Trở về

Phần 190
Phần 190

Chiếc xe hơi màu đen chậm rãi dừng trên hàng gạch men trước một cửa hàng nhỏ, người đàn ông quay đầu nhìn cửa sổ bên ngoài, ánh mắt chợt dừng lại ở biển số nhà dính đầy tro bụi.

Bên cạnh là một cửa hàng đồ gia dụng, một thằng bé chừng 6 – 7 tuổi cầm một cái bát đi ra ngoài, thấy xe dừng cách mình không xa, bèn quay đầu lại cao giọng nói: “Anh, xe có cái cánh nhỏ kia* là xe gì vậy?”

(*: Logo xe có 2 cánh nhỏ, có rất nhiều dòng xe có logo kiểu này, Nhưng xe sang thì chắc là Bentley hoặc Rolls Royce)

Người bên trong có lẽ đang bận ăn cơm nên không để ý tới thằng bé, thằng bé…

Tự mình đi tới chỗ xe, nhưng nó còn chưa tới gần, cửa xe đã mạnh mẽ mở ra, khiến thằng bé sợ tới mức lùi về sau mấy bước.

Người đàn ông mặc tây trang giày da bước xuống xe, vóc dáng cao lớn, vẻ mặt nghiêm túc, vừa nhìn đã biết không dễ chọc vào, thằng bé nhìn mấy lần rồi lặng lẽ quay về cửa hàng nhà mình.

Nhìn chằm chằm biển số nhà trong chốc lát, Hứa Thừa Ngôn ngẩng đầu, quan sát kỹ tầng ba cửa hàng đã lâu không có người ở.

Vốn là đi tới thành phố bên cạnh để xử lý chút chuyện, hắn cũng không biết tại sao lại bảo tài xế lái tới đây nữa.

Thằng bé nhìn chằm chằm hắn một hồi lâu, càng nhìn càng thấy người này kỳ lạ, bèn đánh bạo nói: “Anh nè, nhà này không có ai, có phải anh tìm nhầm rồi không?”

Hứa Thừa Ngôn cười, lắc lắc đầu.

Thấy hắn cười lên rất đẹp mắt, thằng bé lập tức hết sợ, vài bước đã chạy nhanh tới chỗ hắn nói: “Em nghe mẹ nói, mọi người trong nhà này đều chết cả rồi, dù sao trước nay em cũng chưa từng thấy nhà này có người, nhất định anh tìm nhầm rồi.”

Hứa Thừa Ngôn cười xoa đầu thằng bé: “Mẹ em còn nói gì nữa không?”

Thằng bé thấp giọng nói: “Mẹ em nói buổi tối không được chạy tới chỗ đó chơi, anh em nói bên trong có quỷ, rất nhiều nữ quỷ, vừa đến tối là có thể nghe được tiếng quỷ gào khóc, anh ấy còn nói chỗ này có một con quỷ nhỏ, đó là lệ quỷ, chuyên môn bám vào trẻ con để đầu thai.”

Lời trẻ con nói không cần để ý, nhưng Hứa Thừa Ngôn nghe lại thấy kỳ lạ, không phải là nỗi sợ ma quỷ bóng gió như thằng bé, mà là một loại áp lực, cùng cảm giác khác thường không thể nói rõ.

“Lão Nhị, mày có ăn cơm hay không?” Một người đàn ông trung niên hùng hùng hổ hổ đi từ bên trong ra, nhìn thấy xe Hứa Thừa Ngôn dừng lại bên đường cũng hơi bất ngờ, giọng nói cũng hòa hoãn lại, hỏi: “Anh có việc gì không?”

Hứa Thừa Ngôn lắc đầu: “Không có chuyện gì, tôi… Trùng hợp đi ngang qua đây.”

“Tôi còn tưởng rằng anh nhìn trúng căn nhà này.” Người đàn ông chỉ cửa hàng bên cạnh nhà mình, “Anh muốn mua cái nhà này sao, tôi nghe nói chủ nhà muốn bán đi, đất nhà đó là đất hung, không may mắn nên mãi chẳng ai mua.”

Hứa Thừa Ngôn nhàn nhạt lên tiếng, lại ngẩng đầu nhìn bức màn cửa sổ trên tầng, đang xoay người đang định rời đi, lại nghe tiếng của người đàn ông kia truyền tới: “Tí tuổi mà không biết xấu hổ, chơi bời lêu lổng rồi to bụng, đã chết còn để bị người ta cười cho…”

Câu nói kế tiếp hắn không thể nói được nữa, bởi vì người trẻ tuổi mà hắn cho rằng rất lịch thiệp kia đột nhiên xông tới đấm cho hắn một cú.

Thằng bé kinh ngạc hét ầm lên, người đàn ông kia cũng bị đánh sững sờ mất mấy giây, chờ hắn phản ứng lại muốn đánh trả, thì một người đàn ông to lớn đã nhanh chóng xuống xe, ghi chặt tay hắn lại.

Thằng bé sợ tới mức chạy vội về, vừa chạy vừa gọi người, người đàn ông trung niên phẫn nộ trừng trừng nhìn Hứa Thừa Ngôn: “Mày bị điên à?”

Hứa Thừa Ngôn lấy khăn giấy trên xe lau tay, lạnh lùng nhìn hắn ta: “Giữ mồm miệng sạch sẽ vào.”

Chờ tài xế xử lý xong tranh cãi trở về ghế lái, mới phát hiện Hứa Thừa Ngôn vẫn duy trì tư thế nhìn chằm chằm cánh cửa cuốn đóng chặt đến xuất thần.

Trước nay hắn chưa từng thấy ông chủ mình tức giận đến vậy, không khỏi thấy lo lắng: “Hứa tổng, ngài không sao chứ?”

Hứa Thừa Ngôn không trả lời, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm bên ngoài căn nhà đã tàn tạ.

Rõ ràng cửa phòng đóng chặt, mà hắn lại có thể cảm thấy ánh mắt nhìn xuyên được qua lớp tường dày, nhìn thấy hàng lang bị máu tươi nhiễm đỏ, cũng thấy cả gương mặt tuyệt vọng của Triệu Ngu, nghe thấy tiếng cô kêu khóc đến tê tâm phế liệt.

Rõ ràng là lái xe có mở cửa sổ, nhưng hắn lại cảm thấy ngột ngạt đến hít thở không thông.

“Hứa tổng?”

Hứa Thừa Ngôn hoàn hồn, chậm rãi kéo cửa sổ lên: “Đi thôi.”

Tài xế khởi động xe, điện thoại Hứa Thừa Ngôn đồng thời cũng vang lên, tinh thần hắn vốn không yên, điện thoại biểu hiện đã nhận cũng không để ý, đến khi đầu dây bên kia có tiếng nói: “Thưa ngài.”

“Hứa tổng, Triệu tiểu thư xảy ra chuyện rồi.”

Huyệt thái dương đột nhiên nhói lên, Hứa Thừa Ngôn ngẩn người, run giọng hỏi: “Triệu… Triệu tiểu thư nào?”

“Chính là người mà ngài bảo tôi âm thầm bảo vệ, Triệu tiểu thư Triệu Ngu, tôi vẫn luôn canh chừng dưới nhà cô ấy, vừa rồi tôi thấy Tiết tổng Hoa Xán ôm cô ấy chạy xuống dưới, cô ấy… đã cắt cổ tay tự sát.”

Tiếng coi bên ngoài cửa sổ vang lên không ngừng, không ngừng có gió thổi vào, nhưng Hứa Thừa Ngôn lại chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đột nhiên không thể nghe được bất kỳ âm thanh nào nữa.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232