Trở về

Phần 36
Phần 36

Dương vật thô to ra ra vào vào không biết mệt mỏi trong cơ thể Triệu Ngu, vừa nhanh vừa tàn nhẫn, mỗi một lần đều đâm thẳng vào chỗ sâu trong mật huyệt, làm thân thể Triệu Ngu đong đưa không ngừng.

Nói là làm tình, chẳng bằng nói hắn đang mượn tình dục để phát tiết nỗi tức giận hoặc thống khổ trong lòng thì đúng hơn.

Triệu Ngu nhất thời cũng không biết Tiết Tử Ngang bị làm sao nữa, chỉ là ẩn ẩn cảm thấy, việc hắn mất khống chế thế này có lẽ có liên quan đến Từ Miểu.

Từng đợt khoái cảm mãnh liệt ập đến, Triệu Ngu nắm chặt làn váy, cắn môi không để bản thân kêu to ra tiếng.

Hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn lại bóng người phía trước, nhưng hình dáng Thương Lục đã không thấy đâu nữa.

Hắn là nhân vật chính trong lễ đính hôn đêm nay, vốn đã không nên xuất hiện ở chỗ này.

Không rảnh quản Thương Lục nữa, Triệu Ngu vừa thừa nhận sự cắm rút hung mãnh trong cơ thể, vừa tự hỏi cô nên phản ứng thế nào thì thích hợp nhất với tình huống hiện tại.

Tuy Tiết Tử Ngang đã uống rất nhiều, nhưng nếu còn có thể tìm được xe của cô, còn có thể cương cứng, vậy thuyết minh hắn cũng không say đến mức không biết gì, xác suất rất cao chờ khi hắn tỉnh lại, có khi còn đều nhớ rõ những việc đang phát sinh bây giờ.

“Ưm…” Mượn cao trào ép ra nước mắt, Triệu Ngu không ngừng rùng mình rúc trong lòng hắn, nức nở khẽ khàng.

Tiết Tử Ngang xuất tinh xong cũng dần dần bình tĩnh trở lại, hai mắt nhắm nghiền, mồm to thở dốc, nhưng sau khi nghỉ ngơi một lúc hắn mới phát hiện, Triệu Ngu vẫn còn nhỏ giọng khóc thút thít, hoàn toàn không phải phản ứng sinh lý đơn thuần nữa.

Hắn gian nan mở mắt ra, nhìn cô gái khóc lóc thương tâm nhưng vẫn nỗ lực ức chế trong lòng, mệt mỏi cất giọng: “Em sao vậy?”

Triệu Ngu không nói chuyện, chỉ run rẩy ngồi dậy từ trên đùi hắn.

Mới vừa tách ra khỏi dương vật, một ngụm lớn hỗn hợp tinh dịch cùng dâm thủy đã ào ra, không chỉ làm váy của cô bị ướt lầy lội, mà cũng tưới lên quần âu của hắn, ô uế không chịu nổi.

Triệu Ngu trầm mặc rút ra khăn giấy, trong không gian chật hẹp khom lưng, trước lau đi chất lỏng trên người hắn, giúp hắn mặc lại quần áo, lúc này mới lau sạch cho hạ thân mình.

Tiết Tử Ngang dựa vào trên chỗ ngồi khép hờ mắt lại, ánh mắt hỗn loạn nhìn cô, không nói một lời.

Xử lý qua loa xong, Triệu Ngu lại yên lặng ngồi sang ghế lái, đang muốn khởi động xe, lại thấy từ thang máy phía trước có hai người đi ra, đúng là Kỷ Tùy cùng Trang Diệc Tình đang mặc lễ phục.

Tuy rằng biết ánh sáng trong xe khá tối, từ bên ngoài nhìn vào khẳng định không thể thấy rõ dáng vẻ hiện giờ của cô, nhưng cô vẫn nhanh chóng bò sang tay lái, tiếp tục diễn bộ dạng thương tâm khóc thút thít.

Cô cũng không dám chắc Kỷ Tùy có thể nhớ rõ xe cô hay không, nhưng nếu hắn đang ở cùng Trang Diệc Tình, mà bên ghế phụ của cô lại đang có một người bạn trai hư hư thực thực đang ngồi, cho dù Kỷ Tùy có nhận ra, hẳn cũng sẽ không cố ý tới gõ cửa sổ chào hỏi với cô.

Quả nhiên, không bao lâu sau cô liền mơ hồ nghe thấy có tiếng xe khởi động chờ cô chậm rãi ngẩng đầu lên, một chiếc xe màu đỏ rượu đã nghênh ngang rời đi, đó cũng là xe của Trang Diệc Tình.

Triệu Ngu quay đầu nhìn lại Tiết Tử Ngang, lại thấy hắn vẫn chưa nhắm mắt nghỉ ngơi, hai mắt vẫn chỉ vô thần mà nhìn chằm chằm mặt đất phía trước.

Do dự một chút, cô cất giọng nghẹn ngào hỏi: “Tiết Tử Ngang, đối với anh mà nói, tôi cũng chỉ là một người đàn bà anh dùng để tùy thời phát tiết có phải không?”

Tiết Tử Ngang dời ánh mắt lại nhìn cô, ánh mắt vẫn hoang mang mờ mịt, cũng chưa trả lời vấn đề của cô.

Triệu Ngu tự giễu mà cười, cô vặn chìa khóa định khởi động, nhưng nghĩ nghĩ, lại không tiếp tục khởi động xe.

Khi cô tới cũng chưa nhìn kỹ xem xe Tiết Trạm cùng tài xế ở chỗ nào, nhưng bãi đỗ xe của khách sạn cũng chỉ có một tầng này, cô muốn chờ thêm một chút, có lẽ Tiết Trạm còn chưa đi ra.

Ngày càng có nhiều người từ thang máy đi xuống, ước chừng qua 10 phút nữa, Triệu Ngu rốt cuộc cũng nhìn thấy Tiết Trạm cùng mấy người đàn ông mặc âu phục giày da, vừa nói vừa cười bước ra khỏi thang máy.

Từng người một đi về hướng xe của mình, Tiết Trạm cũng đang đi về phía này.

Triệu Ngu sửa sang lại quần áo một chút, mở cửa xe đi ra ngoài.

Nhìn thấy cô, Tiết Trạm rõ ràng có kinh ngạc, tầm mắt lại đảo qua bên ghế phụ, nhìn thấy Tiết Tử Ngang say chuếnh choáng vẫn còn đang ngơ ngẩn.

“Tiết đổng, Tiết tổng… hắn… Uống say.” Giọng nói của cô vẫn còn nghèn nghẹt như khóc nức nở, khóe mắt cũng còn treo vài giọt nước mắt, “Không biết ngài có thể… Mang Tiết tổng về được không?”

Cô biết, Tiết Trạm và Tiết Tử Ngang cũng luôn có chỗ ở riêng, chỉ có khi gia đình tụ họp mới có thể về nhà cũ của Tiết gia, nhưng bọn họ dù sao cũng là chú cháu ruột, cô hỏi ra vấn đề này cũng không có gì không ổn.

Khoảng cách giữa hai người không tính là xa, căn bản không thể giấu được hơi thở tình dục nồng đậm trên người cô. Lại nhìn thấy trên làn váy sẫm màu của cô còn lấm tấm những vệt trắng đục, còn cả đôi mắt đã khóc đến bỏ bừng của cô, Tiết Trạm sao còn không rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nữa?

“Được.” Hắn nhàn nhạt đáp lời, đi thẳng tới bên cạnh xe.

Vừa mở cửa xe ra, dư vị sau khi hoan ái liền xông thẳng vào mũi, liếc mắt nhìn lại, trên mặt đất tất cả là một đống khăn giấy, dấu vết trên quần của Tiết Tử Ngang còn rõ ràng hơn cả trên váy Triệu Ngu.

Tiết Trạm theo bản năng nhăn mày, kìm nén bực bội túm Tiết Tử Ngang từ bên ghế phụ lôi xuống.

Tiết Tử Ngang nhìn thấy Tiết Trạm, còn cười cười, ngơ ngác chào một tiếng “Chú hai”.

Tiết Trạm không nói chuyện, trực tiếp kéo hắn đi về bên kia, kết quả hắn vừa mới chui ra khỏi xe đã ngã lăn trên mặt đất, Triệu Ngu còn vội vã đi lên đỡ lấy hắn.

Thấy dáng vẻ vừa luống cuống vừa đau lòng này của Triệu Ngu, Tiết Trạm tàn khốc liếc nhìn Tiết Tử Ngang một cái, đỡ lấy tay hắn dìu về phía chiếc xe bên cạnh.

Trở lại chung cư của mình, Triệu Ngu lập tức ngồi trước máy tính lần lượt xem các loại video cùng tin tức về lễ đính hôm tối nay, hòng tìm ra nguyên nhân làm Tiết Tử Ngang mất khống chế.

Hôn lễ thực long trọng, sân bãi quá rộng, người tham gia nhiều vô số kể, ảnh chụp đến Tiết Tử Ngang cũng rất nhiều, cô chỉ có thể kiên nhẫn mà từ từ xem hết.

Từ khuôn mặt lúc đầu vẫn luôn tươi cười, đến khi một mình ngồi bên bàn uống rượu giải sầu, giữa hai lúc đó chỉ cách nhau có mấy phút, mà trong khoảng thời gian này, hình như hắn đều ở cùng một người đàn ông trung niên hơi béo nói chuyện phiếm.

Có bức ảnh chụp được rõ ràng khuôn mặt của người đàn ông trung niên, Triệu Ngu cắt ảnh rồi cẩn thận tìm tòi so sánh, đáp án rất nhanh đã hiện ra.

Phó giám đốc marketing của Tư Nguyên Auto, tổng giám đốc đương nhiệm của chi nhánh Bắc Mỹ, cũng chính là cấp trên của Từ Miểu.

Sau khi cùng Tiết Tử Ngang chia tay, Từ Miểu từ chức vào làm việc ở Tư Nguyên, năm thứ hai thì đi theo cấp trên đến chi nhánh ở Bắc Mỹ, từ đây thường trú ở Los Angeles.

Là hai người đang nói tới Từ Miểu sao? Hoặc là nên nói, là Tiết Tử Ngang cố ý nhắc tới Từ Miểu?

Triệu Ngu mở email ra, tìm một địa chỉ đã lâu không liên hệ, gửi tin tức: Giúp tôi hỏi thăm một chút, gần đây Từ Miểu có động tĩnh gì đặc biệt hay không, giá cả như cũ.

Không quá vài phút, người nọ đã gửi mấy bức ảnh đến cho cô, là screenshots từ vòng bạn bè mấy người bạn tốt của Từ Miểu, Từ Miểu cùng người khác chụp ảnh cưới, xem ra là chuẩn bị kết hôn.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232