Trở về

Phần 32
Phần 32

Triệu Ngu cũng đã nghĩ tới việc dụ dỗ Hứa Thừa Ngôn đi toilet, hoặc là làm chút việc kích thích như lần trước ngoài hành lang.

Nhưng cô không thể mạo hiểm như vậy.

Dù sao đây cũng là địa bản của Hoa Xán, nơi nơi đều có camera, cũng không biết có bao nhiêu đôi mắt ngấm ngầm nhìn cô, thế nên Triệu Ngu cũng biết chừng mực, đặt sự tập trung lên công việc một lần nữa.

Chờ cuộc họp kết thúc cũng đã gần giờ tan tầm. Công ty hai nhà hợp tác lâu dài, song phương cũng đã sớm quen biết nhau, thế nên mời nhau cùng ăn bữa cơm cũng chỉ là một thao tác bình thường.

Chỉ là đôi bên đều không thể ngờ, vị sếp tổng Hứa Thừa Ngôn rõ ràng thân phận không phù hợp với mọi người, thế mà cũng hạ mình đi ăn bữa cơm này.

Hơn nữa, bởi vì hắn chủ động làm chủ, thành ra nhà hàng được chọn so với dự kiến ban đầu còn cao cấp hơn nhiều, tính riêng tư cũng càng cao.

[Bữa cơm này không phải Hứa tổng vì tôi mà mời đấy chứ.]

Cách một mặt bàn lớn từ xa nhìn lại người đàn ông kia, Triệu Ngu lại gửi tin nhắn tới.

Hứa Thừa Ngôn đặt di động xuống, tùy ý nhìn thoáng qua Triệu Ngu, tiếp tục bình tĩnh nói chuyện cùng một vị Phó tổng giám đốc bộ phận của Hoa Xán.

Triệu Ngu ngày thường khi đi liên hoan đều không cần chạm vào rượu. Bất kể là ban đầu làm việc với Phó Thao, hay về sau là với Tiết Tử Ngang, đều sẽ giữ gìn cho nhân viên nữ bên người, không để các cô bị chèn ép ở các bữa tiệc. Cho nên các đồng nghiệp cũng không biết tửu lượng của Triệu Ngu là thế nào.

Đi theo mấy đồng nghiệp đã hơi say đi kính rượu đến bàn của Hứa Thừa Ngôn, thân mình cô đột nhiên mềm nhũn, trực tiếp ngồi xuống mặt ghế.

Mấy vị đồng nghiệp thấy ánh mắt cô đã dại ra, bèn ha ha cười vài tiếng: “Tiểu Triệu mới vậy đã say à?”

Triệu Ngu gõ gõ bên thái dương: “Tôi đâu có say.”

Lúc này phần lớn mọi người đều đã uống kha khá, bên trong phòng bao đã sớm loạn thành một đoàn, cũng không ai buồn quản cô đang ngồi vị trí ở đâu, cũng càng không ai đi để ý cô đang làm gì.

Những người khác vẫn thoải mái ăn ăn uống uống, chơi bời thì chơi bời, chỉ còn lại cô yên tĩnh dựa vào mặt bàn nghỉ ngơi.

Nhưng mà ở nơi những người khác không thể nhìn thấy, tay của cô đã luồn dưới khăn trải bàn, sờ tới trên đùi Hứa Thừa Ngôn.

Chỗ cô đang ngồi chính là vị trí của vị Phó tổng giám đốc bộ phận bên Hoa Xán ban đầu, ngay bên cạnh Hứa Thừa Ngôn.

Hứa Thừa Ngôn như đã sớm đoán được cô sẽ giở trò này, cũng không hề có ý tứ gì là giật mình, chỉ ôn hòa mỉm cười, nói: “Triệu tiểu thư uống say sao?”

Triệu Ngu dựa vào trên bàn không lên tiếng, tay phải vuốt ve vài cái trên bắp đùi rắn chắc của hắn, rồi men thẳng đến giữa háng, cách lớp quần xoa lên thứ đã phình lên một đống kia.

Hắn còn chưa cương cứng, ấn nhẹ xuống hãy còn cảm giác hơi mềm mềm, nhưng chỉ sau vài cái xoa nắn, hình dạng trong tay cô đã nổi lên biến hóa.

Hứa Thừa Ngôn vẫn chỉ ngồi yên tĩnh, nâng ly rượu trong tay, ngẫu nhiên còn uống một ngụm rượu. Nhìn hắn vô cùng bình tĩnh, cứ như đang ngồi một mình suy nghĩ vấn đề gì đó, làm người khác cũng không dám đi tới bắt chuyện.

Tay Triệu Ngu đã mò đến khóa kéo chiếc quần tay, mượn âm thanh ồn ào bên cạnh che giấu, cô không chút do dự cởi bỏ khóa quần, lại nhẹ vuốt bên ngoài quần lót mấy lần mới đem kéo xuống, thả ra cây gậy đã sớm căng thẳng phản kháng kia.

Vừa thô vừa cứng, độ ấm cũng nóng hơn so với bàn tay cô, còn không chịu khống chế mà run lên, giống như đang cầu xin được cô an ủi.

Ngón cái phủ lên phần đỉnh vân vê qua lại, bốn ngón tay khác nhẹ xoa nắn quanh thân gậy, cảm nhận được bụng dưới của hắn hơi run rẩy, cô mới bắt đầu vuốt ve trên dưới.

Hứa Thừa Ngôn hít sâu mấy hơi, thừa dịp người ở xung quanh đều mải chuốc rượu cho nhau, thân thể hắn cũng tự nhiên dịch lại gần Triệu Ngu, thấp giọng nói: “Chỉ bằng bản lĩnh này?”

Thanh âm đã hơi khàn, tràn ngập tình dục.

Triệu Ngu không khỏi cười nhẹ ra tiếng: “Chỉ bằng bản lĩnh này mà anh cũng cứng?”

Có một quản lý cấp cao của Y Trình đi đến cần thỉnh giáo vài việc, nhìn thì có vẻ muốn ngồi xuống ở chỗ ngồi bên kia Hứa Thừa Ngôn.

Hứa Thừa Ngôn ngồi thẳng thân mình, thản nhiên lặng lẽ dịch người về phía trước, để khăn trải bàn hoàn toàn che khuất nửa người dưới của hắn, lại mở miệng nói: “Tiếp tục.”

Ngữ khí còn rất bình tĩnh, giọng nói trầm thấp, nghe vẫn đúng là giọng nghiêm túc thảo luận công việc.

Quản lý kia như nhận được lệnh, bắt đầu nói sang vấn đề tiếp theo, nhưng Triệu Ngu biết, câu kia của Hứa Thừa Ngôn là đang nói với cô.

Bởi vì khi đang nghe lại thấy có người tới gần, cô đã dừng lại động tác trong tay.

Xem ra, người đàn ông này rất thích thú với loại kích thích khi bất cứ lúc nào cũng có thể bị người phát hiện, như ngày đó hắn ở dưới mí mắt vị hôn thê chơi vú của cô, hay như lúc này, hắn làm trò ngay dưới mắt cấp dưới của mình, thậm chí là dưới mắt bao người, hưởng thụ khoái cảm được cô dùng tay an ủi.

Từ đỉnh dương vật chuyển dần xuống vuốt ve xoa nắn phần rễ, Triệu Ngu dùng đầu ngón tay đẩy ra viền quần lót trên bụng hắn, sờ soạng xuống 2 viên bi no đủ.

Đó cũng là một bộ phận mẫn cảm khác của đàn ông, cô mới chỉ tăng thêm sức áp xuống một cái, Hứa Thừa Ngôn đã không nhịn được phát ra tiếng hừ nhẹ, thân dưới căng chặt, bàn tay đang nắm ly rượu cũng không khỏi siết lại.

Quản lý cấp cao bên cạnh còn cho rằng hắn tức giận, dè dặt nhìn lại hắn: “Nếu Hứa tổng thấy không thích hợp, vậy hiện tại tôi xin được từ chối.”

Tay Triệu Ngu đã vuốt dọc theo thân gậy thô dài hướng lên trên, chặn trên đỉnh quy đầu cọ cọ, móng tay còn xoa nhẹ trên mã mắt.

Hứa Thừa Ngôn cắn răng hòa hoãn vài giây, mới nhàn nhạt mở miệng: “Không vội, để tôi suy xét thêm một chút.”

“Vâng Hứa tổng, vậy ngài…” Đại khái là thấy sắc mặt hắn có vẻ không thích hợp, người nọ lại cho rằng hắn thấy không thoải mái chỗ nào, do dự hỏi, “Có muốn trở về nghỉ ngơi trước hay không?”

“Không cần để ý, tôi còn có việc quan trọng.”

Mấy chữ cuối cùng, Triệu Ngu nghe vào tai lại rõ ràng có ý tứ ám chỉ khác.

Nhưng cô cũng không chắc người nọ đã rời đi chưa, hay bên cạnh còn có những người khác hay không nên không dám lên tiếng, thẳng đến khi giọng nói của Hứa Thừa Ngôn truyền đến: “Ướt không?”

Triệu Ngu cười khẽ: “Hứa tổng cứ sờ thử xem.”

Hứa Thừa Ngôn cũng thật sự sờ.

Hắn cũng giống cô, mượn khăn trải bàn che đậy, đưa tay thâm nhập vào giữa hai chân cô, mà khi hắn chạm tới, đã là đầy tay dính nhớp.

Quả nhiên cô không mặc quần lót, hơn nữa còn đã ướt sũng chảy dầm dề.

“Mỗi lần đều nứng thế sao.” Miệng hắn khẽ mấp máy, trên mặt lại vẫn là vẻ tươi cười ôn nhu xã giao, từ góc độ của những người khác nhìn lại, sẽ không thể phát hiện hắn đang nói chuyện, mà chỉ cho rằng hắn đang chào hỏi ra hiệu mọi người cứ việc ăn chơi.

Ngón tay thon dài ấn lên hai cánh hoa xoa miết, đầu ngón tay lại dọc theo khe thịt sũng nước sờ đến hột le, nặng nề ấn xuống day qua lại. Triệu Ngu không khỏi vặn vẹo mông, khép hai chân kẹp tay hắn lại bên trong, bàn tay đang cầm dương vật của hắn cũng càng ra sức dao động.

Hứa Thừa Ngôn bảo trì tiết tấu trùng khớp với cô, từ âm đế trượt đến cửa động, đưa 2 ngón tay đi vào, nông nông sâu sâu cắm vào rút ra, quấy đảo lớp thịt non mềm bên trong.

Cảm giác bị nhồi đầy thỏa mãn càng làm đường đi đã trơn ướt bất giác co rút lại, kẹp chặt ngón tay của hắn ra sức mút mát, bụng dưới run lên từng cơn, thể hiện cơ thể cô có bao nhiêu hưng phấn.

Quy đầu nóng bỏng đã sớm tràn ra chút chất lỏng, dính dấp khắp đầu ngón tay của cô, rồi lại bị bôi lên thân gậy tráng kiện.

Tiểu huyệt chật hẹp cũng càng thêm lầy lội không thể chịu nổi, dâm dịch ào ào tuôn ra không chỉ dính đầy ngón tay hắn, mà còn xuôi theo kẽ mông của cô, chảy ướt cả váy và chỗ ngồi.

Côn thịt của hắn kịch liệt run rẩy, mà hoa huyệt của cô cũng liều mạng khép mở.

Cô đẩy nhanh tốc độ xoa bóp trên đỉnh dương vật, hắn cũng ra sức mà vân vê day trên âm đế mẫn cảm nhất của cô.

Hắn khẽ rên một tiếng bắn ra đầy tay của cô, nhưng lại ở ngay khi cô sắp cao trào đột nhiên rút tay về, bỏ mặc mình cô dục cầu bất mãn vẫn đang rùng mình run rẩy trên ghế.

Triệu Ngu biết, hắn là cố ý.

Cô cũng không tức giận, mà ngược lại, còn cảm thấy người đàn ông này đáng yêu hơn nhiều.

Có thể làm ra hành động như trả thù cô, càng thuyết minh một chuyện, cô ở trong mắt hắn đã càng ngày càng có giá trị.

Giả vờ như giữa chừng thì tỉnh rượu, khi Triệu Ngu mơ mơ màng màng mở to mắt ngẩng đầu lên, điều cô nhìn thấy là một Hứa Thừa Ngôn đang nở nụ cười nhạt lịch sự tiêu chuẩn với mình.

Mà trên mặt hắn, lại bỗng đeo lên chiếc kính gọng vàng vừa nãy cô tháo đặt trên bàn.

Quả thật nhìn thấy, đúng là một tên văn nhã bại hoại, không hơn không kém.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232