Trở về

Phần 161
Phần 161

Thời điểm Thương Lục tỉnh lại, Triệu Ngu đã không còn trên giường.

Mơ hồ đoán được cô đang làm gì, anh không nhanh không chậm rời giường, đi đến cửa phòng bếp, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng đang nghiêm túc làm bữa sáng bên trong.

Tất cả cứ như đã trở lại 3 năm ở Mỹ kia, mọi thứ vô cùng đơn giản, lại cũng bình lặng đến an lòng.

Chờ anh rửa mặt đi ra từ phòng tắm, Triệu Ngu đã nấu xong đồ lấy ra khỏi nồi, còn cố ý dùng nấm đầu khỉ hầm cùng canh khoai để anh dưỡng dạ dày.

Nhìn lại nụ cười nhẹ trên khuôn mặt cô, Thương Lục cầm cổ tay cô khẽ khàng kéo lại, để cô ngã dựa vào lòng mình.

Ôm cô ngồi trên đùi, nụ hôn mềm mại cũng theo đó rơi xuống, từ trán, xuống mắt, gương mặt, cuối cùng phủ lên bờ môi thơm nhuận nước.

Triệu Ngu ngoan ngoãn vịn vai anh nghênh hợp, đầu lưỡi theo chuyển động của anh quấy loạn, cô khóa ngồi trên người anh, hai chân chống đất dịch về phía trước, nửa người trên liền lập tức dán sát vào anh.

Trong miệng cả hai đều còn sót lại mùi hương của kem đánh răng, giữa vị ngọt ngào lại xen lẫn mùi hương thanh mát của thảo dược, làm lòng người như càng thêm trầm mê trong đó.

Hô hấp nóng rực phả trên mặt lẫn nhau, giữa những lần dồn dập thở dốc, Thương Lục rốt cuộc buông đôi môi cô ra, nhẹ vuốt ve khuôn mặt cô, chỉ bình tĩnh nhìn lại.

Đã lâu chưa gặp cô, tình dục bị đè nén quá nhiều ngày giờ đây lập tức bị nụ hôn triền miên này khơi dậy, giữa háng cái thứ đó cũng mau chóng gắng gượng, chĩa vào đùi cô.

Lại cúi đầu liếm mút trên môi cô, Thương Lục đè Triệu Ngu xuống trên bàn cơm, cởi quần cô, bẻ mở hai chân thon dài trắng nõn, thẳng tắp nhìn chằm chằm vào nơi tư mật ở giữa.

Nơi đó anh sớm đã cực kỳ quen thuộc, cũng đã đụng chạm vô số lần, nhưng đến tận hôm nay, anh vẫn luôn không biết nơi đó có hương vị gì.

Chậm rãi vùi đầu xuống, dưới ánh mắt kinh ngạc của Triệu Ngu, Thương Lục vươn đầu lưỡi thâm nhập vào khe động đã bị anh dùng ngón tay đẩy mở, liếm lên hoa hạch nhỏ xinh.

“Ưm…” Thân mình Triệu Ngu run lên, đôi tay chống ra sau trên bàn cơm, cô căng chặt bụng dưới, chỉ biết thở hồng hộc nhìn anh.

Thương Lục ngẩng đầu nhìn cô một cái, lại tiếp tục kề sát vào giữa 2 chân cô, đầu lưỡi quét qua lại trên âm đế vài cái, lại dọc theo khe thịt non mịn dịch xuống liếm mút.

Trước đến nay quá mức lý trí, ở trước mặt cô anh vĩnh viễn đều trưng ra cái thân phận kim chủ, nhưng hiện tại, anh đã không muốn phải kiềm chế thêm nữa.

Chân tâm mẫn cảm đã sớm giàn giụa chất lỏng, chảy dọc theo khe hở xuống bàn ăn, Triệu Ngu không tự chủ được mà lắc mông, theo di động của môi lưỡi anh mà phát ra từng tiếng rên rỉ cao vút.

Trước kia anh không thích dáng vẻ phóng đãng như thế, cô cũng vẫn luôn kiềm chế phản ứng của chính mình, nhưng hiện tại, cô biết đã không cần đè nén làm gì nữa.

“A… Thương Lục… Nhẹ một chút…” Đầu lưỡi của anh linh hoạt lại có lực, mỗi một lần cuốn lấy âm đế khảy nhẹ đều sẽ mang đến cảm giác kích thích còn mãnh liệt hơn cả ngón tay, đặc biệt anh còn đưa đầu lưỡi xâm nhập vào huyệt khẩu sâu sâu cạn cạn như thăm dò, khoái cảm như vậy, so với ngón tay cũng càng thêm tra tấn người ta.

Thương Lục lại chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục đè nặng hai chân đã cử động lộn xộn của cô banh ra, dán trên bắp đùi kiên nhẫn dùng miệng nuông chiều cô, từ hột le đã cương cứng âm đến môi âm hộ đã sũng nước, qua lại liếm láp vô số lần, biên độ càng lúc càng lớn, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, thẳng đến khi cô cất tiếng thét chói tai phun trào đầy miệng anh.

Mút lấy mọi chất lỏng ngọt ngào trong hoa huyệt vào miệng, anh rốt cuộc mới ngẩng đầu lên, đổi thành chen hai ngón tay đi vào, xoa nắn lên âm đế đã sung huyết cùng hoa môi, thọc vào rút ra quấy loạn trong cửa động.

Trên môi cùng cằm anh vẫn còn dính chất lỏng của cô, một đôi con ngươi sâu thẳm đã giăng kín tình dục, nóng bỏng đến mê người.

Triệu Ngu vươn tay giúp anh lau miệng, anh lại thuận thế ngậm lấy ngón tay cô, từng cái một nhẹ nhàng mút liếm.

Rõ ràng là động tác cực kỳ sắc tình, nhưng dưới sự trợ giúp của dung nhan tuấn tú này, lại thiếu đi vài phần dục tình vốn có, nhiều hơn chút thâm tình không nói nên lời.

Ở trên, môi anh ngậm lấy ngón tay cô tinh tế mút liếm, phía dưới, đường đi của cô cũng đang ngậm lấy ngón tay anh chăm chú siết lại.

Mỗi một chuyển động dù rất nhỏ, lại đều có thể làm thân thể của cô càng thêm tê dại vô lực, từ thân đến tâm toàn hoàn toàn chìm đắm trong trận hoan ái ôn nhu lại cực kỳ kích thích này.

Cảm giác được huyệt thịt chặt chẽ nóng hổi của cô đang nhanh chóng co bóp, biết cô lại chuẩn bị leo lên cao trào, Thương Lục lúc này mới rút ngón tay khỏi âm đạo, vài cái đã cởi bỏ quần của mình, đỡ lấy vật cứng thô dài chậm rãi phá vỡ các nếp uốn, xâm nhập vào đến tận cùng.

Anh nhả tay cô ra lại liền ngậm lấy một đầu vú, đầu lưỡi cùng môi dùng sức bú mút, hàm răng nhẹ nhàng nghiền qua, kích thích làm cô rên ngâm một lần so với một lần càng lớn tiếng.

“Aa… Thương Lục…” Nhìn xuống mái đầu đang chôn trước ngực cô, Triệu Ngu vô cùng phối hợp vặn vẹo vòng eo, ưỡn bụng dưới lên nghênh đón từng cú va chạm.

Thay phiên bú mút hai bầu vú thỏa thê, anh ngồi dậy hôn lấy môi cô, đem cả nước bọt còn nhiễm hương vị của cô cuốn vào trong miệng, câu lấy lưỡi cô triền miên hôn sâu.

Dương vật cứng rắn nhanh chóng cắm rút trong cơ thể cô, ra vào đều tận gốc, nhưng lại cũng cực kỳ cẩn thận, nhẹ nhàng cọ qua cổ tử cung, như muốn đảm bảo mình sẽ không làm đau cô.

Ở bên nhau ba năm, anh kỳ thật vẫn biết, không có tử cung cũng không ảnh hưởng đến việc chăn gối của cô, nhưng giờ phút này, anh vẫn muốn cẩn thận che chở cô như thế.

Khoái cảm đến mất hồn làm trong mắt Triệu Ngu nổi lên một tầng nước mắt, giọng nói đã kêu đến khô khốc khàn khàn, cô chỉ có thể ngửa đầu liều mạng thở dốc, dùng từng cơn rùng mình không thể khống chế để biểu đạt thân thể của mình có bao nhiêu sung sướng.

Thương Lục cầm lấy một bên vú xoa nắn, tiếng thở dốc thô nặng rơi bên tai cô: “Muốn nhanh hơn sao?”

“Muốn.” Cô co rút hoa huyệt kẹp chặt lấy vật thô dài của anh, quay đầu lại tìm kiếm bờ môi cùng anh liếm mút.

Thương Lục một tay bế cô lên, dùng tư thế hạ thể tương liên đi về phía sofa, chuẩn bị đổi một nơi mềm mại thoải mái hơn cho Triệu Ngu nằm.

Triệu Ngu theo bản năng nắm chặt lấy vai anh ổn định thân mình, cô kéo một cái, áo ngủ rộng thùng đã tuột khỏi đầu vai anh.

Nhìn thấy trên vai anh là miệng vết thương lớn chừng hai ngón tay, cô không khỏi sửng sốt.

“Đây là… Do vụ tai nạn xe cộ kia tạo thành?”

Thương Lục lại chỉ vân đạm phong khinh cười: “Chỉ là vết thương ngoài da.”

Đều không cần khâu lại, quả thật cũng xem như chỉ bị thương ngoài da, nhưng vết thương lớn như vậy đã kết vảy, lại kết hợp với video cô xem được trên mạng trước đó, Triệu Ngu vẫn không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Thương Lục tiếp tục ôm cô đi về phía sofa, mỗi một bước đi, dương vật thô dài lại trượt ra cắm vào một cái, tách huyệt thịt mềm mại ra ra vào vào, như có như không cọ lên khối thịt mẫn cảm nhất phồng lên trong vách âm đạo.

Triệu Ngu không khống chế được mà thét ra tiếng, nằm trên người anh run rẩy leo lên cao trào, trong lúc nhất thời chẳng thể nói được lời ra nữa.

Dâm dịch tí tách chảy ra đầy đất, cô mới vừa bị đặt lên sofa, đã lại mau chóng làm bề mặt sofa cũng ướt đẫm, anh lại không chút nào để ý, chỉ ôm lấy nửa thân trần của cô vào lòng, tiếp tục tăng tốc chuyển động.

Triệu Ngu giật hẳn áo của anh xuống, bờ vai thon gầy nhưng rắn chắc trần trụi lộ ra, còn có vài vết sẹo lớn lớn bé bé, nhìn có vẻ đều chỉ bị ngoài da, xác thật không tổn thương đến gân cốt, nhưng cũng vẫn làm người ta nhìn thấy mà ghê người.

Thương Lục hôn môi cô: “Yên tâm, anh đã chuẩn bị chu đáo, mấy thứ này đều chỉ là cố ý để ba anh xem.”

Lại lần nữa quyện lấy lưỡi cô quấn quýt hồi lâu, anh mới lật thân mình cô lại, để cô thoải mái quỳ bò trên sofa, bẻ mông từ phía sau đi vào.

Nghe tiếng rên rỉ dồn dập của cô, anh hạ xuống trên cần cổ cô từng nụ hôn thật sâu, trầm giọng nói: “Anh giúp em báo thù, em đáp ứng anh một chuyện.”

Triệu Ngu cong mông đón thế đâm của anh, hé miệng hổn hển hỏi: “Chuyện… gì?”

“Chờ em báo thù xong, hãy đi du lịch cùng anh. Không cần lâu, chỉ một tháng là được.”

Thân thể đang run rẩy của cô bỗng nhiên ngừng lại, Triệu Ngu hơi sững mất một lúc mới dương môi cười: “Được.”

Có một số việc, đến cả Tiết Trạm còn có thể nhìn ra, vậy thì càng không thể dối được Thương Lục.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232