Trở về

Phần 152
Phần 152

Lúc Triệu Ngu tới công ty, trên bàn có đặt hai bình hoa, vừa nhìn đã biết là loại hoa đặc biệt quý hiếm.

Cô nhíu mày, biết rõ còn cố hỏi: “Cái này của ai vậy?”

Hạ Nam hất cằm về phía văn phòng của Tiết Tử Ngang, Triệu Ngu quay đầu lại nhìn, cửa phòng đang đóng, không nhịn được nhỏ giọng nói: “Có khác gì công tử phong lưu không, ngay cả chuyện đưa hoa thế này mà cũng làm.”

Vương Kỷ và Hạ Nam cũng nghe thấy, thừa dịp còn chưa tới thời gian vào làm, Hạ Nam nhanh chân chạy tới: “Chị quen biết vị đàn anh của Tần Ý thế nào vậy? Cô ấy kể người đàn anh như băng này thế nhưng tự nhiên lại tìm cô ấy xin số điện thoại của chị đó.”

Triệu Ngu cười, chọn một lời nói dối: “Có một lần chị tham gia hoạt động gặp thôi, chứ cũng không quen biết gì.”

“Nhưng người ta lại vừa gặp đã yêu chị thì sao?” Hạ Nam nghiêm túc đánh giá từ trên xuống dưới Triệu Ngu một lần, tấm tắc khen: “Hâm mộ, à không, ghen tị quá đi. Lần trước Tần Ý nói vị học trưởng đó còn lâu mới thích cô ấy, bọn em còn không tin, hóa ra là người ta thích chị nha.”

Triệu Ngu không định nói tiếp đề tài này, cúi đầu nhìn hoa tươi trên bàn, hỏi: “Ai lại cắm hoa ở đây vậy? Chỗ này của tôi cũng đâu để được.”

Hạ Nam bĩu môi: “Sếp đưa cho chị, bọn em cũng đâu thể không nhận.”

Triệu Ngu bất đắc dĩ nói: “Để tôi đi vứt.”

Vừa dứt lời, cô đã lập tức nghe thấy Vương Kỷ ho khan, ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết Tiết Tử Ngang đã đứng ở cửa văn phòng từ lúc nào, đang yên lặng nhìn cô: “Tôi có việc tìm em.”

Từ khi Tiết Tử Ngang tới đây, Triệu Ngu đã không vào văn phòng của hắn, lúc trước mặc kệ hắn có nói gì cô cũng không để ý, nhưng bây giờ quan hệ của hai người đã hòa hoãn hơn, cô cũng không tiện lạnh lùng cự tuyệt như trước nữa.

Cô vừa mới bước vào cửa, Tiết Tử Ngang đã đóng cửa lại, tay phải nắm lấy cần cổ cô, dùng sức kéo áo sơ mi xuống.

Nhìn dấu hôn như ẩn như hiện trước ngực cô, ánh mắt Tiết Tử Ngang tối sầm xuống: “Đây là do Kỷ Tùy làm?”

Triệu Ngu cười nhìn hắn: “Anh ấy là bạn trai của tôi, chuyện này không phải rất bình thường sao?”

“Tôi chưa đồng ý chia tay với em.” Hắn giở thói vô lại: “Tôi vẫn là bạn trai của em.”

Triệu Ngu cố nén xúc động muốn trừng hắn một cái: “Tiết tổng…”

“Hoa tôi tặng em thật sự đã vứt sao?” Hắn đánh gãy lời cô, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cô, “Hắn có tặng em hoa không? Có nhiều bằng tôi không, có hiếm như tôi không, có đẹp như tôi không?”

Tai hắn tốt thế từ lúc nào vậy, câu này mà cũng nghe được?

Triệu Ngu mặc kệ hắn giở trò vô lại ấu trĩ, chuẩn bị mở cửa rời đi, hắn lại đưa một cánh tay chống lên tường, ngăn cô lại: “Lời tôi nói hôm qua, em suy nghĩ đi.”

Triệu Ngu chợt trầm mặc.

Tất nhiên cô biết lời hắn nói là sự thật, nhưng cô cũng tin tưởng những chuyện này Tiết Trạm có thể làm được. Hơn nữa, thứ cô muốn không chỉ là người cầm quyền của một tập đoàn, thứ cô càng cần hơn là một người có kinh nghiệm mưu lược trên thương trường như Tiết Trạm, mà về điểm này thì Tiết Tử Ngang không thể sánh bằng.

Nói trắng ra là, bây giờ giá trị của Tiết Tử Ngang cũng chỉ là giúp giảm bớt độ khó của việc Tiết Trạm muốn làm xuống một chút mà thôi, chứ trên con đường báo thù của cô thì không hẳn đến mức không thể thiếu hắn.

Chẳng qua, nếu hắn cứ nhất định đòi muốn hỗ trợ, cô cũng không cần phải từ chối người ta từ ngoài cửa nữa.

Ngước mắt nhìn hắn, cô chậm rãi nói: “Dựa vào một mình anh, còn chưa đủ, Tiết Trạm, Kỷ Tùy, Hứa Thừa Ngôn, Thương Lục, mỗi một người, tôi đều cần.”

“Em…” Tiết Tử Ngang nghẹn lời, nhưng thấy ánh mắt kiên định của cô, hắn lại không thể phản bác nổi nữa. Dù sao hắn cũng tự biết quá rõ năng lực của bản thân, so với một tên cáo già như Tiết Trạm, hắn quả thật cũng không có nhiều tác dụng lắm.

Dừng một chút, hắn trầm giọng nói: “Vậy, nếu em báo thù xong thì sao? Chờ tới lúc em thành công báo thù, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa.”

Triệu Ngu lẳng lặng nhìn vào dáng vẻ thâm tình này của hắn, nhưng không biết nên lắc đầu hay nên gật đầu nữa.

Từ chối hắn, nhất định hắn sẽ tiếp tục dây dưa, còn nếu đồng ý với hắn, vậy sẽ chỉ là nói dối. Đã lừa hắn nhiều như vậy, lương tâm cô cũng không muốn lừa dối hắn lần nữa.

Cô còn chưa trả lời, điện thoại di động trong túi đã vang lên, cô lấy ra, là điện thoại từ Kỷ Tùy.

Ngày hôm qua hai người ở trên giường quá kịch liệt cũng đã rất thỏa mãn, nhưng trong tâm lý ít nhiều cũng đã nổi lên chút gợn sóng, tuy Kỷ Tùy đã có ý hòa giải, cũng không ép cô phải làm gì, nhưng cô biết, cả một đêm hắn đều mất ngủ, sáng nay cô cũng nhận ra cảm xúc của hắn hơi chùng xuống.

Mà điện thoại này, chỉ sợ gọi tới cũng chẳng phải để quan tâm xem chuyện tình cảm của họ liệu có ảnh hưởng gì tới công việc của cô hay không, dù sao cũng vừa mới đi làm, cũng chưa thể biết được điều gì.

Là đơn thuần nhớ cô? Hay là hắn đã nghi ngờ điều gì, muốn tiếp tục thử cô?

Tiết Tử Ngang lật cổ tay nhìn đồng hồ, ẩn ý nói: “Thời gian đi làm lại dám nhận điện thoại việc riêng, đây là công tư lẫn lộn, tôi có thể phạt em.”

Triệu Ngu nhoẻn miệng cười: “Vậy Tiết tổng tuyệt đối đừng giương cao đánh khẽ.”

Vừa dứt lời cô cũng từ chối luôn điện thoại, nhắn tin Wechat cho Kỷ Tùy: [Em sắp phải họp, có chuyện gì vậy.]

Kỷ Tùy: [Không có chuyện gì, hỏi xem em đã tới công ty chưa thôi.]

Kỷ Tùy: [Còn nữa, anh nhớ em.]

Triệu Ngu gửi trả một cái icon hôn gió: [Em cũng nhớ anh, chờ em làm xong sẽ gọi cho anh, yêu anh.]

Nhìn động tác của cô luôn cực kỳ bình tĩnh, Tiết Tử Ngang cười nhạo thành tiếng: “Lúc em đội nón xanh cho tôi cũng là thế này à? Một mặt lên giường với Hứa Thừa Ngôn, một mặt vẫn gửi tin nhắn nói yêu tôi?”

Triệu Ngu cúi đầu không đáp, coi như đã ngầm thừa nhận.

Tiết Tử Ngang cúi đầu kề sát vào cô: “Em với hắn bắt đầu từ khi nào? Tổng cộng đã làm bao nhiêu lần? Đã lừa tôi bao nhiêu lần? Đêm Giáng sinh, em đi WC lâu vậy, có phải là cùng với hắn…”

Nói đến đây, hắn lại cười khẩy tự giễu: “Khó trách người ta còn tốt bụng tặng một ly rượu cho tôi, Grasshopper? Ở trong mắt hai người, tôi là trò cười có phải không?”

Triệu Ngu tự biết đuối lý, chỉ có thể cúi đầu tiếp tục yên lặng.

Tiết Tử Ngang đưa tay nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn hắn: “Triệu Ngu, tôi hỏi em một vấn đề, lúc ở bên tôi, em có… có thật sự… rung động hay không?”

“Không…” Chỉ vừa nói được một nửa âm tiết, miệng Triệu Ngu đã bị lấp kín, nụ hôn vội vàng điên cuồng rơi xuống đôi môi, cắn mút cô đau đớn.

Cổ áo cô vốn đã bị hắn kéo ra, lúc này một bàn tay to còn trực tiếp sỗ sàng đi vào, cách lớp nội y cầm lấy một bầu ngực, chẳng thèm khách khí chút nào mà vuốt ve nắn bóp.

Triệu Ngu đưa tay chống trên ngực hắn, nhưng cũng không biết là xuất phát từ việc bản thân đuối lý, hay là xuất phát từ tình dục đã bị khơi mào, cô chỉ nhẹ nhàng đẩy mấy cái đã dừng lại bất động.

Hô hấp hắn càng thêm dồn dập, ngực cũng phập phồng kịch liệt, vài động tác đã kéo bỏ được áo sơmi của cô ra, một tay ra sức xoa bóp đầu vú đang dần cứng ngắc, một tay luồn vào trong váy, cách lớp tất chân cùng quần lót vân vê sờ nắn ngoài âm hộ của cô.

“Ưm…” Trong miệng cô chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ khẽ khàng không rõ, hắn nghe được lại càng hôn cô thêm kịch liệt, xé bỏ tất chân rồi đẩy quần lót ra, ngón tay chen thẳng vào giữa khuấy đảo trong cửa huyệt đã ướt sũng.

Thân thể Triệu Ngu run lên, bám lấy vai mềm nhũn trong lòng ngực hắn, Tiết Tử Ngang vội vàng bế cô đè ngã lên sofa, nhanh chóng cởi bỏ hoàn toàn tất cùng quần lót của cô, rồi cởi khóa quần đỡ lấy dương vật đã cứng rắn thẳng tắp đâm vào.

Bị hắn tấn công mãnh liệt làm cả người tê dại, Triệu Ngu muốn kêu nhưng lại không dám kêu, chỉ có thể cắn môi bám chặt sofa, thừa nhận từng cú thúc dồn dập lần sau điên cuồng hơn lần trước của hắn.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232