Trở về

Phần 166
Phần 166

Tiễn một đám khách khứa lại một đám khách khứa đi, xử lý xong tất cả mọi chuyện trong hôn lễ thì đều đã đến tận khuya.

Mấy người Trang gia ngày thường đều rất khó nói chuyện với nhau, ngay cả anh chị em trong nhà cũng không ở chung, nhưng đêm nay vì mục đích chế giễu Trang Diệc Tình, Trang Trạch và Trang Như Vân còn cố ý đi về nhà chính cùng nhau.

Không có người ngoài, Trang Diệc Tình cũng không cần phải ngụy trang thành người ưu nhã rộng lượng, trực tiếp không thèm nể mặt bọn họ.

Trang Trạch vẫn còn tốt, vốn đi theo con đường ngoan ngoãn, mặc kệ nhiều hay ít hư tình giả ý, tốt xấu gì cũng luôn an ủi Trang Diệc Tình cả đêm.

Nhưng mà Trang Như Vân cùng Trang Diệc Tình đã sớm xé rách mặt với nhau, cho nên cũng không cần cố kỵ gì, vừa mở miệng đã nói ra những lời trào phúng: “Khó trách ba ba cứ một hai phải gọi tôi về nước tham gia hôn lễ, nguyên lai còn có một tuồng như vậy nha, đúng là kinh hỉ quá, lần này không đến thì đúng là đáng tiếc, đáng giá.”

Trang Diệc Tình xưa nay đều không muốn nói chuyện với cô ta, chỉ nhàn nhạt nói với tài xế bên cạnh: “Sáng mai đưa Nhị tiểu thư trở về Canada, ba tôi hy vọng cô ta cố gắng học tập cho tốt, về sau không có chuyện gì quan trọng thì đừng trở về, tuy chỉ là đứa con hoang, nhưng tốt xấu cũng mang họ Trang, với cái bằng Đại học gà rừng kia thì cũng đừng để mất mặt Trang gia chúng ta.”

Lúc vợ chồng Trang Chấn trở về muộn một bước đã là trạng thái cãi nhau ồn ào như trước, Kỷ Tùy bất đắc dĩ thở dài trong lòng một tiếng, dùng ánh mắt ý bảo Trang Diệc Tình lên lầu, không nên nghe mấy lời vô nghĩa này.

Vào thang máy, thấy sắc mặt cô ta không tốt, Kỷ Tùy an ủi nói: “Không cần phải để lời bọn họ nói trong lòng.”

Trang Diệc Tình cười lạnh một tiếng: “Dù tôi có mất mặt, cũng còn mạnh hơn bọn nó.”

Phòng của hai người đều ở tầng 4, ở giữa cách thang máy cùng cầu thang, ra khỏi thang máy, nói với cô một câu “Nghỉ ngơi sớm đi”, Kỷ Tùy tự nhiên đi về phía phòng mình, nhưng Trang Diệc Tình lại đột nhiên gọi hắn.

Kỷ Tùy quay đầu hỏi: “Còn có việc?”

Trang Diệc Tình cười: “Nhiều năm như vậy, bất kể phát sinh chuyện gì, người vẫn luôn ở bên tôi, cũng chỉ có anh.”

Kỷ Tùy cười cười: “Chị là chị của tôi, tôi cũng như Trang Diệp mà thôi, khẳng định là đều đứng bên chị rồi.”

“Anh và Trang Diệp, không giống nhau.” Trang Diệc Tình chậm rãi đến gần, “Tôi cùng nó là chị em ruột, nhưng tôi và anh, lại không có quan hệ huyết thống.”

Thấy cô ta càng dựa càng gần, Kỷ Tùy theo bản năng lui về sau: “Không có quan hệ huyết thống, nhưng tôi cũng luôn coi chị như chị gái mình.”

“Phải không?” Trang Diệc Tình cười đặt tay lên vai hắn, toàn bộ thân mình đều dựa vào người hắn, “Anh có thật sự nghĩ thế không?”

Kỷ Tùy bỗng nhiên đẩy cánh tay cô ta ra, lại lui về sau thêm mấy bước: “Chị, đã khuya rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”

Trang Diệc Tình ngẩn người, lúc này cô ta mới muộn màng phát hiện, hiện tại hắn đều đã trực tiếp gọi cô ta là “chị”, mà rõ ràng từ trước đến nay đó vẫn là cái xưng hô mà hắn kháng cự nhất.

Sắc mặt không tự giác mà càng sa sầm, nhưng cô ta cũng nhanh chóng đeo lên nụ cười xinh đẹp, tiếp tục hướng tới gần hắn: “Đêm nay, tôi muốn ngủ ở phòng anh.”

“Được.” Kỷ Tùy không ngăn cản, nhưng lại xoay người đi về phía thang máy.

Trang Diệc Tình vội gọi lại hắn: “Anh đi đâu vậy?”

Kỷ Tùy dừng lại, quay đầu cười: “Đây là biệt thự Trang gia, chị muốn ở phòng nào chẳng được, tôi còn có việc về chung cư của mình trước.”

Trên mặt Trang Diệc Tình rốt cuộc cũng nhiễm lên vẻ giận dữ, nhìn chằm chằm hắn cả nửa ngày mới hỏi: “Anh quen bạn gái?”

“Không phải.” Bởi vì đã đáp ứng sẽ giấu diếm với Triệu Ngu, còn chưa hỏi lại với cô, Kỷ Tùy sẽ không thừa nhận, nhưng phủ định xong, hắn lại nghiêm túc bổ sung nói, “Nhưng tôi đã có người mình thích, cũng thật sự rất yêu cô ấy.”

Thẳng đến khi thân ảnh Kỷ Tùy đã biến mất trong thang máy, nắm tay Trang Diệc Tình mới càng nắm càng chặt, cuối cùng hung hăng đã văng thùng rác bên cạnh.

Khi Kỷ Tùy xuống đến tầng một, mọi người đều đã ai về phòng nấy, nhưng vẫn không liên hệ được với Trang Diệp, trong lòng hắn cứ luôn có chút lo lắng, liền đi tìm dì Tôn bảo mẫu hỏi thử.

“Cậu ấy đi Mỹ rồi, tôi có nghe ông Trần nói, lúc chiều tối thấy cậu ấy đột nhiên gọi điện thoại về, bảo ông Trần đưa hộ chiếu của cậu ấy và cả visa Mỹ đến sân bay quốc tế.”

Kỷ Tùy nhăn mày: “Không phải cậu ấy đi tìm Hứa Thừa Ngôn sao? Sao lại đi Mỹ làm gì?”

“Tôi cũng không biết nữa, cậu thử gọi điện thoại hỏi ông Trần xem.”

Kỷ Tùy đang muốn gọi điện thoại, một dãy số xa lạ lại đột nhiên gọi tới.

“Anh Kỷ Tùy phải không? Tôi là Lăng Kiến Vi, tôi muốn hỏi một chút, Trang Diệp có phải đã đi Mỹ thật không? Tôi gọi điện thoại cho hắn mãi mà không được, anh có thể liên hệ với hắn giúp không?”

Kỷ Tùy kinh ngạc, nói: “Di động cậu ấy vẫn luôn tắt máy, đã xảy ra chuyện gì?”

Giọng của Lăng Kiến Vi nghe có vẻ rất sốt ruột: “Hôm nay… Tôi vô tình nghe được cậu ấy nói chuyện cùng một người đàn ông ở hôn lễ, tôi sợ cậu ấy sẽ xảy ra chuyện.”

Trong lòng Kỷ Tùy không khỏi căng thẳng: “Rốt cuộc là làm sao vậy?”

Lăng Kiến Vi do dự một chút, nói: “Bọn họ nói Đường Hi… Chính là bạn gái cũ của Trang Diệp, lúc trước là bởi vì đã mang thai con của Trang Diệp nên mới bị chị gái Trang Diệp bắt phải phá thai, còn buộc chia tay với Trang Diệp nữa.”

Kỷ Tùy giật mình khiếp sợ: “Cậu nói gì cơ?”

“Anh Kỷ Tùy, tôi biết việc năm đó là tôi không đúng, tôi cũng thực xin lỗi Trang Diệp, nhưng tôi và hắn dù sao cũng là anh em nhiều năm như vậy, tôi cũng thật sự lo lắng cho hắn. Hôm nay nghe bọn họ nói chuyện xong tôi cũng mới biết, nguyên lai là Đường Hi… Năm đó quả thực là cô ấy chủ động dụ dỗ tôi, tôi lại không thể chống đỡ, nhưng là… Nhưng là không ngờ cô ấy cũng có nỗi khổ riêng. Nếu anh không tin lời tôi nói, có thể đi tra thử giám sát trong hôn lễ, tôi nghe nói Trang Diệp vẫn luôn phải điều trị tâm lý, hôm nay lại còn biết được chân tướng đáng sợ như vậy, tôi sợ cậu ấy sẽ nghĩ quẩn mất.”

Một câu cuối cùng, đã thành công làm Kỷ Tùy biến sắc: “Cho nên cậu ấy đi nước Mỹ là để…”

“Tôi nghe thấy người đàn ông kia giúp hắn hỏi thăm, nói Đường Hi hiện tại ở nước Mỹ, tôi sợ nhỡ Trang Diệp không thể tìm thấy cô ấy sẽ hỏng mất, cũng sợ đến lúc đó hắn gặp cô ấy xác định chân tướng xong sẽ càng không chịu nổi, vốn dĩ hắn đã đang phải điều trị tâm lý, lỡ như… Tôi cũng rất muốn đi, nhưng lại không có visa, tôi cũng đã do dự cả một đêm mới nghĩ nên nói chuyện này với anh, anh là anh trai hắn, chắc chắn còn lo lắng cho hắn hơn cả tôi.”

Sắc mặt Kỷ Tùy đã càng thêm khó coi, vừa vội chạy ra gara ngầm, vừa hỏi: “Vậy anh có nghe được bọn họ nói cậu ấy đến cụ thể nơi nào ở Mỹ không? Tôi cũng đã đi Mỹ nhiều lần, giờ sẽ lập tức đi tìm hắn.”

“Vậy thì tốt quá, tôi còn đang lo… Vậy để tôi gửi địa chỉ nghe được cho anh, Trang Diệp hẳn là chỉ đi sớm hơn anh mấy giờ, chắc giờ vẫn còn kịp.”

Kỷ Tùy vội vội vàng vàng khởi động xe chạy đi, về chung cư lấy hộ chiếu cùng visa rồi đi thẳng đến sân bay, check in vào xong mới gửi tin nhắn cho Triệu Ngu.

Tiết Trạm nhìn được tin nhắn từ trong di động của Triệu Ngu, mà lúc này, cô vẫn còn chưa tỉnh.

Nhưng tin nhắn này đối với hắn mà nói cũng chẳng có giá trị gì, bởi vì từ trước, Lăng Kiến Vi cũng đã gửi tin nói với Triệu Ngu, Kỷ Tùy đã cắn câu.

Liếc mắt nhìn qua di động, Tiết Tử Ngang lại trào phúng nói: “Quả nhiên là đồ ngốc.”

Nói xong hắn lại tức giận nhìn lại Triệu Ngu trên giường: “Có thể hiểu thấu tính cách mỗi một người đàn ông, còn đem người đùa giỡn trong lòng bàn tay, em lợi hại lắm.”

Thấy Tiết Trạm vẫn luôn trầm mặc không nói gì, Tiết Tử Ngang lại nói: “Yên tâm đi, chờ bọn họ lăn lộn một vòng trở về, kết cục cũng đã định, đến lúc đó hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.”

Đúng là Tiết Trạm đang sợ trong đó sẽ xảy ra điều gì làm bại lộ, nhưng cẩn thận suy nghĩ một lần, hắn cũng yên tâm mà gật đầu.

Nhìn lại tin nhắn Wechat Lăng Kiến Vi gửi tới di động của Triệu Ngu, Tiết Tử Ngang lại không khỏi cười tự giễu.

Thằng nhóc kia còn tưởng hắn gây ra vết thương của Triệu Ngu, còn định nói chuyện dằn mặt với hắn.

Nếu để Lăng Kiến Vi biết Triệu Ngu đã lừa tất cả bọn họ, cố ý hướng mũi dao của kẻ địch đâm vào, không biết hắn sẽ luống cuống thành thế nào nữa.

Lại nếu để hắn biết, sở dĩ Triệu Ngu dùng kế “điệu hổ ly sơn” với vị hắn gọi là “anh Kỷ Tùy” kia, căn bản không phải vì để bên người Trang Diệc Tình không còn ai để dùng, mà bởi vì cô đã sớm ngủ với Kỷ Tùy, hiện tại còn vẫn là quan hệ bạn trai bạn gái, chỉ đơn thuần vì cô sợ Kỷ Tùy sẽ làm cô bại lộ mà thôi.

Nếu để hắn biết tất cả, đoán chừng thằng nhóc kia sẽ càng hỏng mất.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232