Trở về

Phần 22
Phần 22

Sau khi chia sẻ về trang của tổ chức làm thiện nguyện cho Kỷ Tùy, trên giao diện Wechat, cuộc nói chuyện của Triệu Ngu cùng Kỷ Tùy vẫn chẳng hề có bất kỳ tiến triển gì.

Cô cũng không thể tùy tiện liên hệ Kỷ Tùy, mà Kỷ Tùy rõ ràng cũng không phải loại người sẽ chủ động liên hệ với cô.

Nhưng đến giữa trưa hôm sau, mẹ của Cù Tư Tiêu là Thi Vũ, đã lại gửi tin Wechat cho Triệu Ngu.

… Để không bị người khác phát hiện là mình cố ý tiếp cận Kỷ Tùy, Triệu Ngu cũng đã sớm chuẩn bị đầy đủ các nước đi kế tiếp, theo chân BTC đi qua rất nhiều nơi khác không chỉ có trường học của Cù Tư Tiêu, cũng từng gặp được mẹ của cậu bé và thêm bạn với cô ấy.

[Tiêu Tiêu nói đây là bức vẽ nó muốn tặng em, cứ một hai bắt chị phải gửi cho em xem, chỉ mong đã không làm phiền em nhé.]

Kèm với tin nhắn này còn có một bức tranh mới chỉ được phác họa đơn giản, nhưng chỉ cần nhìn qua cũng nhận ra người trong tranh chính là Triệu Ngu.

Triệu Ngu bèn trực tiếp gọi video call qua, đầu bên kia cũng nhanh chóng nhận cuộc gọi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Cù Tư Tiêu xuất hiện trên màn hình, cô đưa điện thoại lên cao, đối diện màn hình, làm một vài động tác ngôn ngữ ký hiệu đơn giản mà mình học được trên mạng: [Em giỏi quá, cảm ơn.]

Cậu bé ngây thơ đáng yêu tươi cười xán lạn, còn kích động khoa chân múa tay gì đó với Triệu Ngu, mẹ cậu chỉ có thể ở một bên phiên dịch: “Tiêu Tiêu nói nó vẽ em không được đẹp, nhưng nó sẽ cố gắng để vẽ đẹp được như em.”

Triệu Ngu cười: “Khi em bằng tuổi Tiêu Tiêu còn chỉ biết vạch mấy nét nghuệch ngoạc đơn giản, thằng bé thế là giỏi lắm rồi ạ.”

Để cậu bạn nhỏ được vui vẻ, hai bên đều rất kiên nhẫn trò chuyện, một lần buôn đã gần nửa giờ, Thi Vũ hơi ngại, vẫn luôn nói xin lỗi Triệu Ngu, còn mời Triệu Ngu ăn cơm nữa.

Triệu Ngu cũng giả vờ khách khí mấy câu rồi cũng đáp ứng.

Trước khi đến chỗ hẹn, cô lại nhận được tin nhắn của Thi Vũ, nói Cù Tư Tiêu còn muốn gọi cả Kỷ Tùy đi cùng, hỏi cô xem có thuận tiện hay không. Triệu Ngu đương nhiên không có ý kiến gì rồi, trên thực tế, cô còn cầu mà không được.

Kỷ Tùy vẫn chỉ ăn mặc đơn giản tùy ý không khác mấy so với hôm đi đón Cù Tư Tiêu, nhưng dáng người đoan chính đĩnh bạt cùng thứ khí chất khác hẳn người thường kia, làm hắn khi đứng trong đám người vẫn cực kỳ nổi bật.

Triệu Ngu cũng chỉ mặc áo sơ mi cùng quần jeans bình thường, trang điểm nhẹ nhàng, buộc tóc đuôi ngựa, so với hình ảnh lúc trước thì nhìn mang nhiều vẻ thanh xuân tươi tắn như mặt trời rạng rỡ.

Quả thực cô đối với Cù Tư Tiêu là thật lòng, tất cả quan tâm yêu quý đều không có nửa điểm giả dối, cậu bé tuy còn nhỏ tuổi, nhưng cũng đã có thể cảm nhận được, thế nên mới luôn rất thích cô, vừa thấy cô vào phòng đã vui mừng xông tới ôm chầm lấy, còn nhất quyết phải được ngồi cùng một chỗ với cô.

Thi Vũ cũng luôn miệng khen Triệu Ngu vừa đẹp người lại đẹp nết, làm Triệu Ngu ngượng ngùng cười: “Chủ yếu em vừa mới từ nước ngoài về, cũng không liên lạc được với nhiều bạn bè hồi trước, lại cũng không thân thiết lắm với đồng nghiệp mới, lúc không đi làm em cũng chỉ thui thủi một mình nhàm chán, thế nên mới muốn tìm hoạt động gì đó giết thời gian. Bởi vì em cũng là cô nhi, cho nên thấy có hoạt động thiện nguyện của cô nhi viện thì liền tham gia, cũng không ngờ bên BTC không chỉ có các hoạt động ở cô nhi viện mà còn các nơi khác, thế nên mới có cơ hội biết được Tiêu Tiêu, mà bé nhà chị thông minh đáng yêu như vậy, ai thấy cũng đều sẽ yêu mến mà thôi.”

Nghe xong mấy lời cuối cùng, Kỷ Tùy vẫn luôn an tĩnh ngồi đó chợt ngước mắt lên nhìn Triệu Ngu.

Triệu Ngu biết, khẳng định là hắn để ý đến cái đề tài “cô nhi” này.

Rốt cuộc, cho dù có được Trang gia dưỡng dục che chở, thì thẳng thắn mà nói, hắn cũng chỉ là một cô nhi.

Cảnh ngộ tương đồng, sẽ khó tránh khỏi làm người ta cảm thấy xúc động.

Ba người trưởng thành đều lấy Cù Tư Tiêu làm trung tâm, cùng cậu bé ăn cơm nói chuyện, dỗ cậu vui vẻ, không khí cũng rất hài hòa, thời điểm sắp kết thúc, di động Kỷ Tùy chợt vang lên.

Trong phòng khá rộng rãi, hắn sang một bên nhận điện thoại, nhưng Triệu Ngu cũng có thể thấp thoáng nghe được giọng nói của hắn:

“Mấy giờ về đến?”

“Được, để tôi tới sân bay đón chị.”

Giọng điệu không thể nói là rất dịu dàng, nhưng vừa nghe đã có cảm giác hoàn toàn không giống như khi hắn nói chuyện với người khác.

Triệu Ngu có thể khẳng định, cuộc điện thoại này là của Trang Diệc Tình.

Theo như tin tức cô thu được, đúng là trong khoảng 2 ngày này vị Trang đại tiểu thư kia sẽ trở về sau chuyến công tác.

Bên người có nhiều tài xế như vậy nhưng lại không cần, muốn Kỷ Tùy phải tự mình đi đón, rõ ràng là cố ý làm vậy để đứa con gái riêng được Trang gia nhận trở về năm 10 tuổi kia xem.

Cũng chính vì nguyên nhân muốn chèn ép vị Trang nhị tiểu thư đã si mê Kỷ Tùy nhiều năm này khắp nơi, nên Trang Diệc Tình mới không chịu buông tha cái lốp xe dự phòng là Kỷ Tùy, còn thường hay lôi ra để làm kẻ địch của mình phải khó chịu.

Điều này khẳng định Kỷ Tùy cũng tự biết, nhưng có lẽ hắn cũng vui vẻ chịu đựng.

Buổi sáng Chủ Nhật, Triệu Ngu thu được tin tức về động thái mới nhất của Hứa Thừa Ngôn từ Lư Bân: Đang đi thử lễ phục kết hôn cùng Trang Diệc Tình.

Đôi vợ chồng này cũng thú vị lắm, trước khi đính hôn thì người nào cũng có cả mớ bạn tình, sau khi đính hôn cũng chẳng thấy đời sống cá nhân thu liễm đi tí nào, thậm chí cả 2 còn đều bận rộn công tác nên cũng chẳng gặp nhau, thế mà giờ còn có thể hẹn nhau cùng đi thử lễ phục.

Càng thú vị hơn chính là, Lư Bân dám đem lịch trình tư nhân của sếp mình ra nói cho Triệu Ngu, vậy tất nhiên là đã được Hứa Thừa Ngôn đồng ý.

Hắn làm như vậy có ý gì? Ra oai đánh đòn phủ đầu sao? Để nói cho Triệu Ngu biết, cô chỉ là một ả đàn bà không bao giờ được ra ngoài sáng, so với vị hôn thê danh chính ngôn thuận của hắn sao?

Nơi Hứa Thừa Ngôn cùng Trang Diệc Tình đến là nhà thiết kế lễ phục cao cấp và nổi tiếng nhất thành phố Đông Hải, diện tích cửa hàng cũng rất lớn, ngay cả phòng thử đồ của cả hai cũng cách nhau khá xa.

Hứa Thừa Ngôn luôn bận rộn công việc, ngay cả khi đã cầm lễ phục đi vào phòng thử đồ rồi mà còn nhàn nhã nói chuyện điện thoại với người khác, nhưng ngay vào một khắc hắn định đóng cửa kia, lại chợt sửng sốt ngạc nhiên.

Triệu Ngu mỉm cười, đẩy cánh cửa còn chưa đóng ra.

Hiếm khi thấy được ánh mắt hắn toát ra vẻ ngạc nhiên, ý cười trên mặt Triệu Ngu lại càng sâu, chỉ hơi dùng sức đẩy cửa, lách người tiến vào từ khe hở nhỏ hẹp, còn lưu loát khóa trái cửa lại.

Hứa Thừa Ngôn cúp điện thoại, nhìn lại một thân váy áo gợi cảm của cô từ trên xuống dưới: “Cô tới đây làm gì?”

“Tới làm tình đấy.”

Đôi tay Triệu Ngu vòng lên cổ hắn, dán toàn bộ thân thể lên người hắn, cười cợt ám muội, “Hứa tổng không cảm thấy thế này đặc biệt kích thích sao? Vị hôn thê môn đăng hộ đối thì ở ngay sát vách thử áo cưới, anh thì lại cùng con tình nhân dâm đãng không bao giờ ra mặt được như tôi, trốn ở chỗ này yêu đương vụng trộm.”

Cúi đầu nhìn hơn nửa bộ ngực đã nhảy ra ngoài đến nơi của cô, Hứa Thừa Ngôn cũng chỉ cười: “Mặc như vậy cũng đúng là thứ dâm đãng.”

“Còn có thể vừa dâm vừa đĩ nữa đấy.” Vòng eo Triệu Ngu chậm rãi vặn vẹo, không ngừng dùng bầu vú cao ngất cọ lên ngực hắn, đôi môi đỏ mọng dần ghé sát vào lỗ tai hắn, “Tôi đang không mặc quần lót đấy, bị gió thổi nên đã ướt đẫm rồi, anh có muốn sờ thử không?”

Hứa Thừa Ngôn không nhúc nhích, nhưng cũng không đẩy cô ra.

Triệu Ngu biết, cô đã thành công, dù sao thì tình cảnh kích thích như vậy, đối với bất kỳ tên đàn ông nào cũng là rất dụ hoặc.

Đầu lưỡi ướt mềm khẽ lướt qua gương mặt hắn, tay phải của cô đã men theo cổ hắn dần đi xuống, nhẹ nhàng mơn trớn cánh tay hắn cách tầng áo sơ mi hơi mỏng, rồi lại từ eo xuống đến bụng dưới, cuối cùng rơi xuống giữa háng.

Không ngờ thứ kia lại hoàn toàn tương phản với dáng người nho nhã hơi gầy của hắn, dù còn chưa cương cứng, thì nơi này của hắn cũng là một khối rất lớn, có thể tha hồ mà kiêu ngạo.

Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Ngu chạm tới dưới này của hắn, cũng thoải mái thể hiện hết sức hài lòng.

Lông mày Hứa Thừa Ngôn hơi nhướng lên: “Chưa thấy ai lớn như vậy?”

“Là chưa thấy ai mềm như vậy.” Triệu Ngu vừa dùng sức khẽ nhéo, đã nghe được tiếng hút khí rất nhỏ của người đàn ông, mà thứ trong tay cô kia, rõ ràng cũng run lên theo.

Cô càng thêm dương dương đắc ý: “Cũng chưa thấy ai cứng nhanh như vậy, tự chủ của Hứa tổng đúng là chẳng ra sao.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232