Trở về

Phần 204
Phần 204

Tất cả chờ mong trở thành trò cười, tất cả nỗ lực biến thành châm biếm, Trang Diệp sau khi trải qua chuyện đó, giống như đột nhiên đổi thành một người khác.

Hắn đi theo bạn bè học hút thuốc đánh nhau chửi thề, thành tích xuống dốc không phanh, ba ngày hai bữa là gây chuyện ở trường học, khiến cho thầy cô lần lượt phải mời phụ huynh.

Chỉ là, làm vậy thì có thể thay đổi cái gì?

Trang gia trọng nam khinh nữ, Trang Trạch không phải cũng là con trai đấy sao? Trang Diệp hắn thì có gì đặc biệt? Cha thích đứa con trai ưu tú, nhẽ Trang Trạch không ưu tú, không làm người khác yêu thích sao?

Mà hắn, mặc kệ biến thành cái dạng gì, cho dù là tốt hay xấu, cũng đều chẳng thu hút được mấy sự chú ý của cha.

Cha nói mẹ là người đàn bà đanh đá chua ngoa, là đồ oán phụ, vừa nhìn thấy mẹ là ông chỉ cảm thấy ghê tởm, vậy khi cha nhìn đến đứa con trai là hắn này, có phải cũng cảm thấy ghê tởm giống vậy hay không? Lúc mẹ nhìn đến hắn, có phải trong lòng cũng sẽ oán trách hắn không biết cố gắng hay không?

Khi đó, Lăng Kiến Vi đã khuyên hắn, Kỷ Tùy đã khuyên hắn, bọn họ đều muốn kéo Trang Diệp từ trong vũng bùn, cho dù hắn không hề sa đọa, nhưng nếu cứ từ bỏ chính mình, thì ai có thể cứu được hắn đây?

Về sau, là nhờ người chị gái dốc lòng chiếu cố cùng an ủi, là chị kiên nhẫn dùng sự quan tâm và yêu thương làm hắn tỉnh lại một lần nữa, khiến hắn trở lại thành Trang Diệp ưu tú như trước kia.

Trang Diệp vĩnh viễn nhớ rõ lời của chị: “Cho dù cả thế giới này không cần em, em vẫn còn có chị. Chị cũng đã sớm bị bọn họ vứt bỏ, nhưng chị còn có em, ít nhất hai chị em chúng ta còn có thể nương tựa vào nhau.”

Trang Diệp chán ghét phải thấy những cuộc cãi vã của cha mẹ, sợ hãi những lúc mẹ nổi giận oán trách cùng khóc lóc, cũng cực kỳ hận một Trang Trạch đột nhiên từ đâu xuất hiện, còn có cả Trang Như Vân cùng Trang Đồng được sinh ra sau này, mà người chị gái ở trong thế giới của hắn, chính là ánh sáng duy nhất.

Hắn nghe chị nói, cùng chị cố gắng nỗ lực, trên mọi phương diện đều phải giỏi hơn, vượt xa hơn Trang Trạch cùng Trang Như Vân, chỉ là tất cả những điều này, không phải để đạt được tán thưởng của cha nữa, mà ngược lại càng giống như một loại trả thù.

Trang Diệp từ một đứa trẻ ngoan ngoãn trở nên càng ngày càng phản nghịch, dám lớn tiếng cãi nhau cùng cha, dám không kiêng nể gì mà châm chọc những người được gọi là em trai em gái hắn, nhưng mà sau mỗi lần được nói đến sướng miệng xong, hắn cũng chưa từng chân chính cảm thấy vui vẻ.

Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Trang Diệp ghi danh vào Đại học Giao thông Quốc gia, cũng không biết là để trả thù cha hắn hay là tự hành hạ chính mình, cha hắn vốn đã sắp xếp cho hắn đi du học, hắn lại càng muốn ở lại trong nước.

Chỉ là Trang Diệp không thể ngờ, quyết định mà hắn đưa ra trong lúc nhất thời tức giận, sẽ khiến hắn gặp được một ánh mặt trời khác trong cuộc đời.

Hắn bắt đầu chú ý tới Đường Hi, là bởi vì mọi người trêu chọc ghép đôi hắn với cô, và vì cô thật sự rất xinh đẹp.

Nói cho cùng thì hắn cũng chỉ là một người bình thường, theo bản năng luôn thích những thứ đẹp đẽ, cô thật sự xinh đẹp, lúc cười rộ lên lại rất ngọt ngào, làm ai nhìn cũng thấy vui vẻ, cho nên hắn cũng sẽ ngẫu nhiên không nhịn được nhìn nhiều hơn một chút.

Chỉ là sự chú ý của Trang Diệp với Đường Hi cũng chỉ dừng tại đấy. Khi đó Trang gia bởi vì cha hắn muốn ly hôn với mẹ hắn, mà mẹ hắn lại kiên trì không đồng ý làm mọi chuyện ầm ĩ đến long trời lở đất, hắn không có tâm tình gì đi suy nghĩ những chuyện khác.

Mỗi ngày Trang Diệp đều tránh ở trường học, dồn hết sức vào việc học, không nhận điện thoại của mẹ, không muốn nghe bà ấy khóc lóc phàn nàn oán giận, cố gắng trốn tránh mọi thứ làm hắn đã sớm phiền chán suốt những năm qua.

Ngay cả kỳ nghỉ lễ Quốc khánh dài hạn, Trang Diệp cũng lấy cớ ở trường học có việc để không về nhà, mà kết quả như vậy, đương nhiên là lại khiến mẹ không hài lòng, còn thay đổi biện pháp gọi điện cho hắn bằng được chỉ để phàn nàn rằng hắn không còn quan tâm đến bà nữa.

Nhưng Trang Diệp còn có thể làm gì? Hắn khuyên mẹ nếu không tiếp tục được thì ly hôn, buông tha lẫn nhau đi, nhưng sau bao nhiêu năm, bà có chịu nghe hắn sao? Bà chỉ biết làm mọi việc càng trầm trọng thêm, dồn tất cả khó chịu tức giận với chồng sang phát tiết trên người hắn.

Sau khi nói chuyện với mẹ xong, trong lòng Trang Diệp quả thật rất chán nản, không còn hứng thú gì để học hành nữa, hắn muốn đi ra ngoài hít thở không khí, khi đi qua một lớp học trên tầng 3, hắn bỗng nghe đến bên trong truyền đến giọng nói của một nữ sinh.

“Mẹ còn là mẹ ruột của con nữa hay không? Đây chính là lần đầu tiên con gái bé bỏng của mẹ bỏ ra số tiền chính mình kiếm được mua quà cho mẹ đó, mẹ lại có thể ghét bỏ, con thật đau lòng mà.”

Giọng nói có chút quen thuộc, ngữ điệu cũng thật dịu dàng, lại mang theo ý tứ làm nũng, vừa nghe đã biết quan hệ của hai mẹ con rất tốt.

Nghĩ đến cảnh tượng mình nói chuyện với mẹ khi nãy, Trang Diệp chỉ cảm thấy vô cùng xúc động, theo bản năng liền dừng lại nhìn thoáng vào trong.

Hắn chỉ có thể nhìn thấy một sườn mặt, nhưng hắn nhận ra được, đó là Đường Hi, là cô gái đối với ai cũng đều có thể mỉm cười rất dịu dàng.

“Mẹ cứ yên tâm, con sẽ chú ý an toàn, cũng tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến học tập, con đương nhiên biết mẹ không thiếu chút tiền này, kỳ thật con đi làm thêm cũng không phải hoàn toàn vì kiếm tiền, việc này cũng giúp con tăng thêm chút kinh nghiệm sống nữa mà.”

“Mẹ đã pha thử trà hoa kia chưa? Uống có ngon không?”

“Tất nhiên là khác rồi, đây là trà nhà bạn cùng phòng của con trồng đó, hôm nghỉ Quốc khánh cô ấy về nhà con mới nhờ cô ấy mang cho một ít, trà này không cho thêm bất kỳ chất hóa học nào, so với mấy loại mẹ mua thì yên tâm hơn nhiều.”

“Không phải mẹ nói gần đây độ ẩm cao sao, uống cái này hẳn là sẽ có hiệu quả, mẹ cũng đừng có tiếc tiền, hôm nào vẫn là đi mát – xa giác hơi gì đó xem sao.”

“Mẹ còn không hiểu sao? Từ nhỏ đến lớn mẹ luôn mua cho con rất nhiều thứ, nhưng mẹ đối với mình thì lại keo kiệt muốn chết, con không thích nhất điểm này của mẹ đó.”

“Hả? Tay mẹ làm sao vậy? Con thấy có vết thương kìa, mẹ đưa tay ra trước camera cho con xem nào, mẹ cho con nhìn con mới yên tâm được chứ.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232