Trở về

Phần 69
Phần 69

Theo tục lệ, hằng năm vào ngày mùng 2 tết phải tế tổ viếng mồ mả, đây cũng là lần đầu tiên Triêu Ngu đến nghĩa trang sau 3 năm xa cách.

Cô cùng cha mẹ nuôi từ sớm đã đến nơi, nhưng hai phần mộ trước mặt đã được đặt trái cây cùng hoa tươi.

Triệu Ngu sững sờ, quay đầu nhìn cha mẹ nuôi, cha nuôi nói: “Hẳn là Tống Huyền đã tới, mấy năm nay nó cũng thường xuyên tới thăm Tiểu Cẩn, cũng sẽ đi thăm hai ba mẹ.”

Triệu Ngu trầm mặc, gắt gao nhìn chằm chằm vào hai cái tên khắc trên bia mộ: Triệu Mỹ Nhân*, Ngu Cẩn.

(* Không phải “nhân” – 人 người, mà là “nhân”, bộ thảo, trong “nhân trần” – 茵.)

Mẹ nuôi khom lưng lấy bánh trái đã chuẩn bị cẩn thận ra, thở dài một tiếng: “Tống Huyền, đứa nhỏ đó cũng không tệ, đã nhiều năm như vậy mà vẫn không thể quên Tiểu Cẩn, nếu Tiểu Cẩn còn sống, nói không chừng hai đứa nó đã kết hôn…”

Bà đang nói lại bỗng bị chồng dùng khuỷu tay đụng nhẹ một cái, mẹ nuôi kịp thời dừng lại, thấy Triệu Ngu vẫn nhìn chằm chằm mộ bia đến ngơ ngẩn, bà lại nói: “Hi Hi, chúc Tết cho mẹ con đi.”

Dựa theo tập tục địa phương, viếng mồ mả là phải dập đầu hành lễ. Triệu Ngu ở trước mộ mẹ mình chậm rãi quỳ xuống, nghiêm túc dập đầu lạy ba cái, sau đó chuyển qua trước mộ Ngu Cẩn, chuẩn bị quỳ xuống hành lễ.

Mẹ nuôi vội kéo cô lại: “Thế này không được, con cùng Tiểu Cẩn là ngang hàng, đến thăm Tiểu Cẩn là được rồi không cần hành đại lễ.”

Nhưng Triệu Ngu vẫn kiên trì, khom lưng, quỳ gối, lạy ba lạy.

Hai vợ chồng nhìn nhau, không nói thêm gì nữa.

Sau khi đứng dậy, lại nhìn chằm chằm mộ Ngu Cẩn một hồi lâu, Triệu Ngu mới nhẹ giọng hỏi: “Mẹ nuôi, cha nuôi, hai người… có từng trách con không?”

Hai vợ chồng ông ngơ ngác đứng đấy, hơn nửa ngày sau, cha nuôi mới trầm giọng nói: “Đó là tai nạn, cha không trách con.”

“Nhưng Tiểu Cẩn… Là vì đến tìm con nên mới xảy ra chuyện.”

“Đều đã quen biết nhau mười mấy năm trời, có hôm nào là con và Tiểu Cẩn không sang nhà nhau chơi đâu? Nếu mà có chuyện gì xảy ra thì có muốn ngăn cũng không ngăn được.” Mẹ nuôi lại thở dài một tiếng: “Thay vì trách con, còn không bằng mẹ tự trách mình, nhớ lúc ấy đại sư chùa Thanh Dương đã nói Tiểu Cẩn năm đó có họa sát thân, nếu như mẹ để ý hơn một chút, khả năng đã…”

Trong nghĩa trang người đến người đi, rất nhiều đứa trẻ còn không hiểu đi tế bái có nghĩa gì, thậm chí còn chạy nhảy đuổi bắt, vừa đùa giỡn vừa tranh giành trái cây cúng cho người đã khuất.

Cảnh tượng náo nhiệt được bao phủ dưới ánh mặt trời ấm áp khó có được trong ngày đầu xuân, mà Triệu Ngu, lại như đã tách biệt khỏi thế giới này, chỉ cảm thấy lòng mình càng lúc càng lạnh lẽo.

Đã vô số lần tưởng chừng như đã có thể nói hết mọi chuyện ra, nhưng rốt cuộc lại vẫn luôn nghẹn trong cổ họng. Lúc này đây cũng không hề ngoài ý muốn, cô vẫn không thể nói được thành lời.

Cô không có can đảm nói ra toàn bộ chân tướng năm đó, không có can đảm nói cho bọn họ, đó không phải là tai nạn, chính cô mới là kẻ đầu sỏ tội lỗi.

Cha mẹ nuôi còn phải về quê để tế tổ, Triệu Ngu không đi theo, mà một mình ở lại trong nghĩa trang, ở lại cạnh hai người thân yêu nhất của cô.

“Xin lỗi.”

Hai chữ này, Triệu Ngu đã nói trong lòng vô số lần, trước hai phần mộ này, cũng từng nói vô số lần như thế.

Nhưng đáng tiếc, mọi việc đã không thể thay đổi.

Rời khỏi nghĩa trang Đông Giao, cô như người mất hồn mất vía, lái xe đi lang thang không có mục đích, trong vô thức, cô lại đi đến ngoại thành phía tây.

Lúc trước ngoại thành phía tây của Ngô huyện thật sự là nơi phát triển rất chậm, mười mấy năm trước khắp nơi đều là đất hoang không ai dùng đến, mẹ cô khi đó thừa dịp chính sách không chặt chẽ và giá đất rẻ, nhịn ăn nhịn mặc tiết kiệm được chút tiền mua được một khoảnh đất, sau đó bà lại tìm người xây một căn nhà nhỏ ba tầng lầu.

Căn nhà này là sau khi Triệu Ngu cùng mẹ đã phải ở thuê không biết bao lâu, rốt cuộc cũng nghênh đón được một nơi hoàn toàn thuộc về mình, một ngôi nhà đúng nghĩa của bọn họ.

Nhưng hiện tại, phòng trống, nhà cũng mất.

Dừng xe lại bên đường, cô ngơ ngác nhìn ngôi nhà đã bị hủy hoại rất nhiều.

Mãi một lúc lâu, Triệu Ngu rốt cuộc lấy hết can đảm bước xuống xe, chậm rãi đi đến cổng lớn.

Hai cửa hàng ở tầng một đều dùng cửa cuốn, trên cánh cửa khóa chặt phủ đầy bụi bặm, cũng đã khóa luôn con đường thông lên hành lang tầng hai và tầng ba, bất kỳ ai cũng không thể vào được.

Dĩ nhiên là Triệu Ngu có chìa khóa, nhưng mà, cô đã để chỗ nào nhỉ?

Cô không thể nhớ rõ.

Mà cứ cho là cô nhớ rõ đi, cô cũng không có can đảm lại đi lên đó.

Hành lang nhiễm đầy máu tươi này, đã từng xuất hiện hàng đêm trong những cơn ác mộng của cô, cô cũng thật sự không dám tự mình trải nghiệm loại cảm giác tuyệt vọng và hít thở không thông đó một lần nào nữa.

“Cô gái, cô muốn xem phòng ở à?” Một người phụ nữ trung niên ở cửa hàng đồ điện máy tạp hóa từ bên trong đi ra, tốt bụng chỉ cho Triệu Ngu một hướng khác, “Nếu muốn xem nhà thì có thể đi sang bên kia, ở đó có mấy nhà đều cho thuê, chứ không biết chủ nhân căn nhà này đã đi đâu mất rồi, cô không thuê được đâu.”

Triệu Ngu siết chặt góc áo, cố gắng gạt ra một nụ cười: “Cảm ơn.”

Một người phụ nữ khác vừa mua đồ trong cửa hàng đó cũng đi ra, chỉ vào căn nhà đã lâu không có người ở: “Tôi nhớ cái nhà này hình như có điềm hung thì phải? Ba năm trước không phải có người ngã chết ở đó hay sao?”

Bà chủ hàng gật đầu: “Còn không phải sao, ba người cùng nhau ngã xuống, hai người mất mạng tại chỗ, cũng quá thảm.”

“Sao tôi lại nghe nói ba người chết nhỉ? Chẳng lẽ còn một người được cứu sống?”

“Là chết ba người, cũng không phải…” Bà chủ tiệm hết nhìn trái lại nhìn phải, hạ giọng nói nhỏ: “Tôi nghe chủ nhà của tôi nói, con gái nhà kia không biết đi lang chạ với thằng nào mà chửa hoang, lúc ngã xuống, người thì không chết, nhưng đứa nhỏ lại chết. Thế còn không phải là chết ba người sao?”

Hai người phụ nữ lại châu đầu vào nhau buôn chuyện, Triệu Ngu đã không thể nghe được nữa.

Chờ cô dần dần khôi phục lại chút ý thức, mới phát hiện mình đã phóng xe vọt lên cao tốc.

Hiện tại, giờ phút này trong đầu cô chỉ có một ý muốn duy nhất, cô phải trở về, trở lại Đông Hải, tự tay giết chết Trang Diệc Tình.

Cơn phẫn nộ trào dâng giống hệt như ba năm về trước, từ lục phủ ngũ tạng, từ mỗi một đường huyết mạch của cô trào ra, làm cô như nổi cơn điên mất hết lý trí.

Nhưng chờ đến khi cô phóng với tốc độ 120km/h đuổi về thành phố Đông Hải, nhìn lại thành phố phồn hoa lộng lẫy như được dát vàng dưới ánh hoàng hôn, cơn điên cuồng sôi trào trong lòng cô dần an tĩnh trở lại.

Vẫn còn sớm lắm… sớm lắm, vẫn chưa đến lúc đâu.

Cô muốn ả đàn bà kia phải trải qua tất cả những thống khổ đau đớn mà cô từng phải chịu đựng một lần.

Không, thậm chí là muốn ả phải trải qua sự thống khổ gấp mười, gấp trăm lần hơn thế.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232