Trở về

Phần 39
Phần 39

Dưới tác dụng của cồn, Triệu Ngu chìm vào giấc ngủ rất nhanh, hơn nữa còn ngủ rất say.

Để tránh cho Kỷ Tùy dùng di động của mình liên hệ cho bạn bè, khi đi toilet ở quán bar, cô đã cố ý tắt máy, có điều trước khi tắt máy cũng đã đặt trước chuông báo thức.

7 giờ rưỡi bị chuông báo đánh thức, sờ đến di động mở máy, cô trình lên giấy xin nghỉ phép đột xuất một buổi sáng trên hệ thống xong, mới từ từ rời giường.

Kỷ Tùy hình như đang không ở, phòng khách không thấy bóng người, cũng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì, Triệu Ngu cũng không thể tùy tiện đẩy ra các cửa phòng khác, chỉ có thể vào phòng tắm rửa mặt trước.

Bên trong được đặt khăn lông, bàn chải đánh răng cùng cốc hoàn toàn mới, hơn nữa đều đồ của đàn ông, nhìn thì có vẻ nơi này của hắn ngày thường cũng không có phụ nữ lui tới.

Cả người Triệu Ngu đều là mùi rượu, cô muốn tắm rửa một cái, nhưng cũng biết chỗ này không ổn, chỉ có thể cố chịu đựng.

Rửa mặt xong, cô trở lại phòng cho khách gỡ ga giường chăn mềm mà tối qua mình dùng ra, mới vừa ôm ra chuẩn bị bỏ vào máy giặt, liền thấy Kỷ Tùy vừa mở cửa trở về.

Hắn mặc đồ thể thao, thái dương còn đang chảy mồ hôi, vừa rồi hẳn là hắn đi tập thể dục buổi sáng.

Bốn mắt nhìn nhau, hai người đều không khỏi có chút xấu hổ, cuối cùng vẫn là Kỷ Tùy mở miệng trước: “Cô dậy sớm vậy?”

Triệu Ngu cười: “Ngày thường đi làm tôi điều để chuông báo không tắt, nên đến giờ liền tỉnh.”

“Có vội đi làm không?”

“Tôi đã xin nghỉ rồi, buổi chiều mới đi.”

Nhìn thấy khăn trải giường trong tay cô, Kỷ Tùy nói: “Cái đó không cần giặt đâu, ngày thường cũng không có ai dùng.”

Triệu Ngu lộ vẻ rất khó xử: “Tất cả đều bị dính mùi rượu mất rồi, vẫn nên giặt qua thì hơn.”

Dừng một chút, cô lại hỏi: “Tối hôm qua… Có phải cô đã gây phiền toái cho anh rồi không?”

Nghĩ đến tối hôm qua cô ở trong ngực hắn cọ tới cọ lui làm cảnh xuân bị bại lộ, Kỷ Tùy mất tự nhiên dời ánh mắt, ho khan một tiếng: “Không, không phiền toái, vốn tôi muốn đưa cô về nhà, nhưng không biết cô ở tầng mấy, giờ đó chị Thi Vũ cũng đã ngủ, thành ra chỉ có thể đưa cô tới nơi này, cô đừng để ý.”

Bên tai hắn đã lại đỏ lựng lên.

Triệu Ngu không cấm được suy nghĩ, rốt cuộc đêm qua hắn đã giải quyết thế nào? Là chậm rãi chờ dục hỏa tan đi, hay là lặng lẽ tự an ủi?

“Hẳn là phải bảo anh đừng để ý mới đúng, đã mang lại nhiều phiền toái cho anh rồi.” Triệu Ngu chỉ chỉ vào khăn trải giường trong tay, lại chỉ sang phòng tắm, “Cái này, có thể dùng máy giặt bên trong giặt không?”

“Để tôi làm cho.” Kỷ Tùy tiến lên nhận lấy, đi vào phòng tắm ném đồ vào máy giặt, nói với Triệu Ngu ở bên ngoài, “Chờ một lát, tôi sẽ lập tức làm bữa sáng.”

Hắn mồ hôi đầy người, khẳng định là muốn nhanh chóng đi tắm rửa, thấy hắn về phòng lấy quần áo đi vào phòng tắm, Triệu Ngu tự giác đi ra phòng bếp, đeo lên tạp dề bắt đầu ra tay.

Kỷ Tùy cũng đi ra rất nhanh, chưa đầy một lát sau cũng đã tắm rửa thay xong quần áo.

Triệu Ngu làm mì trộn mỡ hành đơn giản, chiên hai quả trứng gà, khi hắn đi ra, trứng cũng vừa vặn ra khỏi nồi.

“Sợ anh cũng vội đi làm, nên tôi cũng tùy tiện làm một món, không biết có hợp khẩu vị của anh không.”

Kỷ Tùy vào phòng bếp giúp cô lấy bát, cười nói: “Ngửi có vẻ rất thơm.”

Hai người mặt đối mặt ngồi vào bàn ăn ăn bữa sáng, tuy rằng không khí so với vừa rồi đã tốt hơn, nhưng cũng chưa ai mở miệng nói chuyện.

Khi sắp ăn xong, điện thoại của Tiết Tử Ngang lại gọi tới, Triệu Ngu trực tiếp ấn nhận cuộc gọi trước mặt Kỷ Tùy.

Hẳn là nhìn thấy đơn xin nghỉ của cô trên hệ thống, nên Tiết Tử Ngang vừa mở miệng đã hỏi: “Bị ốm sao?”

“Không, chỉ là hơi đau đầu, muốn nghỉ một buổi sáng rồi lại đến.”

“Có phải tối qua lại không ngủ ngon hay không?”

“Không phải, vẫn ngủ ngon.”

“Hay là còn giận anh? Không muốn nhìn thấy anh?”

Triệu Ngu tự giễu mà cười: “Tôi có tư cách gì để giận anh chứ?”

Tiết Tử Ngang còn muốn nói gì nữa, Triệu Ngu đã lại ngắt lời trước: “Buổi chiều tôi tới công ty, chúng ta gặp mặt nói sau đi.”

Cô cúp điện thoại, sắc mặt đau thương, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm mặt bàn đến phát ngốc, Kỷ Tùy do dự mãi, mới mở miệng nói: “Nếu cảm thấy mệt mỏi như vậy, cô có từng cân nhắc… Rời khỏi hắn không?”

Triệu Ngu kinh ngạc nhìn lại hắn.

Kỷ Tùy cười cười: “Xin lỗi, là tôi đã xen vào việc người khác rồi.”

Triệu Ngu lắc đầu: “Anh có thể nói với tôi những lời này, tôi thực sự rất cảm kích.”

Nói đến đây, cô lại thở dài:

“Không phải tôi không nghĩ tới, kỳ thật, khi chúng tôi còn chưa ở bên nhau, tôi cũng đã nghĩ, tôi và hắn, không phải là người trong cùng một thế giới, nhưng hết lần này tới lần khác… Ai bảo tôi lại vẫn thích hắn chứ? Anh không biết lúc tôi mới vừa về nước, tới tổng bộ công ty, đã bị người hãm hại đến thế nào đâu. Chỉ bởi vì tôi không thân không thích, mấy người đó liền cảm thấy chính ra tôi phải nghèo rớt mùng tơi, chứ sao có thể mua xe mua nhà, chỗ tôi dựa vào chính là bị đàn ông bao dưỡng, ngay cả con gái cấp trên của tôi cũng chạy tới công ty đánh tôi, mắng tôi là đồ hồ ly tinh câu dẫn ba cô ta. Khi đó, tôi đã sắp suy sụp, là hắn kịp thời xuất hiện giúp tôi giải vây, cho tôi ấm áp. Từ nhỏ đến lớn, chẳng có mấy người chân chính đối tốt với tôi, hai người thực sự quan tâm đến tôi cũng đều đã rời khỏi thế giới này. Thế nên gặp được hắn, tôi cảm thấy thực may mắn, lại càng là luyến tiếc không muốn buông tay.”

“Tôi hiểu.” Kỷ Tùy cười, “Từ trước đến nay, tôi cũng giống thế.”

“Từ trước?” Triệu Ngu tò mò nhìn lại hắn, “Vậy hiện tại thì sao?”

“Hiện tại, tôi đang thử tự cứu mình.”

“Tự cứu?” Triệu Ngu như suy tư gì cười cười, “Chỉ mong tôi cũng có được quyết tâm và dũng khí để tự cứu mình như thế.”

Ăn xong bữa sáng, Kỷ Tùy nói muốn đưa cô trở về, Triệu Ngu tự nhiên ngượng ngùng sợ làm phiền hắn, nên tự mình gọi xe về chung cư, tắm rửa xong lại thu dọn một phen mới lại tới công ty.

Cô vừa ngồi xuống, Tiết Tử Ngang đã nhắn tin tới: [Vào văn phòng anh.]

Triệu Ngu tiến vào, cũng tự giác đóng cửa, đi đến trước bàn làm việc của Tiết Tử Ngang, bình tĩnh mà nhìn hắn.

Tiết Tử Ngang đứng dậy, sờ lên trán cô: “Không phát sốt, đầu còn đau không?”

Triệu Ngu lắc đầu.

Thấy trạng thái tinh thần của cô vẫn không tốt lắm, Tiết Tử Ngang chậm rãi kéo cô vào trong lòng, thấp giọng nói: “Đừng giận nữa, được không?”

Người đàn ông này, rất hiếm khi dùng loại ngữ khí này nói chuyện cùng người khác. Hắn có thể bỏ xuống mặt mũi xin lỗi cô, có thể dỗ dành cô như vậy, chỉ sợ cũng đã là giới hạn của hắn.

Triệu Ngu rất hiểu thế nào là phải biết điểm dừng, ủ rũ nói: “Vậy anh hứa với em, về sau đừng làm như vậy với em nữa. Tâm tình anh không tốt có thể nói chuyện với nhau, em sẽ cố gắng giúp anh, chọc anh vui vẻ, nhưng anh đừng làm như hôm trước nữa, như thế chỉ làm em cảm thấy, mình chỉ là công cụ anh dùng để phát tiết mà thôi.”

“Ừ, anh hứa với em.”

Triệu Ngu đưa tay ôm hắn, đấm đấm lên vai hắn làm nũng: “Anh có biết lúc ấy trông anh đáng sợ thế nào không? Ngày thường khi chúng ta làm, cho dù anh có tàn nhẫn thế nào, em cũng đều cảm giác được anh rất để ý cảm thụ của em. Nhưng ngày đó, em còn cho rằng anh không biết em là ai, thật sự đã bị anh dọa sợ.”

“Anh biết rồi, chỉ tại anh uống quá nhiều nên mất khống chế, là anh sai.” Hắn nhẹ nhàng vỗ về trên đầu cô, “Về sau sẽ không nữa, anh bảo đảm.”

Triệu Ngu rốt cuộc cảm thấy mỹ mãn mà ôm hắn, co vào trong lòng hắn an tâm hưởng thụ sự ấm áp yên tĩnh khó có được.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232