Trở về

Phần 206
Phần 206

Ngày rời khỏi bệnh viện, Trang Diệc Tình lại bị mang đi điều tra lần nữa, Hứa gia vẫn luôn chú ý động tĩnh Trang gia, tất nhiên cũng đã biết trước.

Hứa Thừa Ngôn thức trắng đêm không ngủ, lúc hắn ra khỏi phòng vẫn chưa tới giờ cơm, cả biệt thự im ắng không một bóng người.

Hắn cũng không đi thang máy, cứ vậy bước từng bước dọc theo cầu thang chậm rãi xuống lầu một, mới vừa đưa tay muốn mở cửa, phía sau đã truyền đến giọng nói của ông già nhà hắn: “Anh đi đâu?”

Hứa Thừa Ngôn hơi ngừng lại, nói: “Về lại chỗ của con.”

Trên thực tế, đã lâu rồi hắn chưa về ngôi biệt thự kia của mình. Trong tất cả những ngôi nhà thuộc sở hữu của hắn, thì đó là nơi duy nhất Triệu Ngu từng tới, cũng không biết có phải là do cô đã đến đó nhiều lần hay không, mà dường như chỗ nào cũng mang theo hơi thở của cô, hắn chỉ vừa bước vào, lại đã không khống chế được mà nhớ tới hình ảnh lúc trước hai người ở bên nhau, còn có cả ánh mắt lạnh nhạt chán ghét của cô khi nhìn hắn lúc ở bệnh viện.

Ánh mắt đó, khiến hắn muốn chạy trốn.

“Luật sư Tiền đã gọi cho tôi, anh đã nói cái gì với anh ta?”

“Chẳng có gì.” Hứa Thừa Ngôn không mặn không nhạt đáp, “Tùy tiện tìm hiểu vài thứ.”

Tay đặt lên then cửa chuẩn bị mở, ông già gắt giọng: “Anh muốn đi tự thú?”

Hứa Thừa Ngôn dừng động tác, không trả lời.

Ông tiến đến gần, ánh mắt càng lạnh lùng thấu xương: “Trả lời tôi, có phải hay không?”

“Đúng vậy.”

“Chát!” Lời vừa nói xong, tiếng bạt tai cũng đồng thời vang lên.

Hứa Thừa Ngôn không tránh né, nhưng vẫn bị đánh đến lệch mặt đi.

Ông Hứa tuy đã lớn tuổi, nhưng xương cốt vẫn rất cứng, một cái tát này càng ra sức đánh không khách khí chút nào, khiến cho nửa bên mặt Hứa Thừa Ngôn bị đánh xong đã sưng lên.

Nhưng hắn vẫn không rên lấy một tiếng, mặt không biểu tình đứng đó.

“Không chịu tỉnh? Nếu vẫn chưa chịu tỉnh, thì để ông già này đánh tới khi anh tỉnh mới thôi.”

Hứa Thừa Ngôn vẫn không nói tiếng nào.

“Sớm biết rằng anh sẽ trở nên phế vật như hôm nay, còn không bằng năm đó tôi đi nuôi con chó, nuôi anh lớn rồi giao công ty cho anh, để rồi anh chỉ vì người ngoài mà đẩy toàn bộ Hứa gia vào biển lửa?”

Cảm giác chết lặng trên mặt dần biến thành nóng rát, nhìn mặt ông Hứa đã giận đến mức lúc xanh lúc đỏ, Hứa Thừa Ngôn chậm rãi gục đầu xuống, vẫn không lên tiếng.

“Không phải muốn đi tự thú sao? Đi đi, hiện tại đi luôn đi!” Ông Hứa run cánh tay chỉ thẳng tắp ra ngoài cửa sổ:

“Anh cho rằng một mình anh đi tự thú là xong à? Anh cho rằng anh sẽ không để liên lụy đến toàn bộ Hứa gia? Hay là anh muốn đem tất cả mọi chuyện mà mấy năm nay Hứa gia đã làm phơi hết ra cho bàn dân thiên hạ biết? Để xem xem Hứa gia chúng ta có thể thảm hơn Trang gia hay không, xem xem cả gia đình anh còn có thể sống tiếp nữa hay không? Đại thiếu gia Hứa gia từ khi nào đã trở nên thanh cao như vậy? Ngại Hứa gia đã làm những chuyện mờ ám, ngại tiền Hứa gia kiếm được đều là những đồng tiền dơ bẩn? Đồ cho anh ăn anh mặc, nuôi anh từ nhỏ đến lớn, có cái nào không phải là đồng tiền dơ bẩn ông già này kiếm được? Nếu không có những đồng tiền dơ bẩn đó của tôi, anh còn có thể ở bên ngoài phong lưu sung sướng ngồi trên đầu người ta thế không? Hứa gia không sạch sẽ, vậy anh nói cho tôi biết, để gia nghiệp có thể đi được đến bước này thì có nhà nào sạch sẽ? Tiết gia? Lăng gia? Hay Thương gia? Anh cho rằng bọn họ thật sự trong sạch chắc? Người khác không sạch sẽ, nhưng người khác có đầu óc, không giống như anh, sống lâu như vậy mà ngay cả não cũng ném cho chó ăn!”

Mắng một trận này đã khiến ông Hứa thở không ra hơi, cả căn biệt thự to như vậy mà chỉ có tiếng thở dốc quanh quẩn bên tai hắn.

Hứa Thừa Ngôn vẫn cúi đầu, trầm mặc nhìn sàn nhà.

Tức giận nhìn chằm chằm hắn vài giây, ông xoay người bỏ đi, tới bên bậc thang mới ném lại một câu: “Anh cho rằng, đời này có thể phân rõ đúng sai trắng đen dễ dàng thế sao? Ba mươi mấy tuổi đầu, càng sống lại càng ngây thơ ngu xuẩn.”

Toàn bộ lầu một khôi phục lại sự yên tĩnh, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, Hứa Thừa Ngôn mới lui về sau mấy bước, vô lực dựa vào một hộc tủ.

Ngay khi cái tát kia rơi xuống, hắn cũng đã hoàn toàn tỉnh táo lại, nhưng càng là tỉnh táo, trong lòng lại càng cảm thấy khó chịu, cả người đều không hề thoải mái.

Thế gian này phải trái đúng sai đúng là không dễ dàng phân biệt, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, trong sự kiện ở Thôi Lam kia, đó là Trang gia sai rồi, Hứa gia cũng sai rồi, những bi kịch mà Triệu Ngu phải trải qua, cũng đồng dạng như thế.

Cho dù bốn năm trước hắn không tham dự vào chuyện của Triệu Ngu, nhưng kỳ thật cũng chẳng khác nhau cho lắm, điều cô ghét nhất vốn chính là loại người như hắn, nhưng hiện tại, cả chính hắn cũng bắt đầu chán ghét bản thân mình như vậy.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232