Trở về

Phần 208
Phần 208

Cô đã đi đâu?

Thấy tin nhắn, phản ứng đầu tiên của Tiết Tử Ngang chính là chạy ra ngoài. Cô chỉ vừa mới làm thủ tục xuất viện, chắc chắn còn chưa đi xa, hắn nhất định có thể tìm được cô.

Khi mà hắn vội vàng nhấn nút thang máy đi xuống, lúc chuẩn bị chạy về phía cầu thang vì không kịp chờ thang máy đi lên, mới đột nhiên kịp nhớ ra một chuyện.

Cô vẫn còn có cha mẹ nuôi, đây là đòn sát thủ mà bọn họ buộc cô phải sống sót, cho nên cô không có khả năng thật sự trốn tránh khỏi tất cả mọi người.

Có lẽ, căn bản cô không nghĩ tới trốn tránh, chỉ là cô lựa chọn dùng cách này để kết thúc mọi chuyện với bọn họ.

Dẫu sao một người đã từng chọn cái chết, hiện tại lại ép buộc bản thân nỗ lực sống sót, sẽ không có khả năng còn tâm tư đi suy xét những thứ yêu hận vướng mắc này nữa.

Cửa thang máy mở ra, chờ người bên ngoài lục đục đi vào, có người tốt bụng mở miệng gọi hắn: “Chàng trai, thang máy tới rồi.”

Tiết Tử Ngang xoay người, ngơ ngác gật đầu với người nọ nói tiếng cảm ơn, chờ thang máy an tĩnh xuống đến bãi đỗ xe dưới hầm, hắn mới lại không nhịn được gọi điện thoại cho Tiết Trạm: “Cô ấy thật sự sẽ không tự sát nữa chứ?”

Tuy rằng không muốn, nhưng hắn phải thừa nhận, Tiết Trạm hiểu cô hơn so với mình.

Tiết Trạm hỏi lại: “Sao vậy?”

“Cô ấy đã xuất viện, chỉ để lại tờ giấy bảo chúng ta đừng tìm cô ấy nữa.”

Phút chốc, đầu dây bên kia bỗng im lìm không có tiếng động, nhưng Tiết Trạm cũng không gấp gáp sốt ruột, có vẻ cũng không hề thấy giật mình.

Quả nhiên một lát sau, giọng hắn bình tĩnh truyền đến: “Cô ấy cần thời gian.”

“Cho nên, cô ấy sẽ không tự sát nữa chứ?”

“Sẽ không.” Tiết Trạm có thể khẳng định chắc chắn, “Cô ấy có lý do phải sống.”

Tiết Tử Ngang nhẹ nhàng thở ra, rồi lại tự giễu mà cười, Tiết Trạm nói: “Yên tâm, cô ấy còn muốn chăm sóc cho cha mẹ nuôi, cũng không thể mất tích, bây giờ mỗi người bọn họ cũng cần thời gian để tỉnh táo, cô ấy tạm thời cũng sẽ không quay về Ngô Thành, nhưng cậu tốt nhất đừng đi quấy rầy đến cô ấy.”

Dừng một chút, hắn lại thêm một câu: “Tôi cũng vậy.”

Nhưng mà Tiết Tử Ngang cuối cùng vẫn không khống chế được, chạy xe đến dưới chung cư của Triệu Ngu.

Lúc trước chỗ này hắn cũng thường xuyên lui tới, quen thuộc mỗi một cánh cửa mỗi một con đường, ngay cả chung cư của cô cũng ra vào tự nhiên, mà bây giờ lại chỉ có thể đứng ở dưới tầng, một cuộc điện thoại cũng không dám gọi.

Cũng không biết đã ở ngoài chung cư đợi bao lâu, dưới tình huống hắn hoàn toàn không ôm hy vọng, thế nhưng lại thật sự nhìn thấy Triệu Ngu đi ra khỏi tòa nhà.

Cô xuống để đổ rác, một tay còn băng bó không thể cử động, chỉ có thể dùng một tay còn lại xách hai túi đầy, nhìn có vẻ đã phải dốc hết sức.

Thấy cô nghiêm túc cúi người phân loại rác, Tiết Tử Ngang mới sực nhận ra, thứ cô vứt hẳn là khăn trải giường đầy máu lúc tự sát, từ ngày đó đến tận giờ, nhà cô còn chưa được dọn dẹp, mà giờ phút này cô đang phải khó khăn dùng một tay làm hết toàn bộ mọi việc.

Theo bản năng mở cửa xe chuẩn bị đi lên hỗ trợ, di động lại đúng lúc này vang lên, vừa thấy cuộc gọi hiển thị là Lăng Kiến Vi, Tiết Tử Ngang cũng đoán được chắc chắn hắn gọi vì chuyện Triệu Ngu xuất viện.

Không có tâm tình để ý tới, hắn cúp điện thoại, lại nhìn về phía bóng lưng đang rời đi khỏi chỗ thùng rác, hắn lại bỗng không có dũng khí để đi lên.

Tiết Trạm nói không sai, cô cần thời gian, thứ có thể khiến miệng vết thương của cô khép lại cũng chỉ có thời gian. Nếu cô đã không muốn thấy bất kỳ ai trong bọn họ, hắn lại lấy lý do gì để tiến lên quấy rầy, để tăng thêm gánh nặng tâm lý cho cô?

Bóng lưng đơn bạc yếu ớt nhanh chóng biến mất trong tòa nhà, nhưng không bao lâu đã xuất hiện lại lần nữa, một tay xách theo hai túi rác như cũ.

Lúc này hẳn là cô đã phân loại trước, sau khi tới thùng rác ném vào cũng trực tiếp xoay người, nhưng thời điểm xoay người, cô bỗng dừng một chút, ánh mắt xuyên thấu qua hàng rào nhìn ra phía ngoài chung cư.

Tiết Tử Ngang cũng thoáng ngạc nhiên, hắn không đổi xe, chiếc xe này Triệu Ngu nhận biết.

Rõ ràng hắn ở ngay trong xe, cô không thể nhìn thấy hắn, nhưng hắn vẫn có thể cảm giác được, ánh mắt của cô dừng ngay trên người hắn.

Nhưng thấy cô không có phản ứng gì, cũng không đuổi hắn đi, cũng không vội vã quay người về tầng, ngược lại ánh mắt chậm rãi dời sang chỗ đỗ bên cạnh xe hắn.

Tiết Tử Ngang lúc này mới nhận ra điều gì, nhìn qua gương chiếu hậu còn thấy một chiếc xe rất quen thuộc đang đỗ, là Tiết Trạm.

Đã bảo đừng tới quấy rầy cô, mà hắn cũng đâu có làm thế.

Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại, Tiết Tử Ngang lại chợt cười nhạo một tiếng, thế này hẳn cũng không gọi là quấy rầy, chỉ là không cẩn thận bị cô phát hiện mà thôi, không nghĩ tới hai chú cháu bọn họ, có một ngày cũng sẽ làm ra chuyện buồn cười đến thế.

Khuôn mặt không biểu tình gì nhìn lại bên này, Triệu Ngu lại tiếp tục như không có việc gì đi vào chung cư.

Lúc này, thật lâu sau cô cũng không xuống dưới nữa, cũng không biết là đã vứt rác xong rồi, hay chỉ là không định xuất hiện ở trước mặt họ nữa.

Có tiếng còi từ sau truyền đến, Tiết Trạm đang báo xi nhan chuyển hướng, nhìn có vẻ là phải rời đi, còn cố ý thông báo cho hắn biết, cũng nên đi thôi.

Tiết Tử Ngang quay đầu xe về theo đường cũ, mới vừa đi theo sau xe Tiết Trạm đến ngã rẽ, đã lại thấy một chiếc xe khác khá quen thuộc tiến vào, xuyên qua kính xe, có thể thấy người lái xe là Lăng Kiến Vi, còn ngồi kế bên ghế phụ là Kỷ Tùy.

Không hiểu sao Tiết Tử Ngang bỗng cảm thấy việc này càng lúc càng hoang đường buồn cười, nhưng hắn vẫn không nhìn được dừng xe, từ xa nhìn xe của Lăng Kiến Vi tiến vào bãi đỗ, nhưng vẫn luôn không nhìn thấy có người xuống xe.

Cùng một vị trí, cùng một hành vi, có lẽ cũng là cùng một tâm tình. Giờ khắc này hắn bỗng phát hiện, không ngờ hắn cũng có thể hiểu được tâm tình của những người mình vẫn luôn coi như kẻ địch.

Tình cảm hắn đối với Triệu Ngu, cũng giống như bọn họ sao?

Hắn không rõ về Kỷ Tùy lắm, nhưng những quan tâm săn sóc của Lăng Kiến Vi đối với Triệu Ngu, trừ bỏ một chữ “Yêu” ra thì cũng không thể giải thích khác được.

Mà việc hắn làm mấy ngày qua đối với Triệu Ngu, có gì khác với Lăng Kiến Vi chứ?

Lúc trước cô hỏi hắn có phải thật sự thích cô hay không, nhưng nếu là không thích, hắn vẫn còn xuất hiện ở chỗ này sao?

Có lẽ có một số vấn đề không cần phải nghiêm túc tra hỏi mới có thể đưa ra được đáp án, rõ ràng tất cả phản ứng bản năng của hắn đã có thể chứng minh hết thảy.

Dọn dẹp xong nhà ở, Triệu Ngu yên lặng ngồi trên sofa hút thuốc, nghe được tiếng chuông cửa vang lên, cô cũng không khỏi thấy kinh ngạc.

Cô cho rằng sẽ không có ai tới tìm cô, vậy mà không ngờ lại vẫn tới, hơn nữa căn cứ theo hiểu biết của cô, người này chắc chắn là Tiết Tử Ngang.

Cô còn không buồn xem qua mắt mèo đã đi mở cửa, kết quả, người tới lại là Thương Lục.

Thương Lục mỉm cười nhìn cô: “Dừng ở dưới tầng đã lâu, anh vẫn quyết định đi lên xem thử.”

Triệu Ngu nghiêng người để hắn vào cửa, nói: “Để em bật đèn.”

Ngay từ đầu cô đã bật toàn bộ đèn, mục đích chính là muốn nói cho những người tới bên dưới biết, cô không sao, bọn họ có thể yên tâm rời đi.

Cô cho rằng Thương Lục có thể hiểu rõ ý tứ của cô nhất, có thể là người lý trí nhất mà rời đi, chứ không ngờ, hắn ngược lại là người duy nhất đến gõ cửa nhà cô.

Nhìn cổ áo đã bị mồ hôi thấm ướt hơn phân nửa và sắc mặt vẫn tái nhợt của cô, hắn hỏi: “Nhà cửa dọn dẹp xong chưa?”

Triệu Ngu gật đầu.

“Anh đến muộn.” Hắn nói, “Anh không nên do dự, hẳn là nên đi thẳng lên mới đúng.”

Triệu Ngu hiểu ý tứ của hắn, hắn biết cô sợ máu, mà căn chung cư này của cô, cũng không biết đã bị máu tươi nhuộm thành cái dạng gì.

Dường như dưới chóp mũi còn quanh quẩn mùi máu tươi không tan đi được, nhưng Triệu Ngu vẫn chỉ là cười nói: “Máu của mình nên không có gì phải sợ.”

Thật ra cô còn nhớ rõ cảnh tượng máu tươi phun ra ngoài sau khi cắt động mạch ngày đó, có thể đó cũng là thời điểm duy nhất mà cô không cảm thấy sợ hãi cũng không thấy buồn nôn khi nhìn thấy máu.

Hiện tại, toàn bộ phản ứng lại trở về, nhưng dường như đã không nghiêm trọng như trước nữa. Suy cho cùng, cô đã muốn sống tốt, đó cũng là một vấn đề cô cần phải khắc phục.

Đưa tay lau đi mồ hôi còn vương trên thái dương cô, Thương Lục đột nhiên nhẹ nhàng kéo cô vào lồng ngực.

“Từ lúc chúng ta quen biết tới nay, mặc kệ em nói gì, anh đều đồng ý tôn trọng lựa chọn của em, nhưng lần này, anh không muốn nghe em nói nữa.”

Không muốn đợi đến kiếp sau, cũng không thể không đến tìm em.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232