Trở về

Phần 143
Phần 143

Lăng Kiến Vi vốn tưởng rằng, bí mật nhỏ này sẽ vĩnh viễn được chôn dấu trong lòng hắn, không có bất kỳ ai có thể biết được. Chỉ là không ngờ, tâm tư của hắn, thế nhưng vẫn không thể thoát khỏi đôi mắt của Đường Hi.

Lần đầu tiên hắn khiến cô nghi ngờ, hẳn là vào sinh nhật lần thứ 17 của hắn.

Hôm đó Đường Hi và Trang Diệp đã rời khỏi cửa hàng đồ gốm từ sớm, đến chung cư để chuẩn bị một đêm sinh nhật đặc biệt cho hắn, còn cùng tặng hắn một món quà.

Bởi vì tối đó 3 người đều đã uống chút rượu nên cũng nghỉ ngơi sớm, lúc hắn mơ mơ màng màng sắp chìm vào giấc ngủ, lại đột nhiên nghe thấy từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng rên rỉ đứt quãng.

Đã có kinh nghiệm lần trước, hắn lập tức hiểu được bọn họ đang làm gì, xấu hổ đến đỏ mặt, rồi lại không có thể nghe theo lý trí vội bịt lỗ tai lại.

Bình thường hắn sẽ toàn về nhà mình ngủ, trước giờ chưa từng qua đêm ở chung cư của Trang Diệp, càng không biết hiệu quả cách âm của căn phòng này lại kém như vậy, ngay cả bọn họ nói gì ở phòng bên cạnh, hầu như hắn đều có thể nghe rõ.

Cũng không biết có phải do uống rượu hay không, đêm nay Trang Diệp dường như điên cuồng hơn hẳn lần trước, trong miệng cũng thường phun ra những lời cợt nhả khiến người ta vừa nghe đã cảm thấy xấu hổ cùng cực.

Mà đêm nay, Đường Hi cũng không còn ngượng ngùng như lần đó trong phòng bếp, cô hùa theo nói những lời này với Trang Diệp, lớn mật dạn dĩ hơn, làm Lăng Kiến Vi nghe mà mặt đỏ tim đập, hô hấp càng thêm dồn dập.

Đêm nay, hắn lại không khống chế được một lần nữa mà nghĩ đến thân thể trần trụi của cô, lại tự dùng tay giải quyết dục vọng của mình.

Điều khác với lần trước chính là, lần này hắn chính tai nghe thấy cô rên rỉ xin tha, chỉ cách một bức tường, tất cả lại càng kích thích lên nhiều khoái cảm, làm thân thể hắn cũng càng thêm hưng phấn.

Hắn vừa cảm thấy thẹn, lại vừa muốn ngừng mà không được.

Ngày hôm sau tỉnh lại, hắn không mấy ngạc nhiên khi quần lót của mình lại bị ướt. Nghĩ đến đây là chung cư của Trang Diệp, hơn nữa Đường Hi cũng ở đây, hắn lại càng cảm thấy cảm thấy xấu hổ, chỉ có thể vội vàng rời giường tùy tiện xử lý, chuẩn bị vào phòng tắm nghiêm túc thu dọn sửa soạn bản thân một chút.

Hắn đã cố ý nghe ngóng thấy bên ngoài không có động tĩnh mới ra cửa, cũng cho rằng đêm qua Trang Diệp cùng Đường Hi làm tình lâu như vậy, khẳng định hai người vẫn còn ngủ say, kết quả hắn vừa đến cửa phòng tắm, lại gặp phải Đường Hi.

Cô cố ý bước chân thật nhẹ nhàng, cẩn thận len lút vì sợ sẽ đánh thức Trang Diệp.

Khi thấy hắn, cô cũng hơi bất ngờ một chút, bởi vì cô cũng đang không mặc nội y, chỉ khoác một chiếc váy ngủ, thậm chí hắn còn có thể nhìn thấy hai viên đậu đỏ nổi lên trước ngực cô.

Một khắc kia, Lăng Kiến Vi cảm giác như da mặt mình đã bị sốt tới 40 mấy độ, bởi vì dáng vẻ này của cô làm hắn không thể khống chế được mà nổi lên phản ứng sinh lý, và cũng bởi vì trong tay hắn còn nắm cái quần lót ướt dầm dề kia.

Tuy rằng hắn đã vội giấu tay ra sau lưng, tuy rằng quần lót đã bị vo thành một cục nắm trong tay, nhưng hắn vẫn cảm thấy đã bị cô phát hiện.

Đó hẳn là giây phút chật vật nhất trong đời hắn, một bàn tay nắm quần lót giấu ra sau, một bàn tay cách quần ngủ che ở giữa háng, hai chân khép chặt toàn bộ thân mình cúi về phía trước, càng muốn che dấu tình trạng quẫn bách của mình, thì lại càng lúng túng và chật vật.

Huống hồ hắn vẫn luôn chột dạ. Bởi vì thường xuyên nghĩ tới cô để thủ dâm, thậm chí đêm qua còn nghe âm thanh làm tình giữa cô và Trang Diệp để tự an ủi, quần lót bị ướt cũng là vì trong mộng có cô, và thứ dựng thẳng giữa háng cũng là vì cô.

Hắn hoảng hốt đến nỗi ngay cả mở miệng chào hỏi cô cũng run run: “Sớm… Sớm a…”

Đường Hi cũng xấu hổ, vội đưa tay lên che ngực gật đầu với hắn, nói một câu, “Cậu dùng trước đi” rồi cũng vội vàng trở về phòng ngủ.

Nhưng mà việc cô lảng tránh, cũng chẳng làm tình trạng quẫn bách của hắn giảm bớt phần nào, vừa tưởng tượng đến cái gì cũng bị cô phát hiện, hắn lại hận không thể trực tiếp nhảy từ tầng 19 xuống luôn cho rồi.

Nhưng là sau đó, hắn lại bắt đầu tự an ủi bản thân, tự nói với bản thân rằng việc mộng tinh và “chào cờ” là việc mà mỗi tên đàn ông đều sẽ trải qua, coi như có bị Đường Hi nhìn thấy thì cũng chỉ thể hiện thân thể của hắn rất bình thường, không cần phải cảm thấy xấu hổ. Về phần hắn nghĩ về cô, nghe giọng của cô để tự thủ dâm, hẳn là không có khả năng bị cô phát hiện.

Đáng tiếc, phản ứng của cô mấy ngày sau lại nói cho hắn biết, cô không chỉ đã biết hắn có những hành vi xấu xa đó, mà cũng đã biết hắn không còn chỉ có tâm tư thuần khiết đối với cô.

Bởi vì, cô cố tình tránh mặt hắn, không bao giờ chịu ở một mình cùng hắn, thậm chí là lúc trước cô đã không thích thân mật với Trang Diệp ở trước mặt hắn, giờ cô lại nhiều lần cố ý thân mật với Trang Diệp, còn thường xuyên thổ lộ với Trang Diệp ngay trước mặt hắn, nói rõ trong lòng cô chỉ có một mình Trang Diệp.

Lăng Kiến Vi biết, cô đang dùng phương thức hàm súc này để nói cho hắn biết, làm hắn hết hy vọng với cô.

Nhưng, hắn đã có thói quen thời thời khắc khắc đều nghĩ về cô, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy cô, làm sao có thể hết hy vọng được?

Sau đó, cô kết thúc một tháng ở Đông Hải, một mình trở về quê, hắn cũng không còn được gặp cô nữa.

Hắn chỉ có thể nhìn chằm chằm Wechat và Weibo của cô mỗi ngày, nhìn những dòng trạng thái mà cô thỉnh thoảng đăng lên.

Hắn vẫn thường xuyên chạy qua chơi với Trang Diệp, có khi có thể nghe được Trang Diệp gọi điện với cô, video call với cô, từ trong miệng Trang Diệp mà biết một vài tình hình gần đây của cô.

Nhưng đến tận khi hắn trở về London, hắn vẫn không thể gặp lại cô lần nữa.

Sau ngày đó, bọn họ đã cách xa cả vạn dặm, gặp mặt là không có khả năng. Chuyện vui vẻ nhất của hắn mỗi ngày, là được nhìn thấy cô trên vòng bạn bè và Weibo, hoặc là ngẫu nhiên nghe thấy Trang Diệp nhắc tới một hai câu, biết cô vẫn đang sống rất tốt.

Hắn cũng không có bất kỳ tia hy vọng xa vời nào với cô, cũng không cảm thấy mỗi ngày trôi qua như vậy khó khăn cỡ nào, cũng không cảm thấy phần tâm tư này có bao nhiêu thống khổ.

Mà ngược lại, một mình ở dị quốc tha hương, mỗi khi cảm thấy cô độc hoặc việc học nặng nề, hắn đều sẽ nhớ tới cô, xem trạng thái mới nhất của cô, hắn sẽ cảm thấy đã đủ hạnh phúc mà thỏa mãn.

Đáng tiếc tất cả mọi thứ, vào năm cô học ĐH năm tư đã bị phá vỡ.

Năm đó, hắn đang học năm 3, chuẩn bị tiếp tục học lên thạc sĩ, một lần bởi vì trong nhà có việc nên phải về nước, trước khi trở về Luân Đôn, hắn lại đột nhiên rất muốn gặp cô.

Trong suốt hai năm này, mỗi lần về hắn đều sẽ hẹn Trang Diệp tụ tập, tự nhiên cũng có thể gặp được cô, nhưng lần này Trang Diệp lại đang bị người trong nhà sắp xếp đến một công ty con ở nước ngoài thực tập, hắn cũng vì thế mà mất cái cớ để gặp cô.

Nhưng rõ ràng đã gần cô đến vậy, nếu không được gặp cô một lần mà đã phải về Anh, hắn cũng không cam lòng.

Vì thế hắn gọi cho cô một cuộc điện thoại, ra vẻ thoải mái mà hỏi có thể cùng nhau ăn một bữa cơm hay không.

Hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần sẽ bị từ chối, ai ngờ cô lại chấp nhận, thậm chí còn bảo hắn trực tiếp đến chung cư của Trang Diệp, nói cô hiện đang ở đó.

Khi ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô, hắn không khỏi kinh ngạc, cô gái lúc trước minh diễm động lòng người như vậy, không biết từ khi nào đã mảnh khảnh hơn rất nhiều, cho dù cô cố ý trang điểm, hắn vẫn có thể nhìn ra cô rất tiều tụy.

Hắn lo lắng hỏi: “Có phải cô bị bệnh rồi không? Hay đã xảy ra chuyện gì?”

Cô lại chỉ thản nhiên nói: “Chia tay với Trang Diệp.”

Một khắc kia, hắn giật mình ngạc nhiên, quan hệ giữa hắn với Trang Diệp luôn rất tốt, nếu bọn họ chia tay hắn hẳn là sẽ biết, hơn nữa, bọn họ xứng đôi như vậy, chia tay quả thực rất đáng tiếc.

Chỉ là trong nháy mắt tiếp theo, hắn không ngờ lại đột nhiên ý thức được, từ chỗ nào đó trong lòng, dường như… hắn thấy vui sướng.

Hắn hổ thẹn vì bản thân ti tiện và vô sỉ đến vậy, nhưng lại không ngăn được một ngọn lửa nhỏ háo hức kích động vừa sinh ra dưới đáy lòng.

Cứ như đã nhìn thấu tâm tư của hắn, cô hỏi: “Có phải anh thích tôi không?”

Tim hắn như lỡ mất nhịp đập trong giây phút đó, mặt đã bị thiêu đốt đến đỏ bừng, nhưng hắn vẫn lấy hết mọi can đảm, nhẹ gật đầu với cô.

Sau đó, ngay khi hắn còn chưa kịp hoàn hồn, cô đã nhón chân, hôn lên môi hắn.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232