Trở về

Phần 211
Phần 211

Triệu Ngu cũng không biết cuối cùng Lăng Kiến Vi có rời đi hay không, chẳng qua cô cũng đã đưa ra đáp án, nghĩ lại hắn cũng không cần thiết phải coi giữ dưới tầng nữa.

Ăn cơm trưa xong, dưới sự đề nghị của Thương Lục, cô vẫn đáp ứng cùng nhau đi ra ngoài với hắn, hai người tới dưới tàng lại phát hiện, xe của Lăng Kiến Vi vẫn còn nguyên ở đó.

Từ xa nhìn vào hẳn là hắn đang tựa lưng vào ghế ngồi ngủ rồi, Triệu Ngu không để ý, nhưng chờ đến khi tới gần mới thấy rõ, sắc mặt của hắn đỏ lên cực kỳ không bình thường.

Thương Lục cũng phát hiện sự khác thường, hắn nhìn qua cô, kéo cửa xe ra thử sờ trán Lăng Kiến Vi, nói: “Bị sốt rồi.”

Là do đêm qua hắn cứ ở dưới này? Có lẽ hắn trúng gió do mở cửa sổ xe, cũng có lẽ do suốt đêm cứ ở một chỗ giữa trời gió lạnh, huống hồ trước đó vài ngày hắn vẫn luôn bận rộn chăm sóc cô, căn bản không thể nghỉ ngơi tốt.

Nhìn hắn đã sốt đến tái nhợt, Triệu Ngu nói: “Anh đưa anh ấy đi bệnh viện đi.”

Từ trước đến nay cô không hề nghĩ tới, sau khi phục thù xong, cô lại còn sống sót.

Cô cho rằng, tất cả mọi thứ cũng sẽ theo cái chết của cô mà kết thúc.

Nhưng hết lần này đến lần khác, cô lại vẫn còn sống, mọi hối hận, tự trách, áy náy của cô, cũng sẽ đi theo mọi lúc cô còn sống.

Mà cô, lại không biết phải sống thế nào nữa.

“Hi Hi…”

Người đàn ông trên ghế sau đã sốt đến mơ hồ, ngủ mê mang, nhưng trong miệng vẫn gọi tên của cô như cũ.

Triệu Ngu quay đầu lại, ngơ ngác nhìn hắn.

Từ lúc bắt đầu, hắn đã chính là người vô tội nhất.

Nhưng mà, những người đàn ông bị liên lụy đến cô, có ai là không vô tội?

Bác sĩ nói tình trạng của Lăng Kiến Vi không nghiêm trọng, chủ yếu là do thời gian dài không nghỉ ngơi tốt, sau khi truyền dịch và nghỉ ngơi đủ là sẽ không sao nữa.

Triệu Ngu muốn thông báo cho Lăng Kiến Uyên biết, nhưng nhìn người đàn ông nằm trên giường bệnh, thậm chí cô còn không có đủ can đảm để gọi điện thoại, cuối cùng vẫn là gọi điện thoại qua cho Thương Lục.

Người này, từ lúc 17 tuổi đến 24 tuổi, suốt 7 năm trời, tất cả đều hao phí hết trên một mình cô.

Nếu nói cô biết Trang Diệp là khởi đầu cho bi kịch cuộc đời mình, thì nhẽ quen biết cô lại không phải là tai họa cho Lăng Kiến Vi sao?

“Hi Hi.” Hắn tỉnh lại từ trong hôn mê, bắt lấy tay cô, ánh mắt tan rã nhìn, rồi bỗng nở nụ cười ngây ngốc.

Có lẽ hắn cũng không phân biệt được đây là hiện thực hay vẫn còn trong mơ nữa.

Triệu Ngu muốn thu tay lại, nhưng rút mấy lần đều không được, cũng không tự chủ được nắm chặt lại tay hắn.

Không bao lâu sau hắn lại ngủ thiếp đi, tay phải của cô vẫn bị hắn nắm như cũ, Triệu Ngu cố hết sức vươn tay trái sờ lên trán hắn, hình như đã không còn nóng nhiều nữa.

Dưới mắt hắn có hai quầng thâm, rõ ràng là do ngủ không đủ giấc, đôi môi khô ráo khốc trắng bệch, nhìn đã hoàn toàn khác với thiếu niên nhút nhát nhưng lại tràn đầy sức sống trong trí nhớ của cô.

Đầu ngón tay khẽ vuốt từ trán xuống gò má nóng hổi, cô chậm rãi nằm xuống, dựa vào lồng ngực nóng hầm hập của hắn: “Em xin lỗi.”

Lúc Thương Lục đẩy cửa đi vào cũng nhìn thấy cảnh tượng như vậy, chẳng qua sắc mặt của hắn cũng không có gì biến hóa, trong mắt cũng không hề gợn sóng, chỉ ôn nhu nói: “Lăng phu nhân tới.”

Đi theo sau hắn là một người đàn bà cao dong dỏng xinh đẹp, nhìn thấy hình ảnh trong phòng bệnh, ngược lại cô ta còn dương môi cười: “Anh cả của cậu ta đang bận họp không thể tới được, chị bèn đến xem sao.”

Triệu Ngu vội vàng ngồi dậy, dùng sức rút tay mình ra khỏi tay Lăng Kiến Vi, cười chào hỏi với người vừa tới: “Lăng phu nhân.”

“Cứ gọi chị là chị dâu giống Tiểu Lăng là được.” Trần Niệm nhìn Lăng Kiến Vi, nhưng có vẻ không hề lo lắng cho bệnh tình của hắn, ngược lại cảm thấy rất hứng thú đối với Triệu Ngu: “Người trong nhà đều đã nghe về em từ trong miệng Tiểu Lăng từ lâu, vẫn luôn muốn gặp xem em là người thế nào mà có thể câu hết linh hồn nhỏ bé của nó. Hiện tại gặp được, lại cảm thấy Tiểu Lăng nhà mình thật sự tinh mắt, ngay cả chị nhìn mà cũng rung rinh nữa là, khó trách bao nhiêu năm như vậy mà nó cứ nhớ mãi không quên em, nói rằng không dám hy vọng xa vời em sẽ yêu nó, chỉ cần có thể mỗi ngày ở bên cạnh, thời khắc nào cũng có thể nhìn thấy em là nó đã thỏa mãn lắm rồi, ai, thằng nhỏ ngốc này, nói ra lời buồn nôn này cũng không sợ bị người cười cho nữa.”

Giọng điệu thân thiết nhưng lại mang theo vẻ trên chọc, nghe thì là đang trêu Lăng Kiến Vi, nhưng trong tối ngoài sáng lại là nói giúp hắn, Triệu Ngu và Thương Lục sao có thể không nghe ra được, nhưng cả hai cũng chỉ biết lịch sự nói với nhau mấy câu, rồi tạm biệt rời đi.

Dọc theo đường đi Thương Lục đều không nói gì, nhìn sắc mặt có vẻ cũng không tốt lắm, sau khi lên xe, rốt cuộc Triệu Ngu không nhịn được mở miệng, nói: “Không phải như anh nghĩ.”

Ai ngờ hắn bỗng nhiên lại bật cười: “Ừ, anh biết.”

“Vậy anh còn…” Nhìn ý cười trong mắt hắn, cô đột nhiên nhận ra cái gì đó: “Anh cố ý?”

Hắn gật đầu: “Em vẫn còn quan tâm đến anh, anh không có giận, cũng đã thỏa mãn rồi.”

Đây vốn cũng không phải chuyện hắn sẽ làm, ngược lại rất giống với Tiết Tử Ngang giở trò tinh quái, Triệu Ngu tức giận trừng hắn một cái: “Ấu trĩ.”

Hắn cầm tay cô cười: “Còn có thể mắng anh, anh lại càng thỏa mãn.”

Triệu Ngu cứng họng.

Thương Lục nói: “Em xem, em cũng không phải mỗi ngày chỉ có thể sống như tượng gỗ, như bây giờ nhìn tươi sáng hơn nhiều, bất kể là vì quan tâm Lăng Kiến Vi, hay là quan tâm anh hay mắng anh.”

Triệu Ngu cười tự giễu một cái, quay đầu nhìn dòng xe cộ đông đúc ngoài cửa sổ.

Hắn cầm tay cô thật chặt: “Anh sẽ không tức giận, cũng sẽ không ghen tị, chỉ cần em… sống tốt là đủ rồi.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232