Trở về

Phần 142
Phần 142

Ở trong lòng hắn, Đường Hi là loại người như vậy sao?

Lăng Kiến Vi không thể nói được.

Ở cái tuổi mới biết yêu kia, hắn căn bản còn không hiểu cái gì là tình yêu, chỉ biết từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy cô, tất cả mọi thứ của cô đều vô cùng tốt đẹp.

Khi đó, trong lòng hắn còn không có bất luận ý niệm gì quá phận, thậm chí cũng không cảm thấy cái thân phận “bạn gái Trang Diệp” này, đối với hắn mà nói có gì khó tiếp thu.

Hắn chỉ đơn thuần thích nhìn thấy cô ấy cười, thích nghe cô ấy nói chuyện, muốn mỗi ngày đều được ở bên cùng cô.

Nhưng về sau, từ khi nào mà mọi thứ bắt đầu thay đổi?

Có lẽ, từ khi hắn thấy được một màn mình không nên thấy, rồi từ những giấc mơ kỳ quái đó mà bắt đầu.

Buổi sáng hôm đó từ nhà rời đi, hắn vẫn đến đại học trong thành phố tìm Trang Diệp cùng Đường Hi… bọn họ trước nay đều chưa từng biểu hiện không chào đón hắn, mà hắn từ nhỏ đến lớn vẫn luôn ở bên Trang Diệp, cũng chưa ý thức được Trang Diệp đã có bạn gái, hắn nên giữ khoảng cách mới đúng.

Hắn đến hiệu sách, nhưng hiệu sách còn chưa mở cửa, hắn lại theo thói quen đến chung cư của Trang Diệp.

Hắn vẫn luôn có chìa khóa nơi này, cho nên tới cửa cũng rất tự nhiên mà mở cửa đi vào. Phòng khách không có ai, hắn đang muốn cất tiếng hỏi xem bọn họ có ở đây không, đã lại nghe được trong phòng bếp có tiếng động rục rịch.

Đó là phòng bếp, cũng không phải loại địa phương riêng tư không tiện người nào, hắn căn bản không hề nghĩ tới việc mình cứ đi qua như vậy sẽ có gì không ổn, chỉ là khi hắn đi đến cửa phòng bếp, lại đột nhiên bị một màn bên trong làm sững sờ trố mắt, ngẩn người đứng nguyên tại chỗ.

Đường Hi mà hắn cho rằng đang nấu cơm, lại đang ngồi trên bàn bếp, váy liền áo đã bị người cởi bỏ, làn váy bị vén lên, toàn thân trên dưới chỉ còn một mảnh vải dúm dó treo bên hông là che đậy được một khoảnh da thịt, tất cả những nơi khác đều trần trụi hiện lên trước mắt hắn.

Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy thân thể trần trụi của một cô gái, ngực vun đầy, eo thon, chân dài, đặc biệt là… đầu Trang Diệp còn đang chôn ở giữa hai chân cô.

Hắn từ nhỏ đã là một học sinh xuất sắc, cả khóa học về tâm sinh lý cũng học rất nghiêm túc, cho dù chưa bao giờ thấy cảnh tượng này, thậm chí cũng chưa từng thấy bất kỳ hình ảnh hay video nào, lại đã biết rất rõ bọn họ đang làm gì.

Chỉ là khi chính mắt nhìn thấy như vậy hình ảnh, kích thích thị giác bị đánh ập vào vẫn quá mức cường đại.

Chờ hắn phản ứng lại được, lý trí đã vượt lên trước nói cho hắn, nên chạy nhanh rời đi, nhưng hai chân hắn lại như không nghe sự sai khiến, làm thế nào cũng không thể động đậy.

Hai người bên trong đang quá chăm chú, căn bản không phát hiện bên ngoài có người, mà hắn cũng cứ như vậy ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, gần ngay trước mắt là một Đường Hi mà trước nay hắn chưa từng được thấy, cô quá xa lạ, nhưng so với ngày thường cũng lại quá hấp dẫn làm hắn không rời được mắt.

Đôi tay cô chống ra sau trên bàn bếp, hai đùi đều đặt trên vai Trang Diệp cọ tới cọ lui, toàn bộ thân thể đều không nhịn được run lẩy bẩy, đặc biệt là hai luồng nhũ thịt trắng bóng lại còn run run cực kỳ thu hút sự chú ý, và cả sắc mặt ửng hồng, hai mắt nhắm nghiền, tựa như thống khổ, lại tựa như sung sướng kia nữa.

“Thích không?”

Khi thanh âm khàn khàn của Trang Diệp vang lên, Lăng Kiến Vi chợt chấn động toàn thân, sợ tới mức lập tức lui sang bên cạnh, trái tim như đã muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Hắn thậm chí không biết, nhịp tim đập điên cuồng cùng hô hấp dồn dập của mình, đến cùng là bởi vì chột dạ do nhìn thấy chuyện riêng tư của người khác, hay là vì còn nguyên nhân nào khác.

Chỉ là, chờ đến khi hắn bình phục hơn một chút mới phát hiện, giữa háng mình lại đã nổi lên phản ứng nào đó. Rất giống như thỉnh thoảng tỉnh dậy vào sáng sớm sẽ có phản ứng sinh lý xấu hổ này, nhưng lần này, dường như so với những lúc đấy lại có gì không giống.

“Ưm… Anh nhẹ một chút… Rất thích…”

Hắn nghe được giọng nói của Đường Hi, so với khi nói chuyện bình thường thì còn mềm mại nhẹ nhàng hơn, ngữ khí kia tựa như móng vuốt, nhẹ nhàng cào vào lòng hắn, làm hắn cảm thấy cả trái tim đều chợt ngứa ngáy, phản ứng dị thường ở thân dưới cũng càng thêm mãnh liệt.

“Mỗi lần đều ướt làm anh không uống hết được, sao em có thể chảy nhiều nước vậy nhỉ?”

Rõ ràng đã cùng nhau lớn lên từ nhỏ, cũng ngẫu nhiên nghe thấy Trang Diệp nói ra một số câu tục tĩu, nhưng Lăng Kiến Vi vẫn cảm thấy, Trang Diệp lúc này cứ như đã biến thành người khác, chỉ mới nghe một câu này cũng đã đủ để hắn phải mặt đỏ tai hồng, mặt mũi tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

“A… Đừng… Đừng liếm nữa… Hu hu… Em muốn… muốn ra…”

Mặc dù không còn nhìn được tình cảnh bên trong, nhưng nghe thấy tiếng thở dốc cùng rên rỉ đứt quãng kịch liệt của cô, trước mắt hắn lại không ngừng hiện ra một màn vừa nhìn thấy, bầu ngực, vòng eo, đôi chân của cô, còn có, cả đầu Trang Diệp nằm giữa hai chân cô nữa.

Thậm chí hắn đã căn cứ vào kiến thức sinh lý hạn hẹp mà tưởng tượng ra được một nơi mình còn chưa bao giờ nhìn thấy, môi lưỡi Trang Diệp hẳn là đang chạm vào ngay chỗ đó…

Ngày đó, hắn cũng không biết mình đã rời khỏi chung cư thế nào nữa, chỉ biết trước khi hắn lặng lẽ lui ra ngoài, lại vẫn không nhịn được nhìn trộm vào trong một cái.

Trang Diệp đã từ giữa hai chân cô ngẩng đầu lên, vừa ngấu nghiến hôn cô, vừa thẳng lưng thọc vào rút ra giữa hai chân cô, bộ ngực sữa đã bị hắn siết chặt trong tay, nắn bóp đến thay đổi cả hình dạng, sau đó Trang Diệp lại cúi đầu, ngậm lấy một bên núm vú đang run rẩy vào miệng, liếm mút vang lên tiếng nước chùn chụt.

Mà thanh âm cô phát ra dù như nghẹn ngào khóc nức nở, hắn lại cũng có thể đoán được, hẳn là cô đang cực kỳ sung sướng.

Ngày đó, hắn từ trong những lời nói làm người phải thấy xấu hổ kia mà nhận thức đến một Trang Diệp rất khác.

Ngày đó, thân thể cô gái mê người, những nũng nịu rên rỉ kia không hiểu sao đã mọc rễ trong lòng hắn, không cách nào nhổ bỏ.

Đêm đó, nguyên một màn phát sinh ban ngày lại xuất hiện trong giấc mơ của hắn, chỉ là trong mơ, người vùi đầu giữa hai chân cô, ôm cô không ngừng thúc vào từng cú kia, lại không phải Trang Diệp, mà là hắn.

Từ ngày đó về sau, khi phải đối mặt với Đường Hi, hắn cũng không bao giờ có thể thản nhiên như trước nữa.

Tuy rằng trước đó nói chuyện với cô hắn cũng sẽ có bối rối, cũng sẽ đỏ mặt nói lắp, nhưng kia chỉ là phản ứng tự nhiên của thân thể, hắn cũng không cảm thấy có bao nhiêu chột dạ.

Nhưng từ sau ngày đó, đến cả dũng khí đón nhận ánh mắt của cô hắn cũng không có.

Càng cảm thấy thẹn chính là, những hình ảnh kiều diễm như vậy, về sau mỗi ngày đều sẽ xuất hiện trong những giấc mộng của hắn, hắn không chỉ có phản ứng sinh lý ở trong mộng, mà rất nhiều thời điểm cho dù ở nơi công cộng, chỉ cần tưởng tượng đến cô, thậm chí vừa thấy cô, hắn đều sẽ không thể hiểu được mà nhớ về ngày đó trong phòng bếp, trong giấc mơ người kia là hắn, sau đó không tự chủ được mà cương cứng.

Hắn vì thế mà ảo não không thôi, cảm thấy vô cùng xấu hổ, có điều lại cũng không thầy dạy đã hiểu, học xong được cách giải quyết thì vừa nghĩ đến cô, vừa dựa vào chính mình để giải tỏa dục vọng.

Hắn căm hận bản thân vô sỉ xấu xa, rồi lại lần lượt không chịu khống chế mà chìm hãm trong đó.

Hắn cảm thấy thẹn với Đường Hi, cũng thẹn với Trang Diệp, nhưng hắn cũng càng ngày càng tinh tường cảm giác được, cái thân phận “bạn gái Trang Diệp” này, đã làm hắn ngày càng không thể chấp nhận được nữa.

Hắn thật sự hâm mộ Trang Diệp, hâm mộ hắn có thể có được một Đường Hi tốt đẹp như vậy.

Nhưng một mặt là hâm mộ, mặt khác lại cũng chẳng thể làm được gì.

Trong lòng hắn tự hiểu rõ, Đường Hi thuộc về Trang Diệp, trong mắt cô, trong lòng cô đều chỉ có một mình Trang Diệp, ánh mắt của cô khi nhìn hắn và khi nhìn Trang Diệp, rõ ràng không giống nhau.

Nhưng thế thì đã sao?

Lăng Kiến Vi cũng vẫn thế, không gì thay đổi, vẫn thời thời khắc khắc đều muốn được nhìn thấy cô. Trong lòng hắn, nụ cười của cô, giọng nói của cô, tất cả mọi thứ của cô, đều là những điều tuyệt diệu không gì có thể sánh được.

Tuy rằng xa xôi không thể chạm tới, nhưng mãi luôn hoàn mỹ không tỳ vết.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232