Trở về

Phần 145
Phần 145

Năm đó, Lăng Kiến Vi 20 tuổi, lần đầu được hôn cô gái mà mình luôn nhớ nhung da diết như trong mơ, chạm được vào thân thể mềm mại của cô, lại vừa bối rối xen lẫn hưng phấn mà ra vào trong cơ thể cô.

Đó không chỉ là cô gái đầu tiên trong đời tiến vào trái tim hắn, mà thậm chí cánh cửa tình dục của hắn, cũng là bị cô mở ra.

Cho nên hắn mê muội không nghĩ được nhiều nữa, chỉ biết biểu hiện hết sự dũng mãnh cùng khí khái đàn ông của mình trước mặt cô, hóa bị động thành chủ động, đè nặng cô hết lần này tới lần khác phóng thích mọi dục vọng trước nay chưa bao giờ được thỏa mãn.

Cô ở hắn dưới thân hắn vặn vẹo, run rẩy, rên rỉ, nhìn dáng vẻ cô nước mắt lưng tròng dồn dập thở gấp, nghe thấy cô một lần rồi lại một lần nói với hắn “Nhanh nữa lên”, nghe cô nức nở rồi thét chói tai sau mỗi lần cao trào, lần đầu tiên hắn cảm thấy sự thỏa mãn trước đến nay chưa từng có.

Lăng Kiến Vi cho rằng, cô vậy là đang sung sướng, là tràn đầy cảm giác hạnh phúc giống như mình lúc này.

Hắn cũng đã quên mất nên truy cứu, xem vì sao cô đột nhiên lại đồng ý làm vậy với hắn, đồng ý ở bên hắn như thế.

Hắn ôm Đường Hi đã mỏi mệt không chịu nổi đi tắm rửa, nghiêm túc sấy khô tóc cho cô, lại cẩn thận từng li từng tí ôm cô đặt xuống giường, nhẹ nhàng mà ôm cô tiến vào giấc ngủ.

Một đêm kia, cô như cũ xuất hiện trong giấc mộng của hắn, nhưng không có những hình ảnh xuân sắc trêu ngươi, bọn họ chỉ chậm rãi bước đi dưới ánh mặt trời, như vô số cặp tình lữ khác cùng nhau nắm tay đi xuyên qua vườn trường, cuối cùng đi về một nơi, mà cả hai gọi là nhà.

Ngày hôm sau khi tỉnh lại, hắn cũng khó nhịn được mà không “chào cờ”, vừa mở mắt ra đã có thể nhìn thấy dung nhan cô an tĩnh nằm trong lòng mình, hắn chỉ cảm thấy vô cùng an tâm.

Hắn lặng lẽ rời giường vì cô mà chuẩn bị bữa sáng, lúc vào phòng bếp lại bỗng nhớ tới một màn đã từng nhìn thấy, cũng thẳng đến lúc này, hắn mới ý thức được một vấn đề, nếu cô đã chia tay với Trang Diệp, thì tại sao còn ở lại chung cư của hắn?

Chờ cô tỉnh lại, hắn năm lần bảy lượt muốn mở miệng, nhưng lời đến bên miệng lại sợ hãi, sợ rằng cô vì chia tay Trang Diệp mà có vết thương lòng, sợ rằng hắn sẽ không cẩn thận chạm vào chỗ đau của cô, cũng sợ mình sẽ nhận được đáp án mà bản thân không muốn…

… Vừa mới chia tay cùng Trang Diệp đã ở bên hắn, thì đó là cô thật sự thích hắn sao? Kỳ thật, trong lòng hắn đã lờ mờ hiểu rõ.

Nhưng cẩn thận ngẫm lại, nếu cô đã đồng ý làm chuyện thân mật nhất giữa hai người với hắn, chỉ cần cô cũng đồng ý ở bên cạnh mình, cho dù hiện tại cô còn chưa đủ thích, nhưng về sau thì sao?

Hắn có lòng tin có thể đem lại cho cô hạnh phúc, sẽ vĩnh viễn đối tốt với cô.

Cho nên hắn vẫn không nhịn được mà mở miệng: “Gần đây em… Đều ở chỗ này?”

Cô cũng hiểu hắn muốn hỏi gì, nhìn lại hắn mỉm cười: “Đang chuẩn bị dọn đi.”

Chỉ một câu như vậy, mà cũng đã làm hắn vui vẻ đến không kiềm chế được, lập tức hưng phấn bày tỏ với cô: “Nếu em thích ở bên ngoài cứ nói, anh có thể mua một căn chung cư khác cho em.”

Cô chỉ nhìn hắn cười, lắc đầu, rồi quay sang nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Bên ngoài đang mưa, tiếng sấm cùng tiếng mưa rơi đều rất lớn, trên không trung cũng chỉ là một khoảng không xám xịt.

Cô đứng dậy, kéo rèm rồi trở về trên sofa, chậm rãi ngồi vào trên đùi hắn, hai tay vòng quanh cổ hắn, nở nụ cười xinh đẹp, phả hơi thở như lan: “Còn muốn không?” Mông thịt đẫy đà cọ lên đùi hắn, như vô ý như không đảo qua lại giữa háng hắn, Lăng Kiến Vi gần như trong nháy mắt đã nổi lên phản ứng, nhưng nghĩ đến tối hôm qua cô đã bị hắn giày vò quá mệt mỏi, hắn lại không nỡ, nhỏ giọng nói: “Anh sợ em sẽ khó chịu.”

Cô lại lập tức hôn lên môi hắn, kéo tay hắn phủ lên ngực mình, một tay kia lại chuẩn xác mò được thứ dưới đũng quần hắn dùng sức xoa bóp.

Hô hấp của hắn lập tức chìm trong rối loạn, nhịp tim đập cũng càng lúc càng nhanh, lý trí đã đứt đoạn.

Chỉ dựa vào chút kinh nghiệm vừa tích lũy được từ ngày hôm qua, hắn đã bắt đầu đảo khách thành chủ, cẩn thận liếm mút trên đôi môi mềm mại của cô, quấn lấy lưỡi cô, lại từ từ vén áo cô lên, chơi đùa vỗ về trên bầu ngực non mịn.

Một khắc khi tiến vào trong cơ thể cô, hắn rõ ràng cảm giác được cô run rẩy rất rõ ràng, thậm chí hắn còn nghe được tiếng cô hút không khí, làm hắn sợ tới mức vội vàng dừng lại: “Làm đau em rồi?”

Cô cười lắc đầu, chủ động vặn vẹo vòng eo vuốt ve dục vọng của hắn: “Là rất thích, anh làm nhanh hơn, nhanh một chút, giống như ngày hôm qua vậy, nện em nhanh lên.”

Bốn chữ cuối cùng này vừa từ miệng cô nói ra, hắn đã lập tức cảm thấy như có thứ gì nổ tung trong đầu, dương vật đang chôn sâu trong âm đạo của cô dường như hưng phấn mà to lên thêm, nhồi căng vách thịt chặt chẽ của cô.

Hắn làm đúng như cô mong muốn, vội vàng đè cô lên sofa nhanh chóng thọc vào rút ra, tiếng đánh của thân thể hòa cùng âm thanh rên rỉ rồi thét chói tai của cô hết đợt này đến đợt khác, rồi cùng hòa vào với tiếng dông tố bên ngoài.

Tuy rằng gần như không hiểu kỹ xảo, nhưng ít nhiều cũng đã có chút kinh nghiệm từ tối qua, hắn cũng miễn cưỡng đã biết đưa đẩy thế nào mới có thể làm cô càng thêm thoải mái, khống chế dục vọng như thế nào thì bản thân mới có thể kéo dài hơn.

Hắn tích cực biểu hiện bản thân ở trước mặt cô, rồi lại cầm lòng không được hôn cô, cùng môi lưỡi của cô giao hòa, hạ thể tương liên, quấn quýt như cá với nước.

Thời điểm rốt cuộc cũng bắn vào nơi sâu tận cùng bên trong cô, hắn cũng giống như cô, đều không nhịn được mà run rẩy than khẽ.

Thỏa mãn thở ra một hơi thật dài, hắn ngẩng đầu từ trước ngực cô lên, đang chuẩn bị đổi một tư thế khác tiếp tục, lại bỗng bị người đứng sau sofa dọa đến rùng mình.

Trang Diệp vẫn đứng yên không nhúc nhích tại chỗ, thân thể run rẩy, mặt mũi tràn đầy sự khiếp sợ, hai mắt đã đỏ ngầu.

Vừa rồi bọn họ làm quá hăng say, tất nhiên cũng chưa nghe có người mở cửa đi vào.

Không hiểu sao, phản ứng đầu tiên của hắn lại là kéo quần áo Đường Hi xuống, không cho Trang Diệp nhìn thấy cảnh xuân bên trong.

Trong tiềm thức, hắn đã vạch ra giới hạn với Trang Diệp và Đường Hi. Lúc trước phân chia là Trang Diệp cùng Đường Hi, và hắn, mà hiện tại, hắn tin chắc đã biến thành hắn cùng Đường Hi, và Trang Diệp.

Chỉ là nhìn thấy dáng vẻ kia của Trang Diệp, trong lòng hắn vẫn không khỏi dâng lên một cơn chột dạ, cảm thấy thật sự rất có lỗi với Trang Diệp. Suy cho cùng, coi như họ đã chia tay, nhưng dưới tình huống bình thường, để tránh cho sau này xấu hổ với nhau, hắn cũng không nên có quá nhiều liên quan với bạn gái cũ của anh em tốt nhà mình mới đúng.

Hắn mấp máy môi, vừa định mở miệng, kết quả còn chưa ra tiếng, cú đấm của Trang Diệp đã vung xuống.

Đó cũng là lần đầu tiên Trang Diệp đánh hắn trong nhiều năm như vậy, nhưng hắn vẫn cảm thấy hoàn toàn có thể hiểu được, cho nên vẫn luôn không đánh trả, nhưng mà lúc cú đấm thứ hai của Trang Diệp rơi xuống, hắn như nghe được giọng nói của Trang Diệp run rẩy: “Cô ấy là bạn gái tôi, cậu còn luôn mồm gọi cô ấy là chị dâu, sao lại có thể làm loại chuyện như thế?”

Như có tia sấm sét đánh xuống, đến ngay cả cửa sổ cũng đang chấn động, thân mình hắn bỗng nhiên lảo đảo, ngồi trên mặt đất ngây ngốc.

Thẳng đến khi lại một cú đấm rơi xuống trên mặt, hắn lại lảo đảo ngã vật xuống, cái trán va vào góc bàn, đau đớn dữ dội mới kéo hắn lại từ trong cơn khiếp sợ.

Hắn ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn về phía Đường Hi. Hắn hy vọng cô có thể nói một câu với Trang Diệp, rằng “Chúng ta đã chia tay, anh không có quyền quản chuyện của tôi”, nhưng khi hắn nhìn đến, là Trang Diệp đã hoàn toàn nổi cơn thịnh nộ, dùng giọng nói đã kề bên bờ vực sụp đổ chất vấn cô: “Vì sao? Vì sao lại làm vậy?”

Đường Hi đã sửa lại quần áo, đứng thẫn thờ bên sofa, đối mặt với một Lăng Kiến Vi đang bị đánh, đối mặt với sự sụp đổ của Trang Diệp, cô lại chỉ cười, lạnh nhạt nói: “Anh đi Mỹ lâu như thế, chẳng có ai ở bên tôi, tôi cảm thấy trống rỗng cô đơn, tìm chút kích thích không được à?”

Trong nháy mắt kia, Lăng Kiến Vi cảm giác được rõ ràng, trong lòng như có thứ gì đó nứt vỡ, bất luận là hắn và Đường Hi, hắn và Trang Diệp, hay là Đường Hi và Trang Diệp, cũng sẽ không thể trở lại như trước được nữa.

Hắn cũng định chất vấn cô vì sao lại lừa hắn, nhưng nhìn Trang Diệp đã phẫn nộ đến cực điểm đang tiến đến gần cô, hắn lại lập tức mạnh mẽ chống người từ trên đất gượng dậy, tiến lên che chắn trước mặt cô: “Là tôi cưỡng ép cô ấy, anh đừng trách cô ấy.”

Máu tươi đã sớm từ trên trán chảy dọc theo gương mặt, nhỏ giọt xuống trên áo sơ mi trắng trước ngực hắn, nhìn dáng vẻ liều mạng bảo vệ cô này của hắn, Trang Diệp đột nhiên bậtcười: “Anh em tốt?”

Đầu đã càng ngày càng đau, trước mắt cũng dâng lên từng đợt choáng váng, nhưng hắn vẫn dùng mọi sức lực che chở trước mặt Đường Hi: “Anh đừng trách cô ấy, là tôi…”

“Cậu ấy không cưỡng bức tôi.” Không đợi hắn nói xong, Đường Hi đã từ sau lưng hắn chậm rãi đi đến cạnh Trang Diệp.

Sau đó, hắn nghe được tiếng Trang Diệp cười to, hắn nhìn Trang Diệp gần như điên cuồng nhìn chòng chọc vào Đường Hi, lại bước dài tiến về phía trước.

Ánh mắt Trang Diệp thật sự quá đáng sợ, từ trước đến nay Lăng Kiến Vi cũng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ đó của Trang Diệp, thậm chí hắn còn hoài nghi Trang Diệp sẽ phát điên mà bóp chết Đường Hi.

Hắn xông lên trước, muốn dùng hết sức lực ngăn cản Trang Diệp, kết quả lại là hai người xông vào đánh nhau.

Hắn không rõ lắm cuối cùng chuyện phát sinh thế nào, chờ đến khi hắn kịp phản ứng lại, Trang Diệp đã ngã ra sau cùng một tiếng động rất lớn, đẩy cả chiếc bàn thấp bằng gỗ đặc ra rất xa, nhưng đồng thời, cả người hắn cũng mất hết sức lực nằm vật xuống đất.

Sắc mặt Đường Hi chợt trắng bệch, mà Lăng Kiến Vi, trong nháy mắt đó cũng bị dọa đến tim ngừng đập… thời điểm Trang Diệp ngã xuống, đã đụng vào góc bàn bằng gỗ đặc kia.

Chính chiếc bàn mới vừa đục ra một lỗ trên trán hắn kia, là chiếc bàn mà nghỉ hè 2 năm trước, 3 người bọn họ cùng đi mua sắm trong TTTM, lúc ấy bởi vì chuyện giành trả tiền mà hắn còn tranh chấp với Trang Diệp một phen.

Hiện giờ, lại cũng chiếc bàn đó, một lần nữa chứng kiến một cuộc tranh chấp khác của bọn họ, chỉ là lần này, vết rạn nứt giữa bọn họ đã không thể nào hàn gắn được nữa.

Máu tươi dần dần làm mờ tầm mắt, Lăng Kiến Vi đã không thể nhìn rõ, nhưng vẫn có thể nghe được giọng nói nghẹn ngào của Trang Diệp.

Trang Diệp nói: “Đường Hi, tôi hận em.”

Trang Diệp nói: “Lăng Kiến Vi, tôi không còn người anh em như cậu.”

Bên ngoài là tiếng sấm rền vang không ngừng, tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, dần bao phủ toàn bộ tiếng động trong phòng khách.

Mùi máu tươi ngay chóp mũi ngày càng nồng, đầu óc cũng ngày càng nặng nề, hắn cố gắng mở mắt ra, nhưng vẫn không thể thấy rõ mọi thứ trước mặt.

Đường Hi, Trang Diệp, dường như đều đã biến mất khỏi thế giới của hắn…

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232