Trở về

Phần 151
Phần 151

Triệu Ngu còn đang chìm trong dư vị sau đợt cao trào mãnh liệt, tuy nghe được Kỷ Tùy nói có món quà muốn tặng, nhưng cô cũng không quá để ý, thẳng đến khi một chiếc hộp nhung tinh xảo được đặt trước mặt cô.

Đó là…

Mọi mệt mỏi bủn rủn lập tức không còn chút nào, cô ngay tức khắc từ trên giường ngồi dậy, hoảng hốt nhìn hắn.

Kỷ Tùy đang muốn cầu hôn cô? Bọn họ ở bên nhau mới bao lâu, sao có thể nhanh như vậy được?

Nhưng mà với tính cách của hắn, nếu đã xác định người mình yêu là cô, thì dường như việc tiến đến cầu hôn cũng không có gì là lạ.

Phút chốc, trong đầu cô đã lóe lên vô số suy nghĩ, cũng đã suy xét đến vài cách để từ chối hắn, thậm chí còn đã tính đến cả tình huống xấu nhất.

Nhưng khi bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Kỷ Tùy, Triệu Ngu lập tức ý thức được phản ứng của mình có hơi quá khích, cô nhanh chóng thu hồi biểu tình, điều chỉnh tốt cảm xúc, lại ra vẻ thoải mái hỏi: “Đây là gì vậy?”

Kỷ Tùy chăm chú nhìn cô thêm mấy giây, lúc này mới cười mở hộp ra: “Em thích không?”

Trong hộp không phải là chiếc nhẫn như cô nghĩ, mà là một hoa tai kim cương và xà cừ trắng kiểu dáng đơn giản*.

Kỷ Tùy ngồi vào mép giường, kéo cô vào lòng, xoa lên vành tai cô nói: “Anh thấy em rất thích những đôi hoa tai dài thế này, nên đã chuẩn bị thứ này cho em.”

“Hoa tai dài làm mặt thon hơn, thật đẹp quá, cảm ơn anh.” Triệu Ngu ôm cổ hôn lên khóe môi hắn một cái, lại cẩn thận nhìn cái túi hắn đem đến.

Vừa rồi chỉ lo nghĩ đến chuyện của Tiết Tử Ngang, nên lúc Kỷ Tùy vào cửa cô cũng không chú ý, ngoại trừ bó hoa, trên tay hắn còn cầm theo một cái túi, hơn nữa logo in trên túi là của Lan Tỉ.

Bất quá cái hộp nhỏ thế này, cần phải đựng trong chiếc túi lớn đến vậy sao?

Kỷ Tùy đã lại nhanh chóng giải đáp thắc mắc cho cô… hắn lấy từ trong túi ra hai cái hộp khác, một hộp dài chứa dây chuyền, và một hộp hình vuông chứa lắc tay.

Đến đây thì Triệu Ngu đã nhớ ra, bộ trang sức này chính là dòng sản phẩm Bride vừa được Lan Tỉ phát hành, hơn nữa còn là phiên bản số lượng giới hạn, thời điểm Lan Tỉ mở cuộc họp báo về sản phẩm cô có chú ý qua.

Triệu Ngu nhớ rõ, trừ bỏ vòng cổ, lắc tay, hoa tai, còn có thêm nhẫn để tạo thành một bộ hoàn chỉnh, nhưng mà Kỷ Tùy lại vẫn chưa đưa nhẫn cho cô.

Cô cũng giả vờ như không biết, chỉ cười nói: “Đột nhiên tặng em nhiều như vậy, sao em dám nhận được?”

“Chỉ là anh cảm thấy bộ trang sức này rất thích hợp với em nên mới đặt mua, có gì mà dám nhận hay không dám nhận?” Kỷ Tùy nhẹ nhàng cắn mút môi cô: “Thích không?”

“Em rất thích, có điều…” Triệu Ngu nghịch ngợm nhìn hắn thè lưỡi, “Món quà quý giá như vậy, hình như em chỉ có thể trả bằng thịt thôi.”

Kỷ Tùy không nhịn được cười, xoay người đè cô xuống dưới: “Vậy thì cứ lấy thịt trả đi.”

Những nụ hôn dày đặc từ cổ lan dần xuống trước ngực, Triệu Ngu thở hổn hển vặn vẹo vòng eo, hơi quay đầu nhìn chiếc túi đặt trên tủ cạnh giường.

Cô đã hiểu tại sao Kỷ Tùy không tặng hết quà cùng một lúc, người đàn ông này muốn lặng lẽ làm một phép thử với cô.

Trước tiên hắn đem hộp hoa tai được đóng gói rất giống hộp nhẫn kia đưa tới trước mặt cô, rồi quan sát kỹ phản ứng của cô, nếu cô không kháng cự, rất có thể tiếp theo sẽ là một màn cầu hôn.

Đáng tiếc lúc nãy phản ứng của cô quá kịch liệt, cho nên khi thấy cô hoảng hốt như vậy, chắc hẳn hắn đã rất thất vọng.

Nhìn người đang cúi đầu ở trước ngực cô ra sức liếm mút cặp vú sữa, Triệu Ngu không khỏi tò mò, hắn lấy đâu ra nhiều ý nghĩ đến vậy?

Tuy rằng ngày thường lúc nói chuyện hắn cũng sẽ ngẫu nhiên thử xem cô có thật sự đã quên Tiết Tử Ngang hay chưa, nhưng sự thăm dò đó rất đơn giản, mà cách làm hôm nay, lại không hề giống với phong cách của hắn.

“Ưm…” Đầu vú căng cứng bị hắn hung hăng mút vào, Triệu Ngu lập tức cong người lên, miệng thở hổn hển, “Kỷ Tùy…”

Giống như trận làm tình lúc nãy, động tác của hắn không còn dịu dàng như xưa, mà trở nên gấp gáp hơn, thậm chí còn mạnh mẽ cường thế.

Trong khi liếm mút trêu đùa đầu vú, tay phải của hắn cũng vội vàng thăm dò vào giữa hai chân cô, vừa sờ thấy chất lỏng dính nhớp còn lưu lại đã liền cắm ngón tay vào, không ngừng moi móc chà sát vách thịt trong nhục huyệt, ngón tay ở bên trong lúc nông lúc sâu mà quấy loạn lên.

“A…” Đôi tay cô gắt gao giữ chặt đầu Kỷ Tùy, Triệu Ngu ở dưới thân hắn không ngừng vặn vẹo, yêu kiều rên rỉ, “Kỷ Tùy… Kỷ Tùy… Vào đi…”

Hắn tách hai bắp đùi của cô ra, dùng tư thế xâm nhập từ bên sườn, cố gắng đem dương vật cắm vào giữa hai chân cô.

Âm hộ mẫn cảm chạm vào quy đầu, Triệu Ngu lập tức bị kích thích đến run rẩy, nhưng cô cũng cảm giác được hắn còn chưa mang bao.

Cô cho rằng hắn sẽ kịp thời mang vào, dù sao về phương diện này từ trước đến nay hắn đều rất tự giác. Nhưng mãi vẫn không thấy hắn đi lấy áo mưa mà vẫn chỉ cọ xát ngoài hoa huyệt không có một màng cách trở, Kỷ Tùy hôn lên vành tai cô, thấp giọng nói: “Sinh cho anh một đứa con, có được không?”

Cơ thể cô theo bản năng cứng đờ, ngây người mất vài giây, Triệu Ngu mới phản ứng được, cô đẩy lồng ngực hắn: “Đeo bao.”

Vỏn vẹn hai chữ, nhưng đáp án đã sáng tỏ.

Kỷ Tùy yên lặng nhìn Triệu Ngu, cố nhếch khóe miệng lên cười rồi mới đưa tay lấy áo mưa xé mở đeo vào, hắn nâng bờ mông căng tròn của cô lên cắm vào tận cùng âm đạo, nhanh chóng đưa đẩy mỗi lần đều đâm vào thật sâu, rút ra nhanh chóng rồi lại tiếp tục đút vào lút cán.

Triệu Ngu đương nhiên cảm giác được sự khác thường của hắn, chỉ là cô không nghĩ tới, Tiết Tử Ngang đối với hắn lại có lực sát thương lớn đến vậy.

Một Tiết Tử Ngang mà đã có thể khiến hắn mất tự chủ, nếu như hắn biết nguyên nhân thật sự cô tiếp cận hắn, thì sẽ còn thế nào nữa?

Trong một khoảnh khắc, cô thế nhưng bỗng cảm thấy sợ hãi. Người đàn ông như vậy mới là người cô không nên lừa gạt lợi dụng nhất.

Cao trào qua đi, cô lặng lẽ nằm trên ngực hắn, trầm mặc hồi lâu mới hỏi: “Anh có phải… Đã nghĩ muốn cưới em không?”

Bị cô hỏi ra trực tiếp như vậy, hắn cũng không phản bác, chỉ thấp giọng đáp lại: “Ừm.”

Triệu Ngu cười: “Chúng ta mới ở bên nhau được có bao lâu?”

Hắn ôm chặt cô không nói một lời, nhưng câu trả lời rõ ràng đã nằm trong đó.

Triệu Ngu lại cười hỏi: “Là ai dạy anh cách thăm dò em như vậy? Anh không phải là người sẽ làm mấy chuyện quanh co lòng vòng thế này.”

“Là Trang Diệp.”

Triệu Ngu sửng sốt: “Hắn biết chuyện của chúng ta?”

Kỷ Tùy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô: “Anh không nói cho hắn biết, anh đã hứa với em là sẽ không nói cho gia đình, cũng chưa nói với người nào cả. Chỉ là lần trước hắn cùng Tiết Tử Ngang đánh nhau, anh đi theo giúp đỡ, đối với Tiết Tử Ngang thì… có xuống tay hơi tàn nhẫn, hắn cảm thấy kỳ lạ liền hỏi anh…”

“Cho nên anh nói với hắn?”

Triệu Ngu không ngừng hồi tưởng lại những lúc bên nhau cùng Kỷ Tùy, cô không có ảnh chụp chung, cũng không gửi hình cho hắn, Trang Diệp chắc không thể biết bạn gái của anh hắn lại là cô.

Nhưng cô cũng không thể bảo đảm Kỷ Tùy có chụp lén giống Lăng Kiến Vi lúc trước hay không, lỡ bị Trang Diệp nhìn thấy thì mọi việc coi như kết thúc mất.

Có điều cho tới bây giờ tất cả đều bình yên, vậy hẳn là Trang Diệp không biết.

Cho rằng Triệu Ngu tức giận, Kỷ Tùy vội hôn lên trán cô: “Là anh không tốt, lúc Trang Diệp hỏi đến, nhẽ anh nên nói dối để gạt hắn bỏ qua chuyện này.”

Triệu Ngu buồn bã nhìn hắn: “Anh không biết nói dối thì làm thế nào mà gạt người khác được? Không sao mà, anh cũng đâu có cố ý, em trai anh biết thì thôi vậy.”

Kỷ Tùy cười nói: “Trang Diệp còn bảo khi nào anh rảnh thì đưa chị dâu đi gặp hắn, em có muốn gặp không?”

Triệu Ngu bất giác siết chặt khăn trải giường dưới thân, cô lắc đầu: “Tạm thời em vẫn chưa chuẩn bị tốt tâm lý để gặp người nhà anh, cho em ít thời gian nữa để suy nghĩ, có được không?”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232