Trở về

Phần 133
Phần 133

Sau khi vào hè, thời tiết phía nam càng thêm nóng bức, bên ngoài mặt trời nhô lên cao, trong nhà cũng ấm áp dễ chịu.

Nhưng mà đứng ở hành lang bệnh viện, Tiết Trạm lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, cả người đều lạnh thấu xương đến đau đớn.

“Ý của anh là, tôi cố ý lừa anh, không cho anh mang bao, bảo anh bắn vào trong, tìm mọi cách muốn mang thai con của anh?”

“Đúng vậy, loại người hạ đẳng như chúng tôi, có tư cách gì mà mang thai con cái nhà hào môn quý tộc.”

“Tiết đổng cần đích thân bắt tôi đi bệnh viện kiểm tra xem thử không? Chẳng may tôi đã mang thai, chẳng may đứa nhỏ kia thật sự là của anh, thì cũng kịp thời phá bỏ đấy.”

“Bắn tinh bên ngoài cũng có thể mang thai đó, Tiết đổng muốn đi mua thuốc tránh thai không, lỡ tôi lại lừa anh thì làm sao bây giờ? Nếu như tôi không uống thuốc, rồi không cẩn thận mang thai con của anh…”

Vô số âm thanh quanh quẩn bên tai, ầm ầm vang lên trong đầu hắn.

Rõ ràng có thể nhìn thấy y tá trước mặt miệng lúc đóng lúc mở, đang dặn dò gì đó với hắn, nhưng hắn lại không nghe được gì cả, gió từ ngoài cửa sổ vừa thổi vào, hắn đã lạnh đến phát run.

“Này!” Thấy trạng thái của hắn không đúng lắm, y tá đưa tay quơ quơ trước mặt hắn, “Anh có nghe tôi nói gì không đấy?”

Tiết Trạm ngơ ngác nhìn cô ấy, không phát ra được một lời nào.

“Tôi nói, thân thể bạn gái anh không còn gì đáng lo ngại nữa, chỉ là do tác dụng phụ của thuốc tránh thai khẩn cấp, điều trị ổn định thêm mấy ngày là được rồi, nhưng loại thuốc này về sau nhất định không thể tiếp tục uống, sẽ gây ra tổn thương rất lớn cho thân thể, mà đáng nhẽ cô ấy cũng không cần uống. Tình trạng tâm lý của cô ấy hiện tại rất không ổn, anh phải biết rằng, mất đi tử cung là cú sốc lớn thế nào đối với phụ nữ. Cho nên mặc kệ anh có biết chuyện này hay không, anh đã là bạn trai cô ấy thì hiện tại cũng nên an ủi cô ấy khuyên nhủ cô ấy vào, đừng để cô ấy bận tâm những chuyện vặt vãnh nữa, đã rõ chưa?”

Tiết Trạm cũng không biết bản thân phải mất bao nhiêu sức lực mới có thể gật đầu với y tá, nhưng nhìn cửa phòng bệnh gần trong gang tấc, hắn lại không còn sức để bước vào.

Hắn đột nhiên nghĩ, ở trước mặt hắn, cô tổng cộng đã uống thuốc tránh thai mấy lần?

Lần đầu tiên ở Ngô Thành, cảm xúc của cô mất khống chế, gấp gáp không chờ nổi muốn làm với hắn, không cho hắn đi lấy bao, xong việc cô để hắn đi mua thuốc, còn uống ngay trước mặt hắn, hiện tại xem ra, hẳn là cô làm vậy để hắn yên tâm.

Lần thứ hai là khi đi ra từ văn phòng Hứa Thừa Ngôn, hắn tự mình đi mua thuốc, lúc đó vẻ mặt cô bi thương, còn tràn đầy châm chọc như vậy, nhưng hắn lại cho rằng cô đang diễn.

Lần thứ ba, là khi hắn thô lỗ bóp miệng cô, mạnh mẽ nhét vào.

Nắm tay siết chặt muốn gãy, nhìn bóng dáng trên mặt đất, hắn lần đầu tiên cảm thấy mình là kẻ tàn nhẫn ti tiện đến thế nào.

Thứ hắn tổn thương đâu chỉ là thân thể của cô?

Tất cả những chuyện hắn làm với cô, đều là tội lỗi không thể dung thứ.

Phòng bệnh là phòng 3 người, nhưng Triệu Ngu rất may mắn, hai giường bên cạnh đang không có người, miễn cưỡng cũng xem như cô được độc chiếm một phòng, vừa yên tĩnh lại thoải mái.

Trên bệ cửa sổ đặt mấy bồn cây xanh vô cùng tươi tốt, đại khái là bệnh viện cố ý sắp xếp, có thể làm cho người bệnh nhìn thấy thì tâm tình thoải mái hơn một chút.

Triệu Ngu biết Tiết Trạm đi vào, chỉ là cô vẫn không nhúc nhích ngồi dựa vào đầu giường, ngơ ngác nhìn lá xanh đong đưa theo gió.

Cửa phòng bệnh vẫn luôn không đóng, lời y tá nói với Tiết Trạm, cô đương nhiên cũng có thể nghe được.

Mất đi tử cung đối với phụ nữ là một cú sốc rất lớn sao?

Có lẽ đối với phần lớn mọi người thì đúng là vậy, nhưng đối với cô mà nói, thật ra cũng không có gì ghê gớm.

Khi còn nhỏ cô và mẹ sống nương tựa vào nhau, cô đã tận mắt nhìn thấy mẹ phải chịu nhiều khổ sở thế nào, mà đại đa số những khổ cực ấy, đều là vì cô mà phải chịu.

Nếu không có cô, cô tin rằng mẹ sẽ không cần phải liều mạng đến vậy, nếu không có cô, mẹ đã sớm có một gia đình mới, trải qua những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc.

Cô rất rõ ràng, trước giờ mẹ chưa từng xem cô như một thứ trói buộc bà, mẹ thật sự yêu thương cô, nguyện ý vì cô trả giá hết thảy, bao gồm cả tính mạng của mình.

Thế nhưng từ những năm đó, từ lúc cô còn rất nhỏ, cô đã nghĩ, thật ra con cái, không phải điều quá cần thiết.

Đến khi cô trưởng thành tiếp nhận giáo dục, tự có nhân sinh quan của bản thân, lại càng cảm thấy cho dù là đàn ông hay phụ nữ, sinh con cũng không việc nhất thiết phải làm trong cuộc đời, muốn có con thì sinh, không muốn, thì thôi vậy.

Về phần cô có muốn có con không, thật ra cô cũng không biết, bởi vì cô còn không có cả cơ hội để nghiêm túc suy xét vấn đề này.

Thời điểm cô và Trang Diệp ở bên nhau, bọn họ còn đang lên đại học, vẫn chưa nghĩ xa đến thế.

Hơn nữa, cô vẫn luôn biết gia thế giữa mình và Trang Diệp có sự chênh lệch rất lớn.

Một mặt cô rơi vào tình yêu không thể kiềm chế được, nhưng một mặt lại âm thầm bất an, không dám nghiêm túc suy xét cho tương lai.

Sau này, dưới tình huống mỗi lần làm đều có biện pháp an toàn, vậy mà đứa bé kia vẫn tới ngoài ý muốn.

Thế nhưng cũng chính lúc đó, cảm giác bất an mờ mịt trước tương lai của cô lại càng mạnh hơn bất cứ điều gì.

Cô thậm chí còn chưa nghĩ tới việc thương lượng với Trang Diệp, đã hạ quyết tâm bỏ đi đứa con này.

Kết quả, một bước này lại bị Trang Diệc Tình làm hộ.

Cô không chỉ mất đi đứa bé, mất đi tử cung, còn mất đi hai người thân yêu nhất.

Nhưng so với sự đau đớn khi mất đi người thân, một cái tử cung đã tính là gì?

Huống hồ, giây phút cô tận mắt nhìn thấy hai người họ rời đi ngay trước mặt, cô cũng đã rơi vào địa ngục.

Một người trầm luân trong địa ngục sao còn có thể mang thai một sinh mệnh mới?

Cô cũng không buồn, mọi đau khổ của cô trước giờ đều không liên quan tới cái tử cung này.

Nhưng cô biết, đối với đại đa số mọi người mà nói, đây là một chuyện cực kỳ đau khổ khó mà tiếp nhận được.

Cô tin tưởng, Tiết Trạm cũng như vậy. Đặc biệt là sau khi đích thân hắn thương tổn cô.

Cho nên, cô cần phải thể hiện sự đau khổ trước mặt hắn, cô muốn làm hắn hối hận, làm hắn đau lòng.

Có lẽ đối với rất nhiều người mà nói, lòng thương hại và đồng tình của người khác là vũ khí sắc bén đâm thủng lòng tự tôn của bọn họ, là thứ mà bọn họ không muốn nhận được nhất.

Nhưng Triệu Ngu lại không giống như vậy. Dung mạo của cô, thân thể của cô, những bi thảm mà cô gặp phải, tất cả đều là lợi thế để cô có thể lợi dụng, cô không để bụng người khác có phải đang thương hại cô hay không, chỉ cần là cảm tình, cô đều sẽ nhận lấy tất cả.

Mà mất đi cái tử cung kia, đó cũng là đòn sát thủ của cô.

Ánh sáng trước mắt bị che lại, một bóng người chậm rãi phủ xuống, cô biết, là Tiết Trạm đi đến bên cạnh cô, nhưng cô vẫn không nhúc nhích như cũ, cũng không hề ngước mắt liếc nhìn hắn một cái.

Khóe mắt liếc thấy cánh tay hắn hạ xuống, cách vai cô ngày càng gần, nhưng trong khoảnh khắc sắp chạm vào cô kia, lại bỗng nhiên rụt trở lại.

Hắn không dám tiếp tục chạm vào cô.

Lẳng lặng như vậy một hồi lâu, cô mới nghe được hắn cất giọng khàn đặc, phát ra âm thanh run rẩy truyền đến: “Triệu Ngu, tôi xin lỗi.”

Cô vẫn không có phản ứng gì.

Sau đó, hắn lại thử thăm dò, từng chút từng chút một, nhẹ nhàng cầm tay cô: “Thật xin lỗi.”

Sau một lúc, Triệu Ngu rốt cuộc quay đầu lại, ngơ ngác nhìn hắn.

Sắc mặt đã trắng bệch, hai mắt đỏ bừng, một Tiết Trạm như vậy, trước đây cô chưa từng được thấy.

Hai hàng lệ chảy xuống từ khóe mắt cô, hắn vươn tay nhẹ nhàng lau đi, lại cẩn thận kéo cô vào lồng ngực.

Triệu Ngu tinh tường cảm giác được, toàn thân hắn đều đang run rẩy.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232