Trở về

Phần 8
Phần 8

“3 Giờ nữa tôi sẽ đến Đông Hải, anh có đến sân bay đón tôi không?”

Chiếc váy màu đen làm lộ ra tấm lưng trắng ngần, giày cao gót màu đỏ, dáng người yểu điệu cùng dáng đi thướt tha, lại kết hợp với giọng nói quyến rũ gợi cảm, làm Triệu Ngu vừa mới bước vào phòng chờ VIP lên máy bay đã lập tức thu hút không ít ánh mắt.

Cô vẫn chỉ làm như không thấy, tiếp tục nói chuyện điện thoại: “Đừng nói nữa, chỉ đến ngó qua hôn lễ chút thôi, chẳng có ai lọt vào mắt cả…”

Lời còn chưa dứt, khóe môi của cô bỗng hơi nhếch lên, cúp điện thoại, đi thẳng tới ghế sofa trước mặt.

Loại mắt đột nhiên phát hiện ra con mồi này quá trắng trợn, bất cứ ai trong phòng chờ đều muốn biết cô ấy sẽ làm gì, cho nên khi cô vừa đến gần, một chàng trai trẻ tuổi đã lập tức đứng dậy chắn trước mặt cô: “Xin lỗi, sếp của tôi đang làm việc.”

Cử chỉ từ chối còn rất quen thuộc như vậy, rõ ràng ông chủ của anh ta cũng đã quen gặp phải việc bị bắt chuyện.

“Phải không?” Tầm mắt Triệu Ngu lướt qua người đàn ông đang nghiêm túc nhìn chằm chằm vào một quyển sổ. Cô cười một tiếng, thân thể lại vẫn ung dung xích lại gần người trợ lý đang cản cô, “Thế nhưng, tôi không ở đây để tìm ông chủ của anh, tôi tới, là để tìm anh.”

Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, ám muội ve vuốt, mùi nước hoa nhàn nhạt phả vào mũi, hô hấp ấm áp cũng đều phun trên mặt hắn, vị trợ lý trẻ tuổi làm gì đã gặp phải loại trêu chọc này, lúc này chưa gì đã đỏ mặt, sợ tới mức lui về sau một bước, lắp bắp nói: “Tôi… Tôi không quen cô.”

Giúp ông chủ chặn đào hoa thì rất thành thục, nhưng khi hoa rơi đến mình thì lại lập tức hoảng loạn.

Triệu Ngu thấp giọng cười, lần nữa rũ mắt nhìn xuống người đàn ông đang ngồi.

Quả nhiên, bởi vì biểu hiện thất bại của trợ lý, người đàn ông rốt cuộc cũng chịu ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.

Ngay cả khi hắn cho người ta cảm giác là hào hoa phong nhã, ôn hòa lịch thiệp, thế nhưng một cái liếc mắt này, rõ ràng chỉ có lạnh nhạt cùng xa cách.

Triệu Ngu hoàn toàn không thèm để ý, lấy danh thiếp ra từ trong túi xách, cúi người chậm rãi nhét vào trong túi âu phục của người đàn ông, cánh môi đỏ khẽ hé mở: “Làm quen được không?”

Theo động tác của cô, nguyên mảng phong cảnh lớn trước ngực cũng nhảy ra từ trong cổ áo, người đàn ông không thể tránh né đành chỉ miễn cưỡng liếc qua, ngước mắt nhìn chăm chú vào cô, hơi mỉm cười: “Không có hứng thú.”

“Tôi có hứng thú là được.” Triệu Ngu nhìn thẳng vào mắt hắn, thẳng đến khi hai ngón tay kẹp danh thiếp đã hoàn hảo đút vào túi hắn, cô mới từ tốn đứng dậy, đi tới chỗ vị trợ lý vừa mới ổn định lại trạng thái kia, “Muốn lưu số điện thoại… Hay không?”

Trợ lý lắc đầu quầy quậy, còn chưa nói ra lời cự tuyệt, thân thể Triệu Ngu đã dán toàn bộ lên người hắn, cánh môi đỏ đã xích lại gần cằm hắn, lòng bàn tay chạm nhẹ lên tay, nhẹ nhàng rút di động từ trong tay hắn ra.

Bị tiếp xúc ở cự ly gần gũi, lại còn là cô gái yêu mị gợi cảm đến thế, nam trợ lý đã sớm bị trêu đến hoảng loạn, hoàn toàn không biết phải chống cự thế nào, thậm chí còn để Triệu Ngu không chỉ hoàn hảo lấy được điện thoại đi, mà còn ấn được ngón tay hắn để mở khóa.

Thêm Wechat của mình vào xong, lại gọi đến số điện thoại của mình, Triệu Ngu mới mỉm cười đưa lại di động cho hắn: “Đa tạ. Nếu ông chủ của anh sa thải anh thì nhớ gọi cho tôi, có lẽ tôi có thể đi tìm ông chủ anh để giúp cầu tình đấy.”

Thẳng đến khi Triệu Ngu thỏa mãn lắc lắc cái mông ngồi xuống một góc không người, nam trợ lý mới giật hình tỉnh lại nhìn sang ông chủ của mình, ánh mắt vừa sợ hãi vừa vô tội, lại còn rất ủy khuất.

Người đàn ông nhàn nhạt liếc nhìn trợ lý nhà mình, cũng chẳng hề nói câu gì, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào notebook xem báo cáo.

Triệu Ngu ngồi ở một chỗ khác, vẫn nhìn chằm chằm vào bóng lưng người đàn ông với ánh mắt như đang nhìn con mồi.

Mà đó cũng thật sự là con mồi của cô… CEO đương nhiệm của tập đoàn khoa học kỹ thuật Y Trình – Hứa Thừa Ngôn, vị hôn phu của Trang Diệc Tình.

Hôm qua cô lấy lý do đi tham gia hôn lễ của một người bạn để xin nghỉ việc, cố ý bay tới Bắc thành, chính là vì người đàn ông này.

Chỉ là, người đàn ông này không giống với một Tiết Tử Ngang vốn luôn có một “ánh trăng sáng” trong lòng, muốn câu dẫn hắn mà nói, thực sự khá khó khăn.

Đến lúc đăng ký, Triệu Ngu lại “ngoài ý muốn” phát hiện Hứa Thừa Ngôn bay cùng một chuyến với cô.

“Thực trùng hợp nha, tôi đã xem Wechat của anh, anh là Lư Bân phải không?”

Nhìn ánh mắt tràn đầy kinh ngạc cùng vui mừng của cô, cả khuôn mặt Lư Bân đều tràn ngập dáng vẻ một lời khó nói hết: “Cô… Cô cũng bay chuyến này?”

“Đúng vậy, xem ra không chỉ là cùng chuyến bay, mà còn ở chung khoang hạng nhất, cái này phải gọi là duyên phận rồi.”

Lúc nói lời này, ánh mắt Triệu Ngu lại liếc sang nhìn Hứa Thừa Ngôn kế bên Lư Bân, nhưng gương mặt người đàn ông vẫn chẳng hề có biểu tình gì, đến liếc cũng không thèm liếc cô lấy một cái.

“Lư Trợ lý, có phải anh ngồi bên cạnh ông chủ của anh hay không? Tôi có thể đổi chỗ với anh được chứ?”

Đón nhận cái liếc mắt đưa tình của cô, Lư Bân chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nhanh chóng lắc đầu: “Không, không phải.”

Hắn cũng thực sự không nói dối, chỗ ngồi của hắn và chỗ ngồi của ông chủ cách nhau một cái hành lang, mà bên cạnh Hứa Thừa Ngôn, lại chính là một cụ ông đã trên 60.

Triệu Ngu đi thẳng đến trước mặt ông cụ, vừa làm nũng vừa bán manh: “Ông ơi, con có thể đổi chỗ với ông được không? Con muốn ngồi bên cạnh ông xã nhà con, anh ý với con vừa cãi nhau nên đang không thèm để ý tới con, con phải dỗ dành anh ấy chút xíu ạ.”

Ông lão nhìn sang Hứa Thừa Ngôn đang không nói lời nào, lập tức lộ ra biểu tình “Tôi hiểu mà”, ha hả cười nói đứng dậy đổi chỗ, còn cố ý vỗ vỗ vai hắn, ý vị thâm trường nói: “Cậu này, đàn ông nên rộng lượng chút, chớ tức giận với vợ làm gì.”

Chờ Triệu Ngu vẻ mặt đắc ý ngồi xuống, Hứa Thừa Ngôn mới nhàn nhạt nhìn sang cô: “Tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với cô.”

“Tôi cũng đã nói rồi, tôi có hứng thú với anh.” Triệu Ngu chỉ sang Lư Bân đang ngồi ở bên kia, “Nếu chê tôi phiền, anh có thể đổi chỗ với trợ lý của mình.”

Hứa Thừa Ngôn cũng không nhúc nhích, chỉ nói tiếp: “Tôi đã đính hôn.”

“Chỉ là đính hôn chứ không phải kết hôn, hơn nữa, tôi cũng không muốn tranh đoạt anh với vị hôn phu làm gì.” Triệu Ngu dán sát vào hắn, ái muội cười nói, “Dù sao, tôi cũng chỉ thèm thân thể của anh.”

Trợ lý ở bên kia nghe thấy câu này, sợ tới mức suýt bị sặc nước miếng mà chết, hết lần này tới lần khác phải tò mò ngước nhìn Triệu Ngu, Triệu Ngu cũng không còn cách nào, phải nháy mắt tình tứ với hắn một cái.

Đàn bà chủ động tiếp cận ông chủ của hắn có không ít, nhưng còn tán luôn cả trợ lý, thì đây vẫn là người đầu tiên.

Nhưng toàn bộ thời gian kế tiếp, Triệu Ngu lại rất quy củ, hoàn toàn không giống với biểu hiện lúc trước.

Xem phim, uống vang đỏ, thưởng thức phong cảnh, nhắm mắt nghỉ ngơi… Dường như tất cả mọi thứ có thể làm thì cô đều đã làm, chỉ duy có không chủ động nói chuyện với Hứa Thừa Ngôn nữa.

Ngược lại, Hứa Thừa Ngôn vì đề phòng cô mà còn chẳng thể thả lỏng ngủ một giấc, vẫn luôn nghiêm túc đọc sách, đến nghe được tiếng hít thở đều đều của cô, hắn mới quay đầu nhìn thoáng qua, xác nhận cô đã ngủ thật rồi.

Khi Triệu Ngu từ trong mộng tỉnh lại thì cũng là lúc máy bay hạ cánh.

Hứa Thừa Ngôn vẫn đang chăm chú đọc quyển sách kia, cô liếc mắt nhìn thử, bỗng nhiên cười khẽ.

“To punish the wicked is God’s business. We should learn to forgive*. Anh không cảm thấy câu này rất hoang đường sao?”

(* Trừng phạt kẻ ác là việc của Chúa trời. Còn việc của chúng ta, là nên học được cách tha thứ)

Nghe câu cô nói lại đúng là câu hắn vừa đọc xong, Hứa Thừa Ngôn không thể không ngước lên nhìn cô, lại thấy vẻ mặt cô đều là vẻ trào phúng, ánh mắt cũng không còn nhiệt tình phóng đãng như trước.

Có lẽ bởi vì hắn bị cuốn theo những cảm xúc trong cuốn sách, bây giờ nhìn, lại bỗng cảm thấy có một nỗi bi thương sâu kín từ trên người cô gái này.

Còn chưa chờ hắn mở miệng, Triệu Ngu cũng đã nhích lại gần, lần nữa nhét danh thiếp trong tay vào trong túi áo vest của hắn: “Nếu còn muốn ném, thì nhớ nhờ trợ lý vứt hộ cho, mặt trên có vết son của tôi, chỉ sợ sẽ làm ô uế tay anh đấy.”

Ánh mắt của Hứa Thừa Ngôn không tự chủ được mà nhìn lại đôi môi của cô, vẫn là màu sắc kiều diễm, hồng nhuận mê người đó.

Triệu Ngu nhẹ giọng cười, tay từ trong túi của hắn trượt tới ngực, chậm rãi cầm chiếc cà vạt đến bên môi, nhẹ nhàng ấn xuống một cái: “Tôi nói sai rồi, dấu môi ở chỗ này, anh tốt nhất cũng ném cái này luôn đi.”

Nhìn bóng dáng cô rời đi, Lư Bân cũng không dám tức giận, nơm nớp lo sợ mà đi đến trước mặt ông chủ nhà mình, vươn tay nói: “Hứa tổng, tôi… Giúp anh ném đi.”

Hứa Thừa Ngôn cúi đầu, nhìn dấu môi đỏ tươi cực kỳ bắt mắt trên chiếc cà vạt màu xám, nhưng cũng không cởi cà vạt, chỉ lấy danh thiếp trong túi ra.

Trước khi đưa cho Lư Bân, ánh mắt hắn nhìn lướt qua.

Tập đoàn Hoa Xán, Triệu Ngu.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232