hệ của bọn họ hiện tại còn chưa tới mức có thể đi cùng cô về quê, cho nên cũng sẽ không tới chung cư tìm cô.

Sáng sớm hôm sau, Triệu Ngu sau khi rời giường vẫn luôn lăn qua lộn lại, rốt cuộc cũng chờ được tin nhắn của Tiết Trạm:

[Tôi ở dưới lầu, về cùng cô.]

Vừa là để hắn tiến thêm một bước kiểm chứng thật giả, nhưng cũng vì không yên tâm về trạng thái của cô bây giờ.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232