Trở về

Phần 228
Phần 228

Cùng giống như mấy lần trước, cha mẹ nuôi đã sớm chuẩn bị xong bữa trưa phong phú chờ bọn họ, vì Tiết Trạm đã gọi điện cho họ từ trước.

Ở phương diện này, anh luôn vô cùng cẩn thận săn sóc, vẫn luôn duy trì liên hệ với cha mẹ nuôi, quan tâm tới tình hình thể chất và tâm lý của bọn họ. Thậm chí Triệu Ngu còn cảm thấy, anh như đang thay cô làm tròn đạo hiếu.

Ăn xong cơm trưa, Triệu Ngu và mẹ nuôi tranh nhau rửa bát, không ngờ cuối cùng lại là Tiết Trạm vào phòng bếp, một mình ôm đồm tất cả việc nhà.

Triệu Ngu rất ít khi nhìn thấy anh như vậy, âu phục giày da dáng người thẳng tắp, cứ như vậy đeo tạp dề lưu loát làm việc nhà, vậy mà nhìn cũng không cảm thấy có gì sai sai, chỉ là thêm mấy phần khói lửa nhân gian hơn so với ngày thường.

“Đứa nhỏ này thật không tồi.” Nhìn bóng dáng bận rộn trong nhà bếp từ xa, mẹ nuôi mỉm cười thấp giọng khen, quay đầu lại nhìn Triệu Ngu, như muốn mở miệng hỏi cái gì, nhưng ngừng một chút, cuối cùng cái gì cũng chưa nói.

Triệu Ngu biết, từ lần trước đi Đông Hải nhìn thấy có nhiều đàn ông canh giữ bên giường bệnh của cô tới vậy, bọn họ cũng đã có rất nhiều nghi vấn, chỉ là lúc ấy không có tâm tình để ý tới những chuyện đó, mà hiện tại, bọn họ lại sợ mở miệng dò hỏi sẽ mang áp lực tới cho cô.

Kỳ thật họ không cần phải nói cô cũng hiểu, bọn họ vẫn hy vọng cô có thể giống như người bình thường, xây dựng gia đình, bình an hạnh phúc tới già.

Nhưng đồng thời bọn họ lại lo lắng, ngoài cảm giác áy náy, việc cô không thể sinh con cũng có thể sẽ trở thành trở ngại, đặc biệt đối phương còn là người ưu tú như Tiết Trạm.

“Con không thích trẻ con, nhà chúng con cũng không có tư tưởng cũ kỹ cần phải sinh con để nối dõi tông đường.”

Buổi chiều khi cùng mẹ nuôi nhặt rau, Triệu Ngu từ phòng bếp đi ra vừa vặn nghe được Tiết Trạm nói như vậy khi cùng cha nuôi xem tin tức. Nghĩ hẳn là cha nuôi nhân cơ hội ở cùng anh nên đang uyển chuyển nói chuyện dò hỏi.

Cô không nói chen vào, cầm đồ xong lại quay về bếp, mẹ nuôi vừa rửa rau vừa cười nói: “Mẹ và cha nuôi con chuẩn bị đổi xe, muốn mua chiếc đắt hơn thoải mái hơn một chút, vừa hay con và Tiết Trạm ở đây, hay là 2 đứa tư vấn giúp cha mẹ nhé? Cha mẹ còn muốn hỏi về vài tour du lịch, con thấy thế nào? Con nói đúng, giờ mẹ và cha nuôi con đều nên hưởng thụ cuộc sống một chút.”

Trố mắt một lát, Triệu Ngu cười: “Được ạ, đợi lát nữa để Tiết Trạm giúp cha mẹ chọn, anh ấy am hiểu về xe nhất.”

Cô biết, bọn họ muốn làm cô an tâm.

Sau khi tất cả chân tướng đã rõ ràng, bọn họ cũng đoán được 300 vạn kia không phải tiền bảo hiểm, mà là cô cố ý bồi thường cho họ.

Trước đây bọn họ vẫn luôn nhắc muốn đưa lại số tiền cho cô, nhưng giờ bọn họ không nói nữa, bọn họ lựa chọn dùng cách như vậy tiếp nhận bồi thường của cô, tiêu tiền của cô coi như để cô chuộc tội.

Có lẽ, thật sự cũng có thể coi như Triệu Ngu được trời cao thiên vị, tuy rằng đã từng hai bàn tay trắng, nhưng giờ còn có rất nhiều người thật sự yêu quý cô.

(#Sha: Bàn tay vàng nữ chính chứ sao…)

Cũng giống những lần trước, Tiết Trạm vẫn một mình ngủ trên sofa, khi Triệu Ngu dậy đi toilet, lại nghe được hắn khẽ nói: “Không ngủ được sao?”

Bước khẽ tới bật đèn trên tường, Triệu Ngu nhìn người đã ngồi dậy khỏi sofa: “Anh cũng không ngủ?”

Cảnh tượng như thế cực kỳ giống lúc Tiết Trạm đi theo cô tới đây lần đầu tiên, chỉ là khi ấy, anh vẫn còn chút nghi ngờ cô, mà cô ở trước mặt anh cũng là nửa thật nửa giả.

“Hi Hi.” Cũng giống như lúc đó, anh gọi tên này của cô theo thói quen, nhưng lần này còn nhẹ giọng thêm một câu, “Xin lỗi”.

Triệu Ngu cười: “Sao lại nói vậy với em?”

Anh vươn tay về phía cô, cô vô thức đi qua, bị anh dùng sức kéo ngã vào lòng.

Anh thấp giọng bên tai cô: “Hôm nay anh quá xúc động nên mới nói với em những lời đó, em không cần cảm thấy áp lực, còn nữa, những lời anh nói với cha nuôi chỉ là không muốn để bọn họ phải lo lắng, em đừng để trong lòng.”

Ngữ khí anh thật quá dịu dàng, thậm chí Triệu Ngu còn nghe ra được cảm giác thật dè dặt cẩn thận.

Đây không nên là anh, con người như anh vốn không phải hèn mọn như thế.

Nói xong lại ý thức được đã không còn tác dụng gì nữa, Tiết Trạm bất đắc dĩ cười, vươn tay giúp cô vuốt lại mấy sợi tóc rối, nhẹ nhàng nói: “Mau ngủ đi, đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ ngon.”

Cũng là một câu ngủ ngon đã từng nghe, nhưng Triệu Ngu lại có thể cảm nhận rõ ràng lần này không giống lần đầu tiên anh tới, khi đó giữa bọn họ rõ ràng còn có thứ gì đó ngăn cách, nhưng hiện tại, giữa bọn họ thật sự rất gần, giống như hai trái tim đã ở cùng một chỗ.

Cô ngẩng đầu, cằm khẽ chạm vào cằm, môi từ từ kề bên môi, cũng giống như anh đã làm ban ngày, cô nhẹ nhàng mút lấy:

“Ngủ ngon.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232