Trở về

Phần 25
Phần 25

Người bên ngoài đang nói cái gì, Triệu Ngu đã không thể nghe lọt một chữ.

Chuyện cũ lần lượt hiện lên trước mắt cô một lần nữa, suy nghĩ của cô cũng đã bị kéo xa tận nơi nào, đến khi cô hoàn hồn lại, Hứa Thừa Ngôn cũng đã đẩy cửa bước vào.

Thời điểm ánh đèn được bật lên một lần nữa, trên mặt cô đã lại là nụ cười xán lạn đắc ý.

Lại một lần nữa làm trò thay đổi quần áo trước mặt cô, Hứa Thừa Ngôn nói: “Chúng tôi lên tầng 5, cô tự về đi.”

Triệu Ngu cười rất tươi: “Hứa tổng yên tâm, tôi sẽ không cố ý chạy đến trước mặt Hứa phu nhân tương lai làm trò đâu.”

Hứa Thừa Ngôn cũng cười: “Có đến cũng chẳng sao.”

Chính xác mà nói, là hắn sẽ chẳng sao, quan hệ của hắn và Trang Diệc Tình sẽ không bởi vậy mà có gì thay đổi, còn về phần sẽ có ảnh hưởng gì đến Triệu Ngu, vậy thì đã không nằm trong phạm vi quan tâm của hắn.

Chờ đến khi bên ngoài vắng người, Triệu Ngu mới bước ra khỏi phòng thử đồ.

Để đề phòng Trang Diệc Tình phát hiện, cô còn đeo cả khẩu trang.

Trên người vẫn còn mùi tanh của tinh dịch, váy còn có dấu vết màu trắng, cô chỉ có thể vào toilet xử lý qua thân thể một chút, cũng rửa sạch mảnh vải che trước ngực rồi hong khô.

Loanh quanh hơn nửa ngày, khi cô đi ra, lại vừa vặn nhìn thấy qua mặt kính hình tròn ở chính giữa đại sảnh, là Hứa Thừa Ngôn cùng Trang Diệc Tình một trước một sau tiến vào thang máy…

“Áo cưới của vị Trang tiểu thư kia thật sự quá đẹp, tôi cũng thích quá.”

“Dùng tiền đắp mà còn không đẹp mới là lạ. Nghe nói nhà bọn họ kinh doanh vàng bạc đá quý đấy, bảo sao có thể đính kim cương như vậy lên váy. Loại váy cưới này ấy à, mấy con đỗ nghèo khỉ như chúng ta dù có không ăn không uống tích cóp cả đời cũng không mua nổi đâu, chậc chậc, có tiền đúng là tốt thật.”

Nghe hai nhân viên cửa hàng nhỏ giọng bàn tán, Triệu Ngu không nhịn được mà thầm cười nhạo một tiếng.

Có tiền đúng là rất ghê gớm, còn có thể tùy ý giẫm đạp lên tôn nghiêm, thậm chí là cả sinh mệnh của người khác dưới chân.

Thời tiết đã dần nóng bức, trong tiệm cũng mở cả điều hòa.

Gió mát phe phẩy thổi qua, nhưng cô lại chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, tứ chi bủn rủn, chỉ có thể kéo lấy đôi chân đã nhũn ra, dịch từng bước một đến ghế sofa, chậm rãi ngồi xuống.

Vốn tưởng rằng xa cách 3 năm, khi gặp lại kẻ mình hậu đến thấu xương, cô cũng nhất định có thể bảo trì bình tĩnh. Đáng tiếc, cô đã đánh giá bản thân quá cao.

Hận thù, đau đớn, hối tiếc, tất cả đều mãnh liệt ập tới vào giờ phút này, hung hăng xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng của cô, làm cô suýt chút nữa đã sụp đổ ngã trên mặt đất.

Có vẻ là đã thấy cô ngồi quá lâu, có nhân viên cửa hàng đi tới, lễ phép hỏi xem cô có cần hỗ trợ hay không.

Triệu Ngu lắc đầu: “Không cần, cảm ơn.”

Sau khi người nhân viên cửa hàng rời đi, lại chưa gì có một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trước mắt cô, Triệu Ngu mệt mỏi nói: “Tôi ngồi thêm một lúc là được, không cần gì đâu.”

“Có ổn không?”

Là giọng nói, của Thương Lục.

Cô ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn: “Sao anh lại ở chỗ này?”

Vừa hỏi xong, cô cũng đã ý thức được đáp án: “Tới xem lễ phục đính hôn?”

“Ừ.” Thương Lục nhàn nhạt trả lời, hỏi lại cô, “Sao em lại tới đây?”

Triệu Ngu lúc này mới nhớ ra mình còn đang đeo khẩu trang, không ngờ như vậy mà hắn cũng có thể nhận ra cô.

“Tùy tiện đi dạo mà thôi, tuy rằng không mua nổi đồ trong đây, nhưng xem qua cho đỡ nghiện cũng được.”

Thương Lục hỏi: “Tiết Tử Ngang chưa tới sao?”

Ánh mắt Triệu Ngu tỏ vẻ nghi hoặc, sao lại nhắc đến Tiết Tử Ngang vậy?

Thương Lục nói: “Tôi nghe nhân viên nói, em đã hẹn bạn trai đến đây, nhưng đã ngồi ở chỗ này đợi rất lâu mà hắn vẫn chưa tới.”

Lúc này Triệu Ngu mới kịp phản ứng lại, khi cô tới cửa hàng đã làm bộ như muốn xem áo cưới, còn thuận miệng bịa chuyện bạn trai mình sắp tới rồi, cô tự đi xem trước một lát, không cần nhân viên đi theo tư vấn cho cô.

Kết quả đám nhân viên nhiều chuyện lại không phát hiện cô lén lút chui vào phòng thử đồ của Hứa Thừa Ngôn yêu đương vụng trộm, mà ngược lại tự bổ não ra vở kịch cô bị bạn trai cho leo cây, thậm chí là vứt bỏ.

Triệu Ngu cũng lười giải thích, chuẩn bị đứng dậy đi thẳng, nhưng hai chân vẫn mềm nhũn vô lực như cũ, thân mình mới vừa đứng lên đã đổ nghêng sang bên cạnh.

Thương Lục kịp thời đỡ được cô: “Để tôi đưa em về.”

Triệu Ngu lắc đầu, đưa tay đẩy hắn ra.

Chờ khi cô từ tầng một ra ngoài, mới phát hiện bên ngoài không biết đã mưa từ khi nào.

Cô thật sự rất ghét những ngày mưa.

Ngơ ngác nhìn chằm chằm vào không trung một hồi lâu, cô mới nhớ ra, mình là gọi xe để đến đây.

Lúc cô xoay người đi về thang máy, lại phát hiện Thương Lục đã đứng đằng sau cô, cũng không biết hắn đã đứng bao lâu nữa.

Triệu Ngu cười: “Thương tổng tới đây một mình hay đi cùng vị hôn thê vậy? Anh không sợ sẽ để Trịnh tiểu thư phải chờ sao?”

Thương Lục cởi áo khoác ra phủ lên cô, túm lấy cánh tay cô đi về phía thang máy: “Tôi đưa em về.”

Xe của hắn để ở tầng hầm B1, hắn không mang theo tài xế, là tự mình lái xe tới.

Triệu Ngu đã tháo bỏ khẩu trang, khoác theo áo khoác của hắn ngồi bên ghế phụ, yên lặng nhìn chiếc xe đánh ra khỏi tầng hầm, chậm rãi hòa nhập vào làn mưa.

Hạt mưa càng lúc càng lớn, đánh vào nghe lộp bộp trên mặt kính, làm bắn tóe lên từng bọt nước trong suốt, một giọt lại một giọt chảy xuôi xuống dưới.

Nhìn thấy người qua đường dầm mưa ngẫu nhiên chạy vụt qua, Triệu Ngu bỗng nhiên nở nụ cười, nói: “Rất giống ngày chúng ta gặp mặt lần đầu tiên, trời cũng mưa to như bây giờ.”

Xe dừng đèn đỏ trước giao lộ, đôi tay Thương Lục đặt trên tay lái, bình tĩnh nhìn về phía trước: “Hôm đó, trời còn mưa lớn hơn hiện tại.”

“Anh còn nhớ sao?”

“Nhớ rõ, cả đời cũng không thể quên.”

“Tôi cũng vậy.”

Bời vì, đó là ngày mà cô và anh đều chật vật nhất.

Cô bệnh nặng mới khỏi, quần áo đơn bạc, sắc mặt trắng bệch, suy yếu cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơn mưa xối xả cuốn đi.

Còn anh, bị thương khắp người, xương đùi bị gãy, máu trên người đã nhiễm hồng cả nước mưa xung quanh.

Ngày đó, một cái xác không hồn, gặp gỡ một cái xác không hồn khác.

Triệu Ngu ôm chặt hai tay, cả người co lại trong áo khoác to rộng của hắn, hít hít mũi như muốn khóc ra, nhưng lại không có nước mắt.

Cứ như trừ khi đeo lên mặt nạ để diễn kịch, cô đã không còn khóc được nữa.

Thật lâu sau, Thương Lục mới mở miệng: “Đường Hi.”

Triệu Ngu nhìn hắn cười: “Tôi là Triệu Ngu, anh đã quên rồi sao? Là anh nhờ quan hệ mới tìm được người giúp tôi đổi tên, đừng dùng cái tên đã không còn nữa. Đường Hi, đã chết rồi.”

Thương Lục nhìn cô chăm chú: “Bất kể tên em là gì, chuyện quá khứ, hãy để nó qua đi.”

Triệu Ngu tiếp tục cười: “Vậy còn anh? Anh có thể để chuyện quá khứ qua đi không?”

Thương Lục trầm mặc.

Hắn không đưa cô về chung cư của mình, mà là đưa người tới biệt thự hắn ở.

Trước khi vào cửa, Triệu Ngu dựa vào vách tường nhìn hắn cười: “Không sợ bị người phát hiện ra quan hệ của tôi với anh sao?”

“Phát hiện thì sao?” Hắn dùng vân tay mở khóa, dẫn cô vào cửa.

“Phòng tắm ở tầng hai, lên tắm nước nóng trước đi.”

Hắn đi phía trước cô, khi lên tầng, bỗng nhiên đùi phải run lên, thân mình nghiêng sang bên cạnh, suýt chút nữa đã té ngã.

Lần này lại là Triệu Ngu kịp thời kéo được hắn, hỏi: “Lại đau sao?”

Hắn mỉm cười không sao cả: “Ngày mưa đều sẽ bị vậy, đã thành thói quen.”

Dừng một chút, hắn hỏi cô: “Em thì sao? Có bị lưu lại di chứng gì không?”

Triệu Ngu buông tay: “Tôi rất may mắn, sau khi phẫu thuật đều không bị di chứng gì.”

Yên lặng nhìn lại gương mặt tươi cười thản nhiên hờ hững của cô, khóe môi Thương Lục khẽ mấp máy, nhưng sau một hồi do dự, cuối cùng lại không nói gì nữa, tiếp tục dẫn cô đi lên lầu.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232