Trở về

Phần 132
Phần 132

Cùng ngày, Triệu Ngu liền dọn vào biệt thự của Tiết Trạm, đương nhiên, lý do mà cô nói với Kỷ Tùy là phải đi công tác một tuần.

Dù sao cô cũng biết, chuyện 3 tháng căn bản là không có khả năng, lúc trước chắc chắn Tiết Trạm đã tra kỹ càng tỉ mỉ tư liệu về cô, hiện tại lại có thêm manh mối về Lăng Kiến Vi này, chỉ sợ sẽ không dấu được mấy ngày nữa.

Thay vì đợi hắn điều tra ra, không bằng chính mình chủ động bại lộ.

Bất quá tối hôm nay, Tiết Trạm cũng không ở lại biệt thự của mình, mà trở về nhà lớn của Tiết gia tìm Tiết Tử Ngang.

Triệu Ngu vốn tưởng rằng, bằng vào tính tình của Tiết Tử Ngang, sau khi biết chân tướng nhất định sẽ hận cô thấu xương, có khi đến ý muốn giết cô hắn cũng có.

Thậm chí cô đã sớm tưởng tượng trong đầu hình ảnh hắn tới tìm cô, giận dữ tra hỏi, hoặc mạnh mẽ ép buộc cô làm tình một cách thô lỗ, hoặc bóp cổ chỉ trích cô vô tình…

Nhưng đến cuối cùng, trước khi đi Tiết Trạm chỉ nói với cô một câu, Tiết Tử Ngang đổ bệnh.

Ngày hôm sau là thứ hai, Triệu Ngu đi làm như bình thường, Tiết Trạm lại đến buổi chiều mới tới công ty, nhìn có vẻ rất mệt mỏi, rõ ràng là đã nghỉ ngơi không tốt.

Lúc đi vào đưa văn kiện, Triệu Ngu vẫn không nhịn được hỏi: “Tiết Tử Ngang có khỏe không?”

Tiết Trạm mặt không biểu cảm nhìn cô: “Cô nghĩ xem?”

Triệu Ngu không kìm được cười khẽ ra tiếng: “Hình như là Tiết Đổng cứ một hai phải nói rõ chân tướng cho hắn, sao bây giờ lại đổ lỗi cho tôi rồi?”

Đổi trắng thay đen, cưỡng từ đoạt lý, cuối cùng còn ra vẻ đương nhiên.

Tiết Trạm lạnh lùng nhìn Triệu Ngu một lúc lâu, chợt cũng thấp giọng cười, vô cùng tự giễu.

Cô nói không sai.

Sau khi tan tầm cả hai cùng nhau trở về biệt thự, ngay khi vừa bước vào, Tiết Trạm đã đè Triệu Ngu lên cửa, hắn kéo váy lên cởi quần lót cô xuống, ngay cả màn dạo đầu cũng chưa làm đã trực tiếp đặt dương vật cương cứng vào giữa hai chân cô.

Người đàn ông này bất kể phải đối mặt với chuyện gì đều có thể bình tĩnh tự kiềm chế bản thân, nhưng giờ đã lại đánh mất lý trí vì cô.

Triệu Ngu đắc ý cười: “Anh đến tột cùng là hận tôi, hay là hận chính mình?”

Tiết Trạm không đáp, chỉ cúi đầu hung hăng hôn cô ra sức ngấu nghiến, ngậm lấy lưỡi cô mút mạnh, đợi nơi riêng tư của 2 người cọ xát nổi lên phản ứng, lúc này hắn mới thẳng lưng, nhanh chóng tiến vào cơ thể cô.

Tựa như là đang đọ sức với nhau, Triệu Ngu ra sức co rút vách thịt gắt gao xoắn lấy dương vật của hắn, mà hắn thì dùng hết sức cắm rút mãnh liệt trong hoa huyệt ướt sũng, 2 bàn tay nắn bóp đè ép bộ ngực sữa của cô không hề thương tiếc.

Từ cửa, đến sofa, lại đến phòng tắm, hắn đè cô ra làm đủ các tư thế, một lần lại một lần đưa cô lên cao trào, rồi lại trút tất cả tinh dịch bắn vào sâu trong âm đạo.

Triệu Ngu nhất thời không còn sức lực, chỉ có thể dựa vào bồn rửa mặt thở hổn hển, nhìn vào gương thấy vẻ mặt còn chưa tan đi hơi thở tình dục của hắn, cô cười nói: “Là anh ngủ với tôi ba tháng, chứ không phải tôi ngủ với anh ba tháng, Tiết đổng nếu còn thô lỗ như vậy, tôi sẽ đem ba tháng biến thành nửa năm đấy.”

Tiết Trạm nhàn nhạt nhìn cô một cái, kéo cô đến dưới vòi hoa sen, không nói một lời đã lại bắt đầu một cuộc làm tình mạnh bạo khác.

Ngày hôm sau, phương thức bọn họ ở chung cũng vẫn thế.

Trong công ty, bọn họ tiếp tục là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường, nhưng khi về đến biệt thự, cả hai đều điên cuồng lao vào những cuộc ân ái không hồi kết.

Triệu Ngu thật sự cực kỳ yêu thích bộ dáng hắn mất đi lý trí, khuôn mặt ngập tràn thỏa mãn lại khó chịu giận dữ, kéo được một người đàn ông như vậy xuống phàm trần, thật là một việc rất có cảm giác thành tựu.

Sáng ngày thứ ba, Tiết Trạm cùng Cố Thư Dương đi tham gia một cuộc hội thảo cao cấp của ngành sản xuất châu báu trang sức, sau khi kết thúc chỉ có Cố Thư Dương một mình trở về công ty.

Tới giờ ăn trưa, Triệu Ngu nhận được điện thoại, Tiết Trạm gọi cô mau về biệt thự, mới vừa vào cửa cô đã nhìn thấy hắn sa sầm mặt mày ngồi trên ghế sofa trong phòng khách tầng một.

Triệu Ngu coi như không có việc gì đi vào, cười nói: “Vào giờ này mà đã kêu tôi trở về, Tiết Đổng đúng là đói khát nha.”

Tiết Trạm chỉ lên bàn: “Cô hẳn là không xa lạ với thứ này nhỉ?”

Triệu Ngu rũ mắt nhìn xuống, trên bàn đang trải một tờ khăn giấy, trên khăn giấy có vài viên thuốc màu trắng, đó là thuốc tránh thai cô hay uống.

Thấy sắc mặt cô đột nhiên thay đổi, Tiết Trạm cười lạnh một tiếng: “Biết tôi phát hiện được ở đâu không? Trên nắp bồn cầu vệ sinh trong phòng ngủ ở tầng hai. Có phải cô muốn nói với tôi, là lúc cô uống thuốc không cẩn thận làm rơi không? Mà từ khi nào cô thích chạy tới phòng vệ sinh uống thuốc vậy?”

Triệu Ngu sửng sốt nửa ngày mới thẳng tắp nhìn vào hắn: “Ý của anh là, tôi cố ý lừa anh, không cho anh mang bao, kêu anh bắn vào trong, rồi lại tìm mọi cách để mang thai đứa con của anh?”

“Không phải sao?” Tiết Trạm đột nhiên đứng dậy, đưa hộp đựng thuốc vẫn luôn nắm chặt ở trong tay tới trước mặt Triệu Ngu, lạnh lùng nhìn cô: “Cô còn cố ý cho tôi xem cái này, mấy cái hộp đều rỗng, cuối cùng là cô đã uống, hay là thuốc từ cống thoát nước trôi tới nơi nào rồi?”

Nhìn dáng vẻ phẫn nộ của hắn, Triệu Ngu cười nhạo một tiếng: “Tự cho là đúng.”

Dứt lời cô cũng xoay người muốn đi ra ngoài, nhưng lại bị hắn một phen túm trở về.

Khoảnh khắc cô ngã vào lồng ngực hắn, miệng cô cũng bị hắn dùng sức bóp má bắt mở ra, ngay sau đó một viên thuốc bị nhét vào trong.

Triệu Ngu biết đó là thuốc tránh thai khẩn cấp, trong vòng một năm nay, cô cũng đã dùng nó không biết mấy lần.

Khó khăn lắm mới nuốt được thuốc xuống, cô nhìn hắn mỉm cười, miệng nói còn chưa được rõ ràng: “Anh hài lòng chưa?”

Tròng mắt hắn đã sớm đỏ ngầu, hốc mắt cô cũng đã chứa đầy nước mắt, chỉ là tươi cười vẫn luôn treo trên mặt cô chưa từng mất đi, mặc dù nước mắt đã lẳng lặng từ khóe mắt chảy xuống, cô vẫn như cũ bình thản cười nhìn hắn.

Bàn tay đang bóp trên khuôn mặt cô cũng chậm rãi buông ra, bởi vì dùng sức quá lớn mà đã để lại vài vết đỏ trên khuôn mặt trắng nõn của cô.

Tiết Trạm chỉ cảm thấy, vệt đỏ đó cùng nụ cười của Triệu Ngu trong giờ phút này, đều chướng mắt tới cực hạn.

Ngay sau đó, hắn cũng không quay đầu lại đã đóng sập cửa đi ra ngoài.

Buổi chiều còn phải mở một cuộc họp, lúc Tiết Trạm đến công ty, thời gian cũng vừa kịp.

Chỉ là tài liệu hắn dùng trong cuộc họp đã giao cho Triệu Ngu chuẩn bị, nhưng hiện tại, người phụ nữ kia lại không có ở đây.

Tài liệu có thể mở máy tính của cô để tìm, nhưng trong lòng hắn vẫn chưa thể bình tĩnh nổi.

Trước mắt không ngừng hiện lên hình ảnh gương mặt tươi cười mang theo nước mắt của cô, cùng ánh mắt lạnh băng mà hắn chưa bao giờ thấy ở cô.

Hội nghị diễn ra trong 2 giờ, hắn lại cảm giác thời gian dài như hai năm.

Chờ hội nghị kết thúc, Tiết Trạm không chờ kịp mà tan làm sớm trở về biệt thự, nhưng vừa đẩy cửa ra, hắn lại bị cảnh tượng trước mắt dọa cho sững sờ.

Ly thủy tinh vỡ vụn, thùng rác bị lật đổ, bãi nôn trên mặt đất.

Đột nhiên tim hắn thắt lại, Tiết Trạm bước vài bước vọt thẳng lên tầng, đẩy cửa phòng ngủ ra thì thấy bên trong trống rỗng, không một bóng người.

“Triệu Ngu!” Từ lầu hai lên lầu ba, lại xuống lầu một, hắn liên tục gọi, nhưng không có ai trả lời cả.

Dự cảm bất an nháy mắt lan tràn trong lòng hắn, Tiết Trạm nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho Triệu Ngu, nhưng phải đến lần thứ ba mới kết nối được.

“Alo?” Là một giọng nữ xa lạ.

Tiết Trạm sửng sốt, còn chưa kịp mở miệng đã nghe bên kia hỏi: “Anh là người nhà của Triệu Ngu sao?”

Tim hắn chợt đập lỡ mất một nhịp, giọng nói của Tiết Trạm không tự giác mà run rẩy: “Là tôi… Tôi là bạn trai cô ấy, cô ấy làm sao vậy?”

“Hiện tại Triệu Ngu đang ở bệnh viện Thụy Kim, tình trạng tinh thần không tốt lắm, anh tới đây đi.”

Không đợi Tiết Trạm trả lời, bên kia đã cúp máy, chờ hắn chạy tới bệnh viện tìm được phòng bệnh của Triệu Ngu, còn chưa kịp nhìn thấy người thì đã bị một y tá chặn ở ngoài cửa.

“Anh chính là bạn trai của Triệu Ngu?” Đây chắc là y tá đã trả lời điện thoại giùm cô.

Tiết Trạm gật đầu: “Rốt cuộc cô ấy đã xảy ra chuyện gì? Tình huống thế nào rồi?”

Ánh mắt y tá nhìn hắn còn như mang theo tức giận: “Là anh ép buộc cô ấy uống thuốc tránh thai khẩn cấp?”

Vẻ mặt Tiết Trạm đã rất xấu hổ nhìn về hướng phòng bệnh.

Cố gắng kiềm chế lại cơn tức giận, y tá tiếp tục nói: “Anh có biết cô ấy căn bản không cần uống thuốc tránh thai hay không?”

Tiết Trạm nhất thời không hiểu nổi: “Cô… Có ý gì?”

“Bốn năm trước Triệu Ngu ngoài ý muốn sảy thai còn bị xuất huyết quá nhiều, cô ấy đã cắt bỏ tử cung, còn có thể mang thai thế nào được nữa?”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232