Trở về

Phần 175
Phần 175

Điện thoại vẫn vang lên không ngừng, tay Kỷ Tùy run run lấy di động ra, trên điện thoại hiển thị là bác sĩ tâm lý của Trang Diệp.

Hắn biết rất có thể là tình trạng tâm lý Trang Diệp lại xuất hiện vấn đề, nhưng nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình, hắn lại không còn chút sức lực để nghe nữa.

Ngắn ngủi trong vòng một ngày, những tin tức khiến người ta khiếp sợ hết tin này đến tin khác ập đến, làm hắn thương tích đầy mình, còn đâu năng lực đi lo chuyện của Trang Diệp?

Bình tĩnh nhìn chăm chú vào Triệu Ngu trên giường bệnh, hắn muốn mở miệng, nhưng một tiếng cũng không phát ra được, ngược lại là Hứa Thừa Ngôn hỏi ra nghi vấn trong lòng hắn: “Trang Diệc Tình đã làm gì với cô? Cái gì mà ba người thân? Cái gì mà… Tử cung?”

Thời điểm nói ra những lời này, Hứa Thừa Ngôn mới ý thức được, giọng nói của hắn vậy mà cũng đang run rẩy.

Hắn có quá nhiều nghi vấn muốn được giải đáp, cơn giận còn chưa tan đi, nhưng câu nói kia của Tiết Tử Ngang, lại đột nhiên tựa như một móc câu sắc bén, mạnh mẽ đâm vào nơi nào đó trong tim hắn, ngay lập tức làm một số ký ức trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Cho dù ngày nào đó anh cầu xin tôi sinh cho anh một đứa con, tôi cũng sẽ không cho anh được toại nguyện.”

“Quả nhiên, người đứng ở vị trí càng cao, nhìn xuống người phía dưới lại càng như con sâu cái kiến.”

“Anh thật sự đã từng giết người?”

“Không chỉ sợ hãi, mà còn căm ghét.”

“Tiền thật đúng là thứ tốt, làm cho loại người hạ đẳng ở khu ổ chuột như chúng tôi được mở rộng tầm mắt.”

“Mẹ tôi xảy ra chuyện ngoài ý muốn chết trước mặt tôi, khắp nơi đều là máu…”

“Ngài đương nhiên dám, thân phận của ngài là gì chứ? Là người cao quý sang trọng, có quyền có thế, muốn giết một người, không phải chỉ dễ như trở bàn tay hay sao?”

“Hai người các người quả thật rất xứng đôi, trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, đều có quyền thế, một tay che trời, đều làm tôi – cảm thấy vô cùng ghê tởm.”

“Anh và Trang Diệc Tình là cá mè một lứa, đều là những người dùng tiền để giải quyết mọi thứ, đều là lũ người thượng đẳng cao cao tại thượng, mạng sống hèn mọn của những kẻ hạ đẳng ti tiện như chúng tôi trong mắt các người, chỉ không đáng một đồng một cắc.”

Mỗi một câu Triệu Ngu từng nói, những điều mà trước nay hắn chưa từng chú ý đến, hoặc vui đùa, hoặc tự giễu… Hiện tại cẩn thận nghĩ lại mới phát hiện, thì ra mọi thứ đều có dấu vết để lần theo.

Hứa Thừa Ngôn không dám tin nhìn cô: “Cô nói, mẹ cô đột ngột chết trước mặt cô, cô sợ máu, còn có… Có phải là Trang Diệc Tình…”

Thân thể Kỷ Tùy lại không chịu khống chế mà run rẩy: “Bốn năm trước, ngoại trừ việc ép em phá bỏ đứa con của Trang Diệp, Trang Diệc Tình… Còn đã làm gì với em?”

Triệu Ngu lại chỉ nhìn vào chiếc điện thoại đang vang lên không ngừng trong tay Kỷ Tùy, cười nói: “Là Trang Diệp phải không, gọi hắn… đến đây đi, để hắn biết chân tướng mà hắn muốn biết nhất.”

Cô cũng cần để hắn biết chân tướng, chỉ có như vậy cô mới có thể càng thêm ích kỷ tàn nhẫn, buộc hắn trở thành một lưỡi dao sắc bén khác để đối phó với Trang gia.

Trang Diệp thở hồng hộc vội vã lao ra khỏi thang máy, chỉ vì một câu nói của Kỷ Tùy, “Nói cho cậu ấy biết, Đường Hi đang ở đây”, cũng đã đủ để hắn như cây khô gặp mùa xuân, không muốn sống mà chỉ huy tài xế chạy như điên đến bệnh viện chỉ trong mười mấy phút.

Nhưng khi đã tới cửa phòng bệnh rồi, xác nhận lại vị trí hết lần này tới lần khác, nhìn cánh cửa đóng chặt kia, hắn đột nhiên lại không có dũng khí đẩy nó ra.

Run rẩy đặt tay lên khóa cửa, vặn nhẹ một cái, rồi lại buông ra. Không chỉ có hai bàn tay đang lơ lửng giữa không trung run lên, mà là cả tay lẫn chân của hắn đều đang không ngừng run rẩy.

Nhung nhớ bao lâu như vậy, tìm kiếm bao lâu như vậy, hiện giờ chỉ còn cách một cánh cửa, hắn lại đột nhiên sợ hãi.

Liệu có khi nào giống lần trước ở trung tâm thương mại hay không, hắn không màng bất cứ gì xông tới, lại chỉ nhìn thấy một người có vóc dáng tương tự mà thôi?

Hay lại như khi hắn ở Mỹ, cõi lòng mang đầy hy vọng bay tới đó, đối mặt với hắn lại chỉ là một căn nhà trống rỗng?

Tống Huyền nói cô đã mang thai con của hắn, nhưng bị chị hắn bắt phải phá thai, chuyện của cô cùng Lăng Kiến Vi là vì bất đắc dĩ mới làm vậy, mọi nỗi oán hận của hắn với cô đều đã sai rồi, làm sao hắn còn có thể gặp cô nữa? Giờ hắn còn mặt mũi nào mà nhìn cô nữa?

“Hi Hi…” Bàn tay run rẩy lại lần nữa nắm thành quyền, do dự hồi lâu mới chậm rãi đặt lên khóa cửa, gần như đã dùng hết toàn bộ sức lực của hắn vào thời khắc này, hắn mới chậm rãi đẩy được cánh cửa ra.

Bên cạnh giường có rất nhiều người, nhưng hắn cũng không hơi sức đâu mà chú ý, hắn chỉ chăm chú nhìn giường bệnh bên kia đến không chớp mắt, từng bước từng bước lại gần, xuyên qua những bờ vai đứng cạnh nhau, nhìn kỹ bóng hình người con gái đó.

Đúng là khuôn mặt quen thuộc đó, quen thuộc đến nỗi làm hắn cho rằng mình vẫn còn đang ở trong mơ.

Có lẽ, đây chính là trong mơ…

Trang Diệp đột nhiên dừng bước, nhìn chằm chằm thân hình người trên giường bệnh, đôi mắt từ từ khép lại, rồi lại thật cẩn thận mở ra.

Gương mặt hắn vô cùng quen thuộc vẫn còn ở đó, cách hắn rất gần, rất gần.

Bỗng nhiên, hắn thấy cô nhếch miệng nở nụ cười, nước mắt hắn cũng đồng thời rơi xuống.

“Hi Hi…”

Cái tên này, hắn ở trong mộng đã gọi vô số lần, khi tỉnh giấc hắn cũng gọi không biết bao nhiêu, chỉ là lúc này khi đã thật sự đối mặt với cô, cổ họng lại như bị thứ gì bóp nghẹt, tiếng nói khàn khàn khó nghe, như bốn năm trước khi hắn nghi ngờ tất cả mọi thứ, mọi thứ đều chỉ toát ra sự xấu xí không thể chịu nổi.

Bàn tay đặt dưới chăn không tự giác mà nắm chặt lại, Triệu Ngu cũng kéo miệng nở nụ cười: “Đã lâu không gặp.”

Đã lâu không gặp.

Một lần xa cách, chúng ta từ một đôi yêu nhau ngọt ngào say đắm, trở thành người lạ đường ai nấy đi.

Một lần xa cách, anh còn nói với em, anh hận em.

“Đã lâu… Không gặp…” Nước mắt hắn đã rơi như mưa: “Hi Hi, anh xin lỗi…”

Bởi vì anh tự ti hèn nhát, ngay cả dũng khí hỏi em lại một lần nữa cũng không có, chỉ đơn phương cho rằng mình lại lần nữa bị vứt bỏ, co đầu rụt cổ trong bóng tối một mình liếm láp miệng vết thương thật quá nực cười, dùng oán hận ngập tràn cùng thù hằn để che dấu cho sự vô năng của bản thân.

Đôi môi cô khẽ run nhẹ gần như không thể phát hiện, Triệu Ngu cười lắc đầu: “Em chưa từng trách anh, chỉ là…”

“Em bị thương?”Nhìn thấy vệt đỏ trên vai cô, Trang Diệp mới nhớ ra đây là ở bệnh viện.

Hắn vô thức cất bước đi về phía trước muốn xem vết thương của cô, trước mặt lại bị chắn bởi một thân hình cao lớn.

Không phải ai xa lạ, mà chính là Tiết Tử Ngang, hắn lúc này mới từ trong hoảng hốt tỉnh táo trở lại, liếc nhìn xung quanh một lượt, trừ bỏ người hắn đã biết sẽ ở chỗ này chờ hắn như Kỷ Tùy, thế mà còn có cả Hứa Thừa Ngôn, Lăng Kiến Vi, có cả Tiết Trạm.

Mỗi một người, hình như đều là người không nên ở đây. Mọi thứ tại nơi này, cũng đều quá xa lạ.

“Hi Hi…” Tầm mắt lướt qua Tiết Tử Ngang, hắn tiếp tục run rẩy nhìn Triệu Ngu, nhưng rốt cục muốn hỏi cái gì, hắn lại chẳng biết nữa.

Cuối cùng vẫn là Triệu Ngu lên tiếng: “Anh ấy sẽ không tổn thương em.”

Lời này là nói với Tiết Tử Ngang, hắn bèn kiềm lại địch ý chỉ trừng mắt nhìn tên đầu sỏ gây tội trước mặt, bực bội tránh qua một bên.

Nhưng lời này, lại như đâm một dao vào tim Trang Diệp.

Hắn sẽ không thương tổn cô sao? Hắn chưa từng làm cô đau khổ sao? Lúc trước, hắn cũng vô cùng tin tưởng điều này, nhưng còn bây giờ thì sao?

Chút can đảm để bước về phía cô lại lần nữa bị nghiền nát, hắn cứ đứng đó, cách xa chiếc giường nhìn cô: “Tống Huyền nói, chúng ta… Có một đứa con…”

Triệu Ngu nhàn nhạt cười: “Ừ, đã từng, có điều… Đã không còn.”

Trên bàn tay nắm chặt nổi đầy gân xanh, móng tay khảm sâu vào da thịt, hắn nhắm mắt rồi lại ngẩng đầu lên, nước mắt một lần nữa rơi xuống: “Là lỗi của anh… anh sai rồi, Hi Hi, anh xin lỗi… Anh xin lỗi…”

Không chỉ mất đi đứa con, giờ phút này hắn vô cùng rõ ràng, quá khứ của họ, những hồi ức tốt đẹp của họ, tất cả cũng đều không còn nữa, giữa bọn họ, sẽ càng không thể có tương lai.

Tại hắn đã không bảo vệ tốt cho cô, là hắn không đủ tin tưởng vào đoạn tình cảm này, chính tay hắn đã chôn vùi mọi thứ giữa họ.

“Anh sai rồi… xin lỗi em…” Toàn thân hắn không ngừng run lên, khóc đến mức cả người đều rất chật vật, hắn gắt gao siết chặt tay, liều mạng lắc đầu, lại tựa như tự an ủi bản thân, bắt đầu lẩm bẩm nói: “Sẽ không… Chúng ta sẽ không… Chúng ta… Bắt đầu lại một lần nữa… Chúng ta còn sẽ… Còn sẽ có con…”

Nhưng mà ngay sau đó, giọng nói lạnh lùng không chút khách khí của Tiết Trạm truyền đến: “Cô ấy đến tử cung cũng bị cắt mất, còn có con thế nào được nữa?”

Trang Diệp chỉ cảm thấy có thứ gì đó nện thẳng xuống đầu mình, cả đầu đau nhói, lục phủ ngũ tạng dường như cũng bị người xé rách, bên tai ong ong không ngừng. Hai mắt ngây dại nhìn về phía Tiết Trạm, hắn cố gắng muốn mở miệng, nhưng toàn thân lại không thể nhúc nhích.

Tiết Trạm lạnh lùng nhìn hắn: “Đứa con của hai người, mẹ của cô ấy, còn có cả Ngu Cẩn, tất cả đều đã chết, đều phải cảm ơn người chị của anh đã ban tặng.”

Thân thể hắn đột ngột lảo đảo, Trang Diệp khó khăn quay đầu lại, muốn xác nhận lại đáp án từ trên mặt Triệu Ngu, nhưng mà trước mắt chợt tối sầm, cả người hắn đã ngã quỵ xuống.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232