Trở về

Phần 70
Phần 70

Em gái Hứa Thừa Ngôn kết hôn sớm, hiện giờ đã có một đứa con gái 5 tuổi.

Là đứa bé nhỏ nhất gia tộc, cô cháu ngoại này của hắn có thể được gọi là tiểu công chúa chân chính, nhận hết mọi sủng ái, toàn bộ Hứa gia từ cụ ông 70 tuổi, đến thiếu niên 13 tuổi, tất cả đều phải đặt tiểu công chúa lên hàng đầu.

Vì vậy tối mùng 2 Tết, hắn bị bắt đi theo một nhà đầy đủ già trẻ cùng đưa tiểu công chúa đến rạp chiếu phim, xem một bộ phim hoạt hình vừa nghe tên cũng biết là “phim Tết tệ hại”.

Từ sau khi đi làm, Hứa Thừa Ngôn cũng rất ít đến rạp chiếu phim công cộng, đều chưa được mấy lần, tất cả đều là vì vị tiểu công chúa đứng đầu chuỗi thức ăn này.

Hắn thật sự không hiểu suy nghĩ của bọn trẻ con, rõ ràng trong nhà có rạp chiếu phim tư nhân, lại nhất định phải chạy tới chịu tội trong không gian ngột ngạt, chen chúc với một mớ người.

Lại liếc mắt nhìn cái cốt truyện làm hắn vô cùng nghi ngờ sẽ ảnh hưởng tới khả năng phát triển trí não của trẻ con trên màn hình, cuối cùng hắn không thể nhịn được nữa, lấy cớ nghe điện thoại rời đi trước, chuẩn bị đi ra khu cho phép hút thuốc hút một điếu.

Nhưng vừa ra khỏi rạp chiếu phim, hắn liền nhìn thấy Triệu Ngu đang ngồi trên sô pha.

Cô mặc một bộ váy liền bó sát rất tôn dáng, trang điểm tinh xảo, ngồi đối diện với lối ra của rạp chiếu phim, chậm rãi hút đồ uống bằng ống hút, vừa nhìn thấy hắn đi ra đã nhoẻn miệng cười, nhìn thẳng vào hắn.

Hứa Thừa Ngôn có thể khẳng định, cô cố ý đợi hắn ở đây.

Còn về phần làm sao mà hành tung của hắn lại bị lộ, thì chỉ cần hỏi Lư Bân đã mua vé xem phim cho hắn là biết, trợ lý kia của hắn, thật đúng là tận chức tận trách với Triệu Ngu.

“Sớm hơn nửa giờ so với dự tính của tôi, xem ra tôi đã đánh giá cao tính kiên nhẫn của Hứa tổng rồi.”

Hứa Thừa Ngôn phủi phủi cổ áo, đứng trước mặt cô nhìn xuống: “Có việc?”

Hai ngón tay kẹp lấy ống hút khẽ khàng đẩy qua lại giữa đôi môi, Triệu Ngu không nhanh không chậm hớp một ngụm đồ uống, rồi mới cười dịu dàng nói: “Anh nói xem?”

Ánh mắt Hứa Thừa Ngôn không kiêng nể gì nhìn từ đôi môi đỏ mê người chậm rãi chuyển đến cần cổ trắng nõn thon dài, cuối cùng dừng lại ở cảnh xuân trước ngực nửa lộ nửa không.

Triệu Ngu vừa lòng đứng dậy, giẫm trên giày cao gót từng bước từng bước tới gần hắn, ngón tay mảnh khảnh đặt lên thắt lưng hắn, chậm rãi mở túi quần âu phục, thả thẻ phòng vào trong.

“Cho anh nửa giờ, nếu anh không tới, tôi đi tìm Lư Bân.” Hơi thở ấm áp phả vào mặt hắn, cô cười càng thêm ái muội, “Anh chàng hình như vẫn còn là xử nam, không biết nếm thử có tư vị gì nhỉ.”

Hứa Thừa Ngôn cười nhạo: “Tiết Tử Ngang bỏ rơi cô rồi à?”

“Đúng vậy, bỏ rồi, cho nên lại chạy tới anh đấy.” Triệu Ngu nháy mắt với hắn, “Anh vừa lòng chưa?”

Không đợi hắn trả lời, cô đã xoay người, lắc mông chậm rãi rời đi, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng yểu điệu gợi cảm.

Hứa Thừa Ngôn duỗi tay lau đôi môi suýt chút nữa bị cô hôn, khi thả tay xuống lại tự nhiên mò vào túi quần âu phục, lấy ra tấm thẻ phòng kia.

Gần đó có một khách sạn 5 sao, đi bộ qua cũng đến được, so với xem phim hoạt hình thiểu năng trí tuệ với trẻ con, thì cùng cô chơi “trò người lớn” thú vị hơn nhiều.

Thời điểm hắn đẩy cửa đi vào, Triệu Ngu đang ngồi trước cửa sổ hút thuốc nhìn ra cảnh đêm bên ngoài.

Sương khói lượn lờ không ngừng nhả ra từ môi cô, ở trong không khí phiêu đãng vài vòng, rồi lại tiêu tán đi vô hình.

Mới nhìn từ một sườn mặt của cô, Hứa Thừa Ngôn đã như thấy được cảm giác suy sụp như lần đó cùng hắn làm trong xe.

Mỗi lần chủ động tìm hắn đều bởi vì tâm tình không tốt, cô thật coi hắn là vịt miễn phí để mình phát tiết sao.

Trong lòng có chút tức giận, hắn bước qua đứng trước người cô, còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy giọng nói của cô truyền đến: “Hứa Thừa Ngôn, anh đã bao giờ phải hối hận chưa?”

Hứa Thừa Ngôn sững sờ mất hai giây, hỏi lại cô: “Cô hối hận chuyện gì?”

Bây giờ đến lượt Triệu Ngu ngơ ngác mất mấy giây, cô đột nhiên nghiêng đầu về phía hắn, cười: “Hối hận… Đã trêu chọc phải anh.”

Giọng điệu cô lúc này rất nhẹ nhàng, làm cả người cô đều toát ra một cảm giác hư vô mờ mịt, như hoa trong gương, trăng trong nước, xa xôi không chân thật.

Hứa Thừa Ngôn bỗng nhiên cảm thấy trái tim hắn đập loạn nhịp.

Hắn lấy nửa điếu thuốc từ tay cô, đưa lên miệng mình hút mấy hơi, rồi chậm rãi phun ra một vòng khói, ngồi sóng vai cùng cô nhìn cảnh đêm bên ngoài.

Triệu Ngu tự châm cho mình một điếu thuốc nữa, nhìn chăm chú về một kiến trúc rất tiêu biểu rực rỡ chói mắt ngoài kia: “Tòa tháp cao nhất Trung Quốc, anh từng lên đó chưa?”

Hứa Thừa Ngôn không đáp, loại vấn đề lại đem hỏi hắn, chả khác gì hỏi “anh đã từng ăn thịt heo hay chưa”, quá nhàm chán.

Triệu Ngu cười: “Tôi từng lên đó rồi, đi để trải nghiệm xem thử cảm giác đứng ở chỗ cao là thế nào?”

Một ngụm khói đặc bị cô thở ra từ trong miệng, Triệu Ngu phì cười nhạt một tiếng: “Quả nhiên, đứng càng cao, nhìn người phía dưới lại càng giống con sâu cái kiến.”

Hứa Thừa Ngôn quay đầu nhìn Triệu Ngu, khó có khi hắn nói mà không mang theo nhiều mỉa mai, chỉ có ý tứ trêu chọc: “Làm sao? Hóa thân chuyên gia triết học rồi?”

“Không phải chuyện gia triết học, mà là…” Triệu Ngu ném điếu thuốc đi, dạng chân khóa ngồi trên đùi hắn, ôm lấy cổ hắn nhìn hắn mà cười: “Chuyên gia làm tình.”

Hứa Thừa Ngôn nhét mẩu thuốc hút còn thừa trở lại miệng cô, ghét bỏ nghiêng đầu sang chỗ khác tránh đi: “Đi tắm rửa.”

Rõ ràng chính mình cũng hút thuốc, vậy mà còn có mặt mũi ghét bỏ mùi trên người cô.

Triệu Ngu cố ý xán lại gần mặt hắn thở hắt ra, nhìn thấy hắn nhăn mày, cô ngược lại cười càng thêm tùy tiện, lắc mông cọ cọ giữa háng hắn, khiêu khích nói: “Cùng tắm đi.”

Hứa Thừa Ngôn muốn đẩy cô ra, nhưng cô lại to gan treo trên người hắn không chịu buông tay, như đùa dai nhìn hắn mà cười.

Hắn cũng không thèm khách khí véo mông cô một cái, trực tiếp ôm cô đứng dậy, một tay ném cô lên giường, giật vài cái đã kéo hết váy áo của cô ra, ngón tay đẩy quần lót ra sờ soạng, thăm dò tiến thẳng vào tiểu huyệt còn khô khốc.

“Thiếu hơi giai thế sao?”

“Không thiếu thì sao lại tới tìm anh chứ?” Cô khép hai chân lại, dùng sức kẹp lấy ngón tay hắn cọ qua cọ lại từ trên xuống dưới, “Có cần tôi đưa anh xem kiểm tra sức khỏe gần đây nhất của tôi không? Khỏe mạnh, sạch sẽ, anh có thể không mang bao làm tôi.”

Hứa Thừa Ngôn hừ nhẹ một tiếng, lấy hộp áo mưa khách sạn cung cấp ra ném lên người cô: “Chọn một cái.”

Triệu Ngu một mặt rất nghiêm túc nghiên cứu các loại áo mưa, một mặt lại chìa bàn chân trắng nõn ngón chân đạp lên giữa háng hắn, cách quần cảm thụ vật cứng thô dài kia.

“Cái size này cũng quá nhỏ, anh không đeo vừa. Cái này sao, có gắn thêm bi vừa dài vừa thô, anh không dùng được. Còn có cái này, trì hoãn xuất tinh sớm, á à…” Cô còn cố ý kéo dài âm cuối, “Cái này không tồi, thích hợp với các cụ ông từ 30 tuổi trở lên này.”

Hứa Thừa Ngôn dùng sức day lên âm đế cô một cái, giật lấy áo mưa cô đang cầm ném đi, đổi thành một loại siêu mỏng bình thường đưa cho cô: “Đeo vào.”

Nhìn lại nhãn hiệu, Triệu Ngu bĩu môi: “Đừng cố quá lại quá cố, dù sao anh cũng đã có tuổi, tôi hiểu mà.”

Hứa Thừa Ngôn bóp chặt vòng eo, lật người cô trở lại, để cô vểnh mông lên quỳ trên giường lớn. Hắn nhanh nhẹn cởi bỏ quần của mình, xé áo mưa ra tự đeo, hung hăng tiến vào cô từ phía sau.

Một khắc khi hạ thân bị đâm đến căng tràn kia, Triệu Ngu không khỏi nhướng mày, người đàn ông này thường treo câu gì ngoài miệng nhỉ?

Ha, hắn nói phép khích tướng đối với hắn vô dụng.

Ai thèm tin chứ?

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232