Trở về

Phần 231
Phần 231

[Quỹ từ thiện cộng đồng của Y Trình đã quyên góp hơn hai trăm triệu nhân dân tệ cho nhiều địa điểm du lịch nông thôn nhằm giúp đỡ người nghèo]

Nghe giọng thông báo trên TV, nhìn tiêu đề chạy trên màn hình, Triệu Ngu dừng vài giây rồi lại cúi đầu tiếp tục nghiên cứu tách cà phê của mình.

Từ khi tích cực tham gia vào các hoạt động công ích từ thiện, Y Trình càng ngày càng xuất hiện nhiều trên bản tin TV, rất nhiều lần đều là người làm công trong tiệm tùy tiện mở một kênh, cái tên quen thuộc kia đã lại nhảy vào trong mắt cô.

Chẳng qua… những cái này có liên quan gì tới cô đâu?

“Kia, kia… Kia không phải…” Người phục vụ trẻ tuổi kinh ngạc chỉ lên màn hình TV, “Không phải kia là…”

Thấy cô ấy chỉ trỏ như thế, tầm mắt của mấy người đều theo động tác của cô ấy đồng loạt nhìn về phía Triệu Ngu, như muốn được chứng thực nhưng lại không dám mở miệng.

Triệu Ngu liếc nhìn bọn họ, ngẩng đầu nhìn về phía TV trên tường, đúng lúc màn hình chiếu hình ảnh Hứa Thừa Ngôn đang được phỏng vấn, nhìn hắn vẫn như lúc trước, âu phục giày da, hào hoa phong nhã, nhưng rõ ràng đã gầy hơn, vẻ mặt có chút tiều tụy.

Không đáp lại mấy người đang hóng chuyện, Triệu Ngu chỉ nhìn chằm chằm màn hình mấy giây rồi lại như không có việc gì tiếp tục khuấy cốc cà phê, những người khác cũng không dám làm bừa, chỉ có thể tiếp tục công việc của mình.

Trong TV vẫn truyền ra tiếng phóng viên và Hứa Thừa Ngôn, chỉ là cuộc phỏng vấn tiêu chuẩn, cũng không có gì đặc biệt, Triệu Ngu đi đến bên kia cầm điều khiển chuẩn bị đổi kênh, lại đột nhiên nghe được một câu, “Hạng mục này tên là Thần Hi, đây đúng là vì người bạn gái trong lời đồn sao”.

Ngón tay dừng trên nút điều khiển, Triệu Ngu mặt không cảm xúc nhìn màn hình, chỉ thấy Hứa Thừa Ngôn khẽ cười, đáp: “Không phải.”

Phóng viên cũng không thể dò hỏi tới cùng, đề tài này chỉ đến đây là kết thúc, Triệu Ngu ngây người trong chốc lát, không nhịn nổi mở di động ra tìm kiếm.

Khắp nơi đều là tin tức về giải trí, tin về Y Trình không có quá nhiều, nhưng cũng có vài thứ liên quan tới “Thần Hi”.

… Sắp tới một dự án được tài trợ bởi Quỹ từ thiện Y Trình và cá nhân Hứa Thừa Ngôn nhằm giúp đỡ những trẻ em mất người thân có tên là “Thần Hi”, ngụ ý là để những đứa trẻ đó được nhìn thấy được niềm hy vọng mới.

Chỉ là, còn có một cách giải thích khác về cái tên “Thần Hi” này, cũng không biết là do ai vạch trần, nói tên bạn gái của Hứa Thừa Ngôn là “Hi”, mà chữ “Thần” lại có cách đọc giống như “Thừa”* trong tên hắn, cho nên trong đó ẩn chứa một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp.

(* Thần – 晨 – chén, Thừa – 承 – Chéng)

Thật là như vậy sao? Triệu Ngu hơi nghi hoặc, cảm thấy không thể liên quan đến mình, nhưng lại cũng không có cách nào thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là sự trùng hợp.

Hơn nữa, dự án phúc lợi cao quý như vậy lại đi gắn liền với tình yêu, không khỏi làm cho người ta thấy thay đổi đi ý tứ.

Nhấp vào một tin tức khác có đường link liên quan, đọc kỹ từng chữ, Triệu Ngu bỗng sửng sốt.

Thì ra Hứa Thừa Ngôn đã sớm làm sáng tỏ lời đồn kia không phải là thật, trong tin tức còn có một đoạn trích dẫn về lời của hắn khi đó: “Quả thật Hi là tên của cô ấy, nhưng Thần Hi chỉ là một từ thông dụng, không liên quan gì tới tên tôi, hơn nữa, cô ấy cũng không phải bạn gái của tôi. Thật ra cô ấy là một người có ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của tôi, điều này còn có ý nghĩa hơn cả tình yêu, sự tồn tại của cô ấy với tôi cũng như một ánh nắng, đại diện cho sự ấm áp và ánh sáng, có thể nói là… cô ấy đã dạy cho tôi rất nhiều thứ, khiến tôi học được cách suy ngẫm về quá khứ, và có thể được tái sinh.”

Tái sinh? Hắn vậy mà lại dùng từ như vậy sao, ảnh hưởng của cô tới hắn nhẽ thật sự lớn đến vậy sao?

Trên vai bị vỗ nhẹ, Triệu Ngu bỗng hoàn hồn, xoay người nhìn người ngoài quầy bar: “Sao vậy?”

“Phải để anh hỏi em đang làm gì mới đúng.” Tiết Tử Ngang nhìn di động trong tay cô đã tắt màn hình tối thui, “Em xem gì mà mê mẩn vậy?”

Triệu Ngu theo bản năng ngẩng đầu nhìn TV, trên đó đã sớm chuyển sang tin tức khác.

Tiết Tử Ngang cũng nhìn theo cô, nhưng không cảm thấy có gì lạ, bèn tiếp tục nói: “Anh tới đón em tan làm.”

Hôm nay hắn được thăng chức, từ một giám đốc nhỏ dẫn dắt một đội, giờ đã thành giám đốc khu vực quản lý vài đội, giữa trưa hắn đã gửi tin nhắn cho Triệu Ngu, nói muốn cùng nhau ăn cơm, để cô đi chúc mừng hắn.

Đối với yêu cầu vô lại này của hắn, Triệu Ngu cũng không từ chối, dù sao giống như Thương Lục đã nói, cô không lừa gạt cũng không cưỡng ép, hắn là một người trưởng thành tự có lựa chọn của chính mình, kết quả ra sao cũng để hắn tự gánh vác, nếu cô lại nói bóng gió gì đó, lại thành ra có vẻ dối trá.

Tiết Tử Ngang đã sớm đặt nhà hàng, là một nhà hàng có tiếng nhà hàng cho tình nhân, cái này rất phù hợp với phong cách của hắn, Triệu Ngu cũng không thấy có gì ngạc nhiên.

Hắn rất hiểu khẩu vị của cô, tất cả đồ ăn được chọn đều là món cô thích, chẳng qua cô không uống rượu, sau khi cai thuốc, rượu cũng đã cai luôn.

Tiết Tử Ngang lại uống không ít, cả một chai rượu vang đỏ đều đổ hết vào bụng hắn, tuy không đến mức say, nhưng gương mặt cũng đã hơi ửng đỏ.

Sau khi ăn xong người phục vụ mang lên một ít trái cây, nhìn quả cam trên bàn, Tiết Tử Ngang đột nhiên lẩm bẩm: “Biết không? Lần đó em dị ứng, anh thật sự… rất sợ, lúc ấy anh tưởng, nếu em chết, anh nhất định… sẽ chết cùng em.”

Vừa đưa nửa miếng dưa hấu vào miệng, Triệu Ngu bỗng ngẩn người, cô gật đầu, mơ hồ đáp: “Ừm.”

“Anh biết, chắc chắn em không tin.” Tiết Tử Ngang cười tự giễu, nâng ly rượu lại phát hiện đã hết, do dự một chút, cuối cùng hắn không gọi người thêm rượu, mà sau khi ăn xong thì ăn dưa hấu giống cô.

“Em tin.” Nuốt miếng dưa trong miệng, cô không biểu tình nhìn hắn, “Em biết, anh là người tốt.”

Dù là không yêu cô tới vậy, nhưng khi đó hắn áy náy với cô là thật. Con người hắn là như vậy, không nghiêm túc còn đỡ, một khi đã nghiêm túc lên sẽ vô cùng chấp nhất.

Tiết Tử Ngang phì cười một tiếng: “Đây là thẻ người tốt trong truyền thuyết sao?”

Triệu Ngu cũng cười: “Anh muốn giải thích như vậy em cũng không có cách nào.”

Vẻ mặt của hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều, thấp giọng hừ một tiếng: “Em cứ phát, dù sao anh cũng không nhận.”

Cái giọng này giống hệt giọng điệu ngày trước khi hắn quấn lấy cô, “Em cứ việc từ chối, dù sao anh cũng không buông tay”, hoàn toàn là tác phong lưu manh vô lại.

Hắn uống rượu, Triệu Ngu mở cửa xe chuẩn bị đưa hắn về trước rồi mình mới bắt xe về nhà, hắn lại không chịu, cứ nhất quyết bắt cô lái về chung cư của cô, nói muốn nhìn thấy cô vào nhà, tự hắn sẽ tìm người chở về.

Triệu Ngu làm theo, nhưng chờ tới khi về tới chung cư, hắn lại đáng thương nhìn cô: “Đầu anh đau quá, có thể lên ở nhờ một đêm không? Anh ngủ trên sofa cũng được.”

Theo hiểu biết của cô về tửu lượng của hắn, lời này vừa nghe đã biết là giả, đơn thuần là chơi xấu. Triệu Ngu cũng lười tranh luận với hắn, xuống xe liền đi thẳng vào chung cư.

Bán thảm thất bại, Tiết Tử Ngang chỉ có thể nhận mệnh đuổi theo xuống dưới hầm: “Ô của em.”

Triệu Ngu dừng bước xoay người nhận ô, buồn cười nhìn hắn: “Đầu không đau nữa à?”

“Không đau, nhưng hơi chóng mặt.” Hắn vừa xoa huyệt Thái Dương, vừa nghiêng người dựa lên vai cô, “Đứng không vững, cho anh dựa vào một lát.”

Ai vừa khen hắn đã trở nên trưởng thành chững chạc hơn đấy? Lúc đầu hắn ở trước mặt cô còn chú ý cẩn thận, hiện tại lại bắt đầu lộ nguyên hình.

Thấy cô không từ chối, Tiết Tử Ngang trong lòng mừng thầm, vươn tay ôm cô, hơi kéo cô vào trong lòng, nhỏ giọng hỏi: “Ôm cũng đã ôm, có thể hôn một cái không?”

Nhưng Triệu Ngu còn chưa trả lời, hắn đã hôn lên.

Đúng là bản tính khó dời. Triệu Ngu cũng không nổi giận, chỉ là cô bị hắn ôm quá chặt, thân hình hai người dán vào nhau nóng bỏng, cô đang muốn đưa tay đẩy hắn ra, hắn lại ngoài dự đoán thấp giọng nói: “Xin… Xin lỗi, anh không nhịn được.”

Chỉ hai chữ ngắn ngủn, hắn vậy mà nói lắp.

Hơn nữa Triệu Ngu cũng nhanh chóng phát hiện cả người hắn đều cứng đờ, hô hấp hơi loạn, ngay cả cách một lớp áo sơ mi mà cô cũng có thể thấy rõ lồng ngực phập phồng hồi hộp.

Hắn rất hồi hộp.

Một người rất biết cách chơi xấu, vậy mà chỉ hôn cô một chút cũng có thể hồi hộp đến thế.

Triệu Ngu bỗng cảm thấy buồn cười, rồi lại không thể cười nổi. Từ uống rượu tăng thêm lòng can đảm đến cái ôm thăm dò, rồi lại đặt cược tất cả mà hôn cô, kết quả lại sợ hãi thành thế này, một Tiết Tử Ngang như vậy, hoàn toàn không phải là người trong trí nhớ của cô.

Khẽ thở dài một tiếng, Triệu Ngu nói: “Có thể hôn một chút.”

Tiết Tử Ngang ngơ ngác nhìn cô, như không dám tin tưởng.

Triệu Ngu trừng hắn một cái: “Không hôn thì thôi.”

Dứt lời cô liền làm bộ muốn đi.

Tiết Tử Ngang vội vội vàng vàng giữ chặt cánh tay cô, cũng mặc kệ hai người đang ở ngay cửa chung cư người tới người đi, hắn mạnh mẽ dán lên môi cô.

Nhưng ngoài động tác này, những động tác khác hắn vẫn cực kỳ ôn nhu, đầu lưỡi thăm dò khoang miệng cô không dám làm càn, kiên nhẫn liếm mút đôi môi mềm nhẹ như đang đối xử với vật dễ vỡ.

Bàn tay nắm cánh tay và đặt trên vai cô cũng không dám lộn xộn, đến cuối cùng vẫn là Triệu Ngu vòng tay ôm lấy cổ hắn, chủ động quấn lấy lưỡi hắn chậm rãi quấy đảo.

Hôn xong, hắn thở gấp nhìn cô: “Hôn rồi, sau này quan hệ sẽ không giống thế nữa.”

Triệu Ngu cười: “Sao lại không giống?”

“Trước kia là anh muốn theo đuổi em, giờ là anh đang theo đuổi em.”

Triệu Ngu vừa định hỏi một câu “Có gì khác nhau sao”, ánh mắt liếc ra sau hắn, bỗng hơi sửng sốt.

Bên cạnh xe không biết từ khi nào đã có thêm một chiếc xe khác, vị trí ghế lái đối diện với bọn họ, người đàn ông ngồi trên ghế lái cũng đang nhìn bọn họ xuyên qua cánh cửa sổ mở ra.

Nhìn theo ánh mắt cô thấy Hứa Thừa Ngôn, Tiết Tử Ngang không khỏi nhăn mày, theo bản năng ôm cô càng chặt.

Hứa Thừa Ngôn không bị phản ứng này của hắn kích thích, toàn bộ hành trình cũng không biểu lộ gì, chỉ yên lặng nhìn cô trong chốc lát, khẽ nở nụ cười với cô, sau đó lại khởi động xe rời đi.

Triệu Ngu nhìn thấy rất rõ ràng, bộ quần áo trên người hắn vẫn là bộ mặc trên bản tin truyền hình trực tiếp, lúc ấy hắn ở cách nơi này đến vài trăm km, xem ra chỉ vừa mới trở về.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232