Trở về

Phần 229
Phần 229

Mùa mưa ở Đông Hải dài đằng đẵng, một năm thì gần như đến nửa năm là mưa.

Thật ra trước cái ngày mưa ác mộng năm đó, Triệu Ngu cũng không chán ghét trời mưa đến vậy, thậm chí có khi còn cảm thấy mưa lãng mạn, vì ngày bắt đầu giữa cô và Trang Diệp cũng là một ngày mưa.

Đáng tiếc về sau này, bầu trời xám xịt chỉ còn khiến cho người ta có cảm giác ngạt thở, những giọt mưa không ngừng rơi lên cửa sổ như đang gõ lên trái tim cô, khiến người ta khó có thể bình tĩnh.

“Hay là tới ngồi một lát?” Cuối cùng cũng kết thúc họp hội nghị video, Thương Lục bưng ly cà phê cô pha cho anh lên uống một ngụm, đưa mắt nhìn bóng lưng của cô.

Triệu Ngu xoay người: “Anh xong rồi?”

Anh gật đầu, trên mặt khó giấu nổi mệt mỏi. Từ lúc tiếp nhận công ty tới nay, đủ loại vấn đề quan trọng cần giải quyết không ngừng, sau đó lại lên kế hoạch thu mua Lan Tỉ, công việc của anh càng ngày càng bận rộn, ngay cả lúc tới chỗ của cô cũng không thể không làm việc từ xa.

Triệu Ngu tìm thuốc mỡ trong hòm thuốc, tự nhiên ngồi xổm xuống trước mặt anh kéo ống quần lên, hai bàn tay xoa đều thuốc mỡ từ từ mát xa cho Thương Lục: “Đau không?”

Đã sớm là bệnh cũ không chữa khỏi, tất nhiên là đau rồi, chỉ là chút đau đớn này với anh cũng không tính là gì.

“Còn đỡ, không tàn tật là anh đã thỏa mãn lắm rồi.”

Triệu Ngu không nhịn được hỏi: “Nếu như lúc ấy không thể điều trị tốt…”

Cô chưa nói xong, nhưng anh đã hiểu ý cô: “Nếu lúc ấy tàn phế, có khả năng… anh sẽ trở nên rất đáng sợ.”

Rũ mắt nhìn gương mặt cô gần trong gang tấc, anh không khỏi giương môi cười: “Em hẳn là hỏi, nếu khi đó không gặp em, anh sẽ biến thành cái dạng gì. Anh nghĩ hẳn là còn khủng khiếp hơn so với cả việc bị què, nếu không có em, anh sống chỉ còn để báo thù.”

Cô dừng một chút, lại tiếp tục kiên nhẫn mát xa cho anh.

Thương Lục nhìn cô một lúc lâu, bỗng mở miệng: “Có phải em cảm thấy có lỗi với anh không?”

Triệu Ngu cười tự giễu, ngẩng đầu nhìn anh. Anh cũng giống như Tiết Trạm, đều có thể nhìn thấu tâm tư của cô.

Thương Lục kéo cánh tay cô lên để cô ngồi xuống cạnh mình, hỏi: “Mấy ngày nay em đều đang suy nghĩ cái này, phải không?”

Cô không đáp, xem như ngầm thừa nhận.

Thật ra từ khi cô nhận quán cà phê kia, từ ngày cô chủ động hôn anh, có một số vấn đề cũng nên có đáp án, nhưng cô vẫn cố tình ích kỷ chỉ biết nghĩ cho mình.

Thương Lục nói: “Em biết rõ là những gì anh làm không phải để em cảm kích áy náy, càng không phải muốn em đáp lại.”

Đương nhiên cô biết, nhưng cô cũng biết, sự tình phát triển thành như hiện giờ cũng tuyệt đối không bình thường.

Cô yên lặng nhìn anh, mở miệng nói: “Ngày đó, em và Tiết Trạm cùng về Ngô Thành.”

“Anh biết, em đã nói với anh rồi.”

“Em và anh ấy…” Cô nỗ lực suy nghĩ xem nên phải nói thế nào, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, có vài lời nói ra với anh vẫn có gì đó không ổn.

Nói cô cũng chủ động hôn Tiết Trạm? Nói cô khi đối mặt với Tiết Trạm cũng sẽ khó kìm lòng được? Nói Tiết Trạm cũng thật dịu dàng khiến cô không từ chối được, hay là nói cô ôm hôn Kỷ Tùy ở trận mưa lần trước.

Thương Lục cười nói: “Em biết không? Thật ra anh rất thích dáng vẻ em lúc trước vì báo thù mà liều lĩnh không màng tất cả, như thế mới rất quyết đoán.”

Triệu Ngu sững sờ, ngay sau đó lại cười khổ: “Vậy sao?”

Thương Lục gật đầu: “Mục tiêu rõ ràng, con đường xác định, dứt khoát quyết đoán, nên tàn nhẫn thì không chút lưu tình, càng không giống như bây giờ, cả ngày phải vì người khác mà phiền não.”

Cô tự giễu mà cười: “Đó không phải vì em bị buộc phải thế sao?”

“Nhưng có thể sống như vậy mới càng thoải mái.” Anh như suy tư nhìn cô, “Hiện tại em đã học được cách để hưởng thụ cuộc sống, vậy không cần nghĩ nhiều mà làm gì, rất nhiều việc cứ để thuận theo tự nhiên là được.”

Cô khó hiểu: “Có ý gì?”

“Anh là người trưởng thành, có năng lực suy nghĩ độc lập, cũng hiểu rõ mình muốn gì, Tiết Trạm cũng thế, Lăng Kiến Vi, Tiết Tử Ngang, Kỷ Tùy, tất cả đều như vậy. Là bọn anh nguyện ý ở bên em, đó là sự lựa chọn của bọn anh, em không lừa gạt cũng không cưỡng bách, không cần phải phụ trách cho ai hết.”

Mơ hồ hiểu anh muốn nói điều gì, Triệu Ngu trầm tư một lát, lại vẫn hơi nghi hoặc nhìn Thương Lục.

Anh tiếp tục nói: “Cái bọn anh muốn chính là em có thể vui vẻ, có thể sống nhẹ nhàng thoải mái, không phải muốn em phải theo khuôn mẫu của những người bình thường khác, bức bách bản thân phải sống như bọn họ, giống như em lúc trước không phải rất tốt sao? Chẳng cần để ý tới điều gì, chỉ cần nghĩ cho bản thân.”

“Nhưng như vậy không công bằng với các anh.”

“Anh đã nói rồi, đó là do bọn anh tự lựa chọn, em đừng quên, là bọn anh một hai muốn ở bên em, cái này không liên quan gì tới em, nếu ngày nào đó anh hay ai không chịu nổi, lựa chọn rời đi, cũng vẫn không liên quan tới em. Việc em phải làm, chỉ là thoải mái hưởng thụ tất cả.”

Nghe dường như rất có lý, cô thậm chí ngay cả lý do để phản bác cũng không có, nhưng cẩn thận ngẫm lại, Triệu Ngu vẫn cảm thấy không thể tưởng tượng được, thậm chí khó mà tin được đây lại là những lời Thương Lục nói.

Yên lặng nhìn anh, cô hỏi: “Anh không nghĩ tới… kết hôn với em sao?”

“Nghĩ tới, nhưng anh biết em không muốn.” Thương Lục mỉm cười nhìn cô, “Ít nhất, hiện tại em còn không muốn suy nghĩ tới chuyện đó, nếu đã không muốn thì cứ làm theo trái tim mách bảo, giống như bây giờ tiếp tục thế này. Nếu một ngày nào đó em đột nhiên đồng ý, lúc đó lại tính sau, dù người đó có là ai khác, anh cũng sẽ tôn trọng sự lựa chọn của em.”

Thương Lục lại nói, “Anh không muốn ép em làm bất kỳ chuyện gì, cũng không muốn dùng tình cảm và đạo đức ép buộc em, nhìn em mấy hôm nay tâm thần không yên, thậm chí anh còn hy vọng em có thể ích kỷ một chút, không cần để ý tới ai, chỉ cần để ý chính em là được.”

Ích kỷ một chút?

Nhưng như anh nói, đâu chỉ là ích kỷ?

Trước đây cô vì những ham muốn ích kỷ tàn nhẫn của bản thân mà lợi dụng rất nhiều người, hiện giờ còn muốn tiếp tục vô tình đối đãi với tất cả bọn họ sao? Thản nhiên tiếp nhận tình cảm tốt đẹp của từng người, nhưng lại không thể cho lại được bọn họ được chút gì hết?

“Thật ra ai em cũng luyến tiếc, phải không?”

Trong lúc trầm mặc, bên cạnh đột nhiên truyền đến giọng của anh, Triệu Ngu đột nhiên sửng sốt mất một lát, chỉ biết ngơ ngẩn nhìn Thương Lục.

Câu nói của anh như một lưỡi dao sắc bén đột nhiên đâm thủng nơi nào đó trong lòng cô, khiến cho những thứ bị che dấu rất sâu lại đang dần dần nổi lên.

Luyến tiếc sao? Hình như… có một chút.

Cô đã từng mất đi tất cả, hiện giờ có những người này lại quan tâm để ý tới cô, bọn họ vì cô làm tất cả, cũng đã dần trở thành một phần trong cuộc sống của cô, cô sẽ quen thuộc, sẽ ỷ lại, sẽ càng ngày càng không muốn rời xa.

Thương Lục nói hy vọng cô ích kỷ hơn một chút, nhưng cô vốn dĩ đã ích kỷ, trước đây là vì báo thù mà không từ thủ đoạn, hiện tại thì bất tri bất giác bắt đầu tham lam luyến tiếc những gì có được.

“Vậy cứ thuận theo tự nhiên đi.” Thương Lục từ từ ôm cô vào lòng, “Không cần ép buộc bản thân phải lựa chọn, cứ để yên như hiện tại, để bọn anh đưa ra lựa chọn, xem bản thân có tự nguyện tiếp tục đơn phương với em hay không, cho dù có thể sẽ không có kết quả.”

Dịu dàng hôn lên trán cô, hơi thở nóng hổi lại phun nhẹ bên tai cô, anh chậm rãi nói: “Ví như ngay bây giờ, anh có thể nói với em, anh nguyện ý.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232