Trở về

Phần 157
Phần 157

Khi Kỷ Tùy tan tầm về đến nhà, vừa mở cửa chung cư đã ngửi được mùi đồ ăn tràn ngập trong không khí.

Kinh ngạc mất mấy giây, trên mặt hắn lộ rõ vẻ vui mừng, nhanh chân bước tới phòng bếp, quả nhiên nhìn thấy được bóng dáng một người mang tạp dề đang bận rộn bên trong.

Rõ ràng nửa giờ trước cô còn nhắn tin nói cần phải tăng ca nên không thể đến với hắn, nhưng lúc này đã lại đang chuẩn bị cho hắn một bàn đồ ăn phong phú.

Nghe được tiếng bước chân, Triệu Ngu xoay người, đắc ý mà cười lên: “Ngạc nhiên không?”

Kỷ Tùy tiến đến ôm lấy Triệu Ngu, đặt lên trán cô một nụ hôn: “Ngạc nhiên.”

Triệu Ngu bĩu môi, ra vẻ tủi thân cáo trạng: “Hai ngày nay anh đều không vui vẻ gì với em cả, nếu em còn không làm chút gì, chỉ sợ người ta lại ghét đòi chia tay với em mất.”

Kỷ Tùy bị cô chọc cười, nhéo nhéo mặt cô: “Nói lời ngốc nghếch gì vậy? Làm sao anh nỡ chia tay em được?”

Triệu Ngu biết, không nỡ chia tay là hắn nói thật, nhưng mấy ngày nay tâm trạng của hắn liên tục sa sút cũng là sự thật.

Kết quả thăm dò đêm đó vốn đã làm hắn rất thất vọng, mấy ngày sau bởi vì những dấu vết quá đậm Hứa Thừa Ngôn lưu lại trên cơ thể mà cô cứ liên tục viện cớ tăng ca để tránh mặt Kỷ Tùy, việc này nếu xảy ra với bất kỳ ai cũng sẽ làm ngườt ta cảm thấy không thoải mái.

Triệu Ngu nhón chân hôn lên môi hắn: “Anh ra ngoài nghỉ ngơi một chút trước đi, em sắp nấu xong rồi.”

Kỷ Tùy thuận thế ôm lấy mặt cô, cúi đầu dây dưa môi lưỡi hồi lâu mới lưu luyến buông ra, lấy một cái tạp dề khác chuẩn bị mặc vào: “Để anh giúp em.”

“Không cần đâu.” Triệu Ngu đoạt lại tạp dề, đẩy hắn ra ngoài: “Trên bàn còn có một ngạc nhiên khác, anh thử nhìn xem.”

Kỷ Tùy tò mò đi đến phòng khách, trên bàn trừ bỏ một tờ giấy A4 ra thì cũng không còn thứ gì, nhưng vừa nhìn kỹ nó, hắn không khỏi sửng sốt.

Đi vào phòng bếp một lần nữa, nhìn thân ảnh vẫn đang bận rộn kia, hắn bỗng nhiên cất bước đi nhanh đến ôm chặt lấy Triệu Ngu từ phía sau, nhẹ nhàng mút từng cái lên cổ cô: “Sao tự nhiên lại quyết định từ chức?”

“Không phải lúc trước anh muốn em từ chức sao? Em nguyện ý làm điều này vì anh.” Nhìn vẻ mặt cảm động thâm tình của hắn, Triệu Ngu thấp giọng cười: “Thật ra cũng không phải hoàn toàn là vì anh, Tiết Tử Ngang đã biết em và anh đang yêu nhau, chắc chắn Tiết Đổng cũng sẽ sớm biết, cho dù bọn họ rộng lượng không đuổi việc, thì em ở lại cũng không ổn lắm, nên cứ dứt khoát từ chức cho xong chuyện.”

Cô nói rất nhẹ nhàng, nhưng Kỷ Tùy nghe xong lại càng ôm cô chặt hơn: “Cảm ơn.”

“Đã nói không phải vì anh mà, bớt tự luyến đi.” Triệu Ngu không chút khách khí đánh lên tay hắn, sau đó lại cầm lấy thật chặt: “Công ty quy định muốn từ chức cần phải báo trước một tháng, tuy rằng Tiết đổng không có ý kiến gì với việc này, nhưng em vẫn cần phải ở lại Hoa Xán một tháng nữa mới có thể đi. Còn nữa, chuyện gặp người nhà anh, và cả… Tương lai của chúng ta, cho em thêm thời gian cân nhắc có được không? Nghỉ việc ở Hoa Xán rồi, em còn muốn nhanh chóng tìm việc mới, chờ em đi làm rồi sẽ lấy một thân phận hoàn toàn mới để đến gặp người nhà anh, có được không?”

“Anh hiểu mà.” Kỷ Tùy xoay người Triêu Ngu lại, hôn lên môi cô: “Là anh không tốt, anh đã quá sốt ruột nên đã làm em phải chịu áp lực lớn như vậy.”

“Vậy anh muốn cảm ơn em thế nào nào?” Triệu Ngu tủi hờn nhìn lại hắn: “Em thì thất nghiệp, sau lưng anh lại có Trang gia, còn có cả cổ phần, hai chúng ta lại càng chênh lệch hơn nữa, đến lúc đó nếu anh muốn đá em thì em cũng không biết nói gì nữa mất.”

“Anh sẽ nuôi em.” Kỷ Tùy nhẹ vỗ về má cô: “Nếu em không tin, anh sẽ đem tất cả cổ phần trong tay chuyển hết cho em.”

Triệu Ngu ngửa đầu, quay mặt đi: “Em ứ tin đâu.”

Ý cười trên mặt Kỷ Tùy càng đậm hơn, đem trán cọ lên trán cô: “Vậy được, bây giờ chúng ta đi làm thủ tục luôn.”

“Bây giờ thì chưa cần, nhưng chờ ngày nào đó em yêu cầu, anh phải chuyển cho em đó nhé.”

Triệu Ngu không phải cổ đông của Lan Tỉ, hắn có đem hết cổ phần ra tặng miễn phí cho cô, dù các cổ đông khác đồng ý thì hiện tại vẫn chưa tới lúc để lộ thân phận.

Hai người trán kề trán, cảm nhận được hô hấp của hắn ở cự ly rất gần, giọng nói cô dần trở nên nghiêm túc hơn: “Nếu thật sự có ngày đó, anh xác định vẫn sẵn lòng chuyển cho em chứ?”

“Đương nhiên, tất cả mọi thứ của anh, đều là của em.”

“Vậy được, lời hôm nay anh nói em sẽ nhớ kỹ, đến lúc đó anh đừng có hối hận nha.”

“Tuyệt không hối hận.”

Nụ hôn dịu dàng một đường từ má xuống đến khóe miệng, Kỷ Tùy liếm mút môi cô, cạy mở hàm răng nhanh chóng đưa lưỡi vào, câu lấy lưỡi cô rồi quấn quýt dây dưa đốt lên từng trận lửa nóng.

Khi cô bị hắn nâng mông bế lên, Triệu Ngu đã thở hồng hộc: “Ăn cơm trước đã.”

“Anh không đói bụng, em đói không?”

“Không đói.”

“Vậy thì ăn em trước.”

“Nhưng em còn chưa tắm.”

“Anh tắm với em.”

Lăn lộn trong phòng tắm cả nửa ngày rồi lại lên giường triền miên hồi lâu, chờ hai người đều đã “ăn no” lẫn nhau xong thì một bàn đồ ăn đã sớm nguội lạnh.

Kỷ Tùy vào bếp hâm nóng thức ăn, Triệu Ngu lười biếng nằm ở trên giường lướt điện thoại, tin tức đầu tiên đột nhiên nhảy vào tầm mắt:

[Một quản lý cấp cao của Khoáng Thế Kỷ gặp tai nạn xe hơi nghiêm trọng, các phương tiện liên quan đều cháy đen.]

Tuy rằng không phải lúc nào cô cũng quan tâm xem Thương Lục đang làm gì, nhưng cô vẫn đặc biệt chú ý đến động thái của Khoáng Thế Kỷ, nhưng không thể ngờ khi tìm kiếm từ khóa lại hiện ra một tin như vậy, nhấp vào tin đọc kỹ hơn, Triệu Ngu lập tức từ trên giường đứng bật dậy.

Trong tin tức nói, vị quản lý cấp cao gặp tai nạn là con trai thứ ba của chủ tịch Khoáng Thế Kỷ, đó chẳng phải là Thương Lục sao?

Thương Lục xảy ra tai nạn? Sao lại có chuyện trùng hợp đến vậy?

Dằn xuống sự bất an trong lòng, lại lắng nghe động tĩnh trong nhà bếp của Kỷ Tùy, Triệu Ngu nhanh chóng gọi một cú điện thoại.

Lần đầu điện thoại gọi đi được, nhưng không ai bắt máy, cô lại thử tìm thêm vài tin nữa nhưng không có bất kỳ tin tức nào khác, Triệu Ngu chỉ có thể tiếp tục gọi điện thoại, đầu ngón tay còn chưa chạm được màn hình, tin nhắn của Thương Lục đã gửi đến:

[Tất cả vẫn mạnh khỏe, đều trong kế hoạch.]

Cô cũng không rõ kế hoạch cụ thể của hắn là gì, chỉ biết hắn đã nói muốn giúp cô nên vẫn luôn liều mạng làm việc, cũng không ngừng nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ kiểm soát công ty.

Vậy bây giờ xem ra, vụ tai nạn lần này cũng nằm trong kế hoạch của hắn?

Để đạt được mục đích mà có thể đem sức khỏe và an toàn của bản thân ra đánh cược, cái cách liều mạng này… thật sự rất giống cô.

Trầm tư hồi lâu, Triệu Ngu lại tự giễu mà cười.

Kỳ thật lại không giống nhau, cô là vì chính mình, mà Thương Lục, lại là vì cô.

So với mọi người thì cô ích kỷ hơn nhiều.

Lại có tin nhắn gửi tới, Triệu Ngu vẫn nghĩ là Thương Lục bèn click mở tin nhắn, thế nhưng lại là Lăng Kiến Vi.

Hắn nói: [Tôi có việc muốn gặp em.]

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232