Trở về

Phần 188
Phần 188

Triệu Ngu không ngờ mình sẽ gặp được Trang Như Vân ở bệnh viện.

Tuy không thành công tìm được người bảo lãnh, nhưng có lẽ là vì có công tố giác Trang Diệp Tình hối lộ, Trang Như Vân có thể tranh thủ đi cùng cảnh sát tới bệnh viện thăm Kỷ Tùy.

Trước đó, Triệu Ngu vẫn cho rằng Trang Như Vân si mê Kỷ Tùy, cùng lắm chỉ là vì cổ phần trong tay hắn, nhưng hôm nay khi tận mắt nhìn thấy Trang Như Vân mặt rơi đầy lệ, Triệu Ngu mới biết cô đã nghĩ quá sai.

Trang Như Vân nói: “Lúc trước khi tôi tiến vào Trang gia, ai cũng chán ghét tôi, chỉ có duy nhất một người cư xử bình thường với tôi.”

Trang Như Vân nói: “Anh Kỷ Tùy, nếu anh không sao thì tốt, còn nếu anh chết, em nhất định cũng sẽ chết cùng anh.”

Trang Như Vân hết khóc lại cười với Kỷ Tùy đang nằm trên giường bệnh, rõ ràng bản thân đang vướng lao ngục tai ương, nhưng Triệu Ngu vẫn có thể nhìn ra, cô ấy thật sự vui mừng vì Kỷ Tùy còn sống.

Nhìn người từ trước tới nay đều bị mình cười nhạo là ngu xuẩn, bị mình kiêu căng khinh thường, giờ lại thật lòng lo lắng cho Kỷ Tùy, toàn tâm toàn ý yêu thương hắn, Triệu Ngu mới càng cảm thấy bản thân cô ti tiện thế nào.

Chỉ bởi vì cô tiếp cận Kỷ Tùy có ôm mục đích, thế là cũng nghĩ người khác giống như mình, cho rằng người ta cũng ôm lòng dạ khó lường như cô.

Nhưng trên thực tế, người mà trước nay cô luôn xem thường, lại sòng phẳng hơn cô rất nhiều.

Trước khi rời đi, Trang Như Vân nhìn Triệu Ngu, đột nhiên cười nói với cô một câu: “Cảm ơn.”

Triệu Ngu không biết lý do của câu này là gì, Trang Như Vân nói tiếp: “Tuy rằng anh ấy không thích tôi, nhưng ít ra, giờ anh ấy cũng không thích người đàn bà kia, tôi vẫn cảm thấy rất thoải mái.”

Triệu Ngu không biết nên nói gì nữa, Trang Như Vân lại nhướn mày nhìn cô: “Phần đại lễ của tôi thế nào?”

Ý chỉ việc tố cáo Trang Diệc Tình đút lót.

Vốn dĩ bản án của Thôi Lam có thể được lật lại, chuyện đút lót của Trang Diệc Tình thì lại không dễ dàng để điều tra, nhưng bởi vì Trang Như Vân đã tố cáo, Trang Diệc Tình cũng bị định thêm một tội danh vững vàng, tuy rằng thanh danh Trang gia không còn tốt, nhưng cũng dồn hết sức tự vệ, nên sẽ tìm mọi cách để phủi sạch sẽ quan hệ với Trang Diệc Tình.

Triệu Ngu không thể không thừa nhận, từ trước tới nay mình đã xem nhẹ cô gái trước mắt này, mà cô cũng tin rằng, Trang Diệc Tình cũng coi thường đứa em gái ngu xuẩn này như cô. Thậm chí đến cả Kỷ Tùy cũng không biết, rất nhiều chuyện liên quan đến Trang Diệc Tình bọn họ cũng không biết, nhưng Trang Như Vân lại có thể biết.

Phá hỏng quan hệ giữa hai nhà, khiến Trang gia tứ cố vô thân, lại thuận thế công kích Lan Tỉ, thu mua công ty, khiến Trang Diệc Tình mất đi chỗ dựa, không chống lại được pháp luật, rơi từ thiên đường xuống đáy vực.

Tuy toàn bộ quá trình báo thù có chỗ khác biệt so với kế hoạch lúc trước của Triệu Ngu, nhưng mọi việc thành ra thế này, cũng có thể coi như cô đã thắng.

Trang Diệc Tình là một người kiêu ngạo đến vậy, bắt cô ta phải ngồi tù còn đau khổ hơn cả giết cô ta, mà còn khiến cô ta phải trơ mắt nhìn “lũ con hoang” Trang Trạch mình hận nhất trở thành kẻ cười đến cuối cùng, cô ta là đại tiểu thư danh chính ngôn thuận mà cuối cùng lại bị Trang gia vứt bỏ, đối với cô ta lại càng thêm tra tấn cùng nhục nhã.

Chỉ là, Triệu Ngu vẫn không thể tìm được chút niềm vui nào từ cuộc trả thù này. Chuyện này đã khác hoàn toàn so với trong tưởng tượng của cô.

Tốn công tính kế lâu như vậy, từng bước từng bước lợi dụng dẫm đạp lên từng người, một kẻ thân cô thế cô, không quyền không thế lại đánh bại được cả một gia tộc lớn, đây có lẽ phải là thành tựu cả đời người, nhưng sao cô lại chẳng thấy gì là hả hê sung sướng?

Rõ ràng trước đây, mỗi khi nghĩ tới việc báo thù thành công, cô sẽ cảm thấy máu huyết toàn thân sôi trào, rõ ràng bốn năm nay, mỗi giây mỗi phút cô đều nóng lòng không thể chờ nổi, nhưng đến khi một ngày này tới, sao cô lại chẳng thể vui mừng đến một chút.

Là do mọi chuyện ngay từ đầu đã khác với trong tưởng tượng của cô, đã không đi tới giáng cho Trang Diệc Tình một cú tát, không thèm kiêng dè đánh mắng làm nhục cô ta sao?

Hay là vì cô thấy vẻ mặt Trang Diệc Tình chưa đủ khiếp sợ, chưa đủ hoảng loạn tuyệt vọng, còn chưa tự mình xông lên hành hạ cô ta thì cảnh sát đã bắt cô ta đi?

Hay lại vì cô chưa cưỡng ép Trang Diệc Tình cắt bỏ tử cung, chưa bắt cô ta trải nghiệm cảm giác ngã xuống cầu thang, chưa bắt cô ta phải nhìn thấy người thân bên cạnh mình qua đời?

Vì đã lệch khỏi quỹ đạo trong kế hoạch, bởi vì Trang Diệc Tình còn chưa ra tay, bởi vì hình phạt của Trang Diệc Tình vẫn nhẹ hơn so với mong muốn của cô sao?

Dường như có quá nhiều nguyên nhân có thể đổ lỗi, nhưng Triệu Ngu lại cảm thấy, tất cả mọi nguyên nhân đó đều không phải.

Mấy ngày nay, cô không hề cảm nhận được niềm vui của việc báo thù, mà ngược lại còn thấy bản thân quá mệt mỏi, thậm chí nhiều lúc còn thấy hoảng hốt, không biết mình đang làm gì, không biết mình muốn gì nữa.

Không nên là vậy, cô cực cực khổ khổ chuẩn bị ròng rã bốn năm, không phải để có một kết cục thế này.

Một bàn tay ấm áp xoa lên khuôn mặt cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt, cô bừng tỉnh hoàn hồn, ngơ ngác nhìn người trên giường bệnh.

Kỷ Tùy lập tức thu tay về, mất tự nhiên gục đầu xuống, hỏi: “Em không sao chứ?”

Hắn không cần thở oxy nữa, nhưng vẫn còn rất yếu, giọng nói vẫn khàn khàn như cũ.

Nước mắt tiếp tục rơi xuống, cô cứ thế ngơ ngác nhìn hắn, môi mấp máy, nhưng lại không biết nên nói gì.

Ý thức được tâm trạng cô không tốt, Kỷ Tùy tự chống người mình ngồi dậy: “Em… sao vậy?”

Triệu Ngu không đáp, trầm mặc một lúc rồi đột nhiên hỏi hắn: “Anh có hận em không?”

Kỷ Tùy sửng sốt, dừng một chút rồi nhẹ giọng nói: “Lúc đầu, là hận.”

Hắn dâng hiến cho cô cả tấm chân tình, kết quả chỉ để đổi lại một âm mưu nực cười, sao hắn có thể không hận được?

“Nhưng mà sau khi biết mọi chuyện, lại không hận nữa.” Hắn cúi đầu cười, tự giễu, “Anh có tư cách gì mà hận em? Hẳn là em phải hận anh mới đúng, anh cũng là người Trang gia, anh cũng… Không phải người tốt lành gì cả.”

Lại trầm mặc một lúc, Triệu Ngu mới nói: “Kỷ Tùy, em xin lỗi.”

Tuy rằng cô vẫn luôn ở bệnh viện, nhưng những lời này, cô lại chưa từng nói ra.

Kỷ Tùy trố mắt một lúc, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Người nên nói xin lỗi là anh, lần trước ở bệnh viện anh không nên trách em, em đã trải qua quá nhiều đau khổ như vậy, bất kể có làm ra chuyện gì cũng là lẽ đương nhiên.”

“Anh thật sự cảm thấy đó là chuyện đương nhiên sao?”

Kỷ Tùy cuối cùng cũng phát giác ra được điều gì đó: “Vừa nãy Trang Như Vân đã nói gì với em? Cô ấy đã bị kích thích, có nói gì em cũng đừng để bụng.”

Triệu Ngu cười lắc đầu, quả thật Trang Như Vân cũng chẳng nói gì đặc biệt với cô, chỉ là cô đã thấy quá mệt mỏi, giống như đã lạc lối trong mê cung, không tìm thấy phương hướng, cũng không biết đường ra ở đâu nữa.

“Kỷ Tùy, nếu như…”

Thấy cô không nói tiếp, Kỷ Tùy không nhịn được hỏi: “Sao vậy?”

Triệu Ngu lại lắc đầu: “Không có gì.”

Giống như Trang Diệp nói, nếu như có kiếp sau, chỉ mong, anh đừng gặp lại em.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232