Trở về

Phần 65
Phần 65

Tuy bệnh viện cần yên tĩnh, nhưng trong phòng bệnh luôn có những người nhà vô ý thức lớn tiếng nói chuyện, còn có cả tiếng trẻ con chơi đùa ầm ĩ. Tiết Tử Ngang nghe thấy một đám âm thanh hỗn độn, càng khiến trong lòng hắn đã rối bời giờ càng rối thêm.

Mở điện thoại di động trong tay ra, trong mục tin nhắn mới nhất, có tin nhắn tối hôm qua hắn gửi, chỉ có 3 chữ [Hẹn gặp lại], đây là lời từ biệt cuối cùng của hắn với Từ Miểu.

Chỉ một câu “hẹn gặp lại”, đã hoàn toàn chặt đứt mọi gút mắc giữa hai người họ.

Nhưng mà, liệu có phải đã quá muộn hay không?

Ngày hôm qua, khi hắn không màng tất cả xông ra khỏi nhà hàng đuổi tới bệnh viện, Từ Miểu đã gửi tin nhắn cho hắn:

[Nhìn anh vội vã như vậy là biết anh thật sự yêu cô ấy, chúc hai người hạnh phúc]

Hắn sửng sốt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chữ “yêu” kia, cả nửa ngày mới ngẩng đầu lên, yên lặng nhìn qua cửa sổ xuyên thấu thấy Triệu Ngu ở bên trong.

Hắn yêu cô sao?

Hắn vẫn luôn cho rằng mình không quên được Từ Miểu, cho rằng hắn sẽ chỉ yêu duy nhất Từ Miểu, hắn thậm chí còn cho rằng, trong lòng hắn Từ Miểu là một chấp niệm mà hắn sẽ không bao giờ buông bỏ.

Cho nên hôm đó khi nghe tin Từ Miểu hủy hôn, cũng chẳng thấy người đâu, hắn đã chạy vội đi tìm.

Cho nên hôm đó bạn Từ Miểu nói sau khi chia tay với hắn, Từ Miểu chưa bao giờ quên hắn, chỉ là quá khứ và hiện thực quá chênh lệch, hắn chỉ có thể buồn bực trong lòng, nên mới uống tới say chẳng còn biết trời trăng gì.

Nhưng mà ngày hôm sau, lúc biết nửa đêm Triệu Ngu khóc lóc rời đi, còn bản thân mình đã giẫm lên vết xe đổ, lại tiếp tục làm tổn thương cô, hắn đã vô cùng sợ hãi, buồn bã cùng với hối hận, tất cả cảm xúc đã nói cho hắn biết đáp án.

Hắn rất để ý tới Triệu Ngu, cực kỳ để ý.

Nhận được điện thoại của Từ Miểu, biết đêm hôm đó cô sẽ bay đi rời khỏi Đông Hải, hắn đã do dự lựa chọn đi gặp cô, nhưng nhớ lại 3 năm trước cả hai đã tan rã trong không vui, nên muốn đặt một dấu chấm hết hoàn mỹ cho chuyện này.

Hắn còn cho rằng tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn, hắn vẫn còn cơ hội giải thích với Triệu Ngu, có cơ hội nhận được sự thông cảm của cô. Nhưng ai ngờ, hắn mới rời đi trong chốc lát, cô đã xảy ra chuyện.

Nhận được điện thoại của Hạ Nam, trong lòng hắn ngập tràn sự sợ hãi cùng bất an chưa từng có, càng thêm chứng minh cho đáp án của hắn, giống như lời của Từ Miểu, hắn đã yêu cô, hắn đã yêu Triệu Ngu.

Đáng tiếc, hắn hiểu ra mọi thứ quá muộn.

Tiết Tử Ngang ngồi trên ghế ở hành lang cúi đầu nhắm mắt trầm tư một lúc lâu, hắn xoa xoa ấn đường, cuối cùng cũng chậm rãi đứng lên, một lần nữa đi vào phòng bệnh.

Vừa nãy cô cầu xin hắn buông tay cô, nhưng hắn cũng đã nói, hắn sẽ không buông tay.

Hắn vừa mới biết bản thân mình yêu cô như vậy, sao lại có thể dễ dàng buông tay được?

Hắn không sợ cô oán hận hắn, hắn cũng không thể để cô từ chức, vì nếu một khi cô thật sự rời đi, về sau hắn sẽ không thể tìm thấy cô được nữa.

Cửa phòng bệnh đóng chặt, hắn đưa tay hơi đẩy đã mở ra, chỉ là trong nháy mắt hắn đẩy cửa ra, trong nháy mắt khi chân hắn đang định bước tiếp lên phía trước, lại như có một trận sấm sét giữa trời quang đánh xuống hắn.

Bên trong phòng, cô gái vẫn còn phải truyền dịch trên giường bệnh, đang dùng tay vòng qua ôm lấy cổ một người đàn ông, hôn lên môi hắn.

Mà người đàn ông ngồi trên mép giường đang cúi người xuống, lại đúng là người chú của hắn.

Trong lúc nhất thời, hắn chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, lỗ tai vang lên “ong ong” không ngừng, lục phủ ngũ tạng như bị vũ khí sắc bén đâm thủng, đau tới không thể thở nổi.

Đợi tới khi hắn kịp phản ứng lại, tiến lên kéo người đàn ông kia ra, Tiết Trạm đã đứng dậy, quay đầu lại lạnh lùng nhìn hắn.

Tất cả lý trí của hắn vào giờ phút bốn mắt nhìn nhau với Tiết Trạm này đã hoàn toàn mất hết, Tiết Tử Ngang nắm chặt tay, vung lên định đánh lên mặt Tiết Trạm.

Nhưng nắm tay của hắn, cuối cùng lại không thể rơi xuống.

Bởi vì Triệu Ngu đang ở trên giường đã nói với hắn: “Anh muốn đánh anh ấy, thì đánh tôi trước đi.”

Sau đó, trong lúc cả người hắn run rẩy không tin tưởng nổi, cô lại nói tiếp: “Là tôi chủ động.”

Móng tay Tiết Tử Ngang cắm sâu vào bàn tay, lồng ngực càng thêm đau đớn, nắm đấm đã vung lên không trung cứng đờ, hắn cất giọng run run hỏi: “Vì sao? Em đang làm trò gì?”

Triệu Ngu cười, vẻ mặt lạnh nhạt thản nhiên: “Tôi yêu anh ấy, không được sao?”

Tiết Tử Ngang sửng sốt, sau đó lại không thèm kiêng kỵ cười nhẹ ra một tiếng, cứ như vừa nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời này, còn càng cười càng không dừng lại được, nghẹn ngào khàn cả giọng: “Em đang trả thù tôi sao?”

Triệu Ngu nghiêm túc nhìn lại hắn: “Trong lúc tôi bất lực sợ hại nhất, trong lúc tôi cần anh mà anh lại không chịu xuất hiện, anh ấy vẫn luôn ở bên tôi, lẽ nào điểm này còn chưa đủ để khiến tôi yêu sao?”

“Em có biết mình đang nói cái gì không?” Hai mắt Tiết Tử Ngang đã đỏ ngầu, trong mắt vằn lên tơ máu, “Triệu Ngu, em tức giận, em hận tôi, em muốn trả thù tôi thế nào cũng được, nhưng em… Sao em có thể… Hắn là chú của tôi, là chú của tôi, em có biết không?”

“Thì đã sao?” Vẻ mặt Triệu Ngu vẫn quá mức bình tĩnh, “Tôi cũng chỉ là một thế thân, một công cụ tiết dục, tôi thích ai yêu ai thì có liên quan gì tới anh?”

“Em có biết mình đang nói gì không?” Tiết Tử Ngang đột nhiên tiến lên nắm lấy tay cô, “Triệu Ngu, đừng dùng cách này để trả thù tôi…”

Trên tay Triệu Ngu còn đang cắm truyền dịch, bị hắn nắm như vậy, truyền dịch bị lôi lôi kéo kéo, kim truyền dịch suýt nữa đã bị tuột ra. Tiết Trạm nhanh tay lẹ mắt nắm chặt tay Tiết Tử Ngang: “Buông ra.”

Ánh mắt Tiết Tử Ngang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tiết Trạm, trong mắt chỉ có sự phẫn nộ cùng khó hiểu.

Tiết Trạm không nói nhiều lời, chỉ nhàn nhạt nói: “Về nghỉ ngơi trước đi.”

“Trở về?” Tiết Tử Ngang cười nhạo: “Trở về để hai người tiếp tục ở đây ân ái sao?”

“Không về cũng được, anh có thể ở đây tiếp tục nhìn chúng tôi ân ái.” Trên mặt Triệu Ngu mang theo nụ cười nhàn nhạt, dùng ánh mắt tràn ngập khiêu khích cùng châm chọc nhìn hắn: “Tiết tổng, anh chịu được sao?”

Nắm đấm đã bị hắn siết tới run lên, hô hấp Tiết Tử Ngang dồn dập, ngực phập phồng, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn hai người một hồi lâu, cuối cùng bỗng xoay người xông thẳng ra ngoài.

Chờ phòng bệnh lại yên tĩnh lại như lúc đầu, Triệu Ngu mới thu lại nụ cười, thấp giọng nói: “Xin lỗi.”

Đúng là cô chủ động.

Sở dĩ Tiết Trạm ở lại phòng bệnh, là bởi vì cô than thở khóc lóc tố cáo, khiến cô và cả Tiết Tử Ngang đã gần như sụp đổ, Tiết Tử Ngang đau khổ bỏ ra ngoài, chỉ còn Tiết Trạm ở lại chờ đổi bình truyền dịch giúp cô.

Nhưng khi cô thấy bóng dáng Tiết Tử Ngang gần tới cửa, lại bỗng ngồi thẳng người, vòng tay ôm lấy cổ hắn hôn xuống.

Khoảnh khắc môi chạm môi, trong đầu hắn quả thật hơi ngẩn ra.

Chờ tới lúc hắn phản ứng lại ngồi dậy thì đã nhìn thấy Tiết Tử Ngang ở đằng sau, cũng đã hiểu ý đồ của Triệu Ngu.

Nếu như cô muốn dùng cáhc này để kích thích Tiết Tử Ngang, buộc Tiết Tử Ngang phải hết hy vọng với cô, vậy thì hắn sẽ tình nguyện giúp cô.

Chỉ là, có lẽ cô còn chưa hiểu hết tính tình đứa cháu trai này của hắn, làm như vậy cũng sẽ chẳng thay đổi được gì.

“Bình này ít nước, rất nhanh sẽ truyền xong, đến lúc đấy tự cô rung chuông gọi bác sĩ đi.”

Bình tĩnh nói xong câu này, Tiết Trạm xoay người, rời khỏi phòng bệnh.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232