Trở về

Phần 192
Phần 192

Khi Hứa Thừa Ngôn tới được bệnh viện, Triệu Ngu vẫn đang trong phòng phẫu thuật.

Thường đi tới đây phải tốn tới 5 giờ, tuy hắn đã buộc tài xế phải rút ngắn gần nửa thời gian, nhưng cô vẫn còn đang phẫu thuật.

Tuy hắn đã nghe vệ sĩ nói rằng hiện tại dấu hiệu sống của cô tạm thời ổn định, nhưng hắn cũng biết đây không có nghĩa là không còn nguy hiểm, lại nghĩ đến những thủ đoạn tàn nhẫn cô dùng để hành hạ bản thân, hắn vẫn cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Tiết Tử Ngang vẫn ngơ ngác ngồi dưới đất, vết máu trên quần áo đã khô lại, nhưng bàn tay và khuôn mặt của hắn vì bị phủ bởi mồ hôi cùng nước mắt mà càng thêm chật vật, khiến người qua đường ai cũng phải quay đầu nhìn lại.

Nhìn dáng vẻ này của Tiết Tử Ngang, rồi lại nhìn mảng áo đẫm máu trên người hắn, Hứa Thừa Ngôn bỗng cảm thấy trái tim không ngừng trùng xuống.

Hình ảnh này quen thuộc như vừa được cắt từ vở kịch mới diễn ra cách đây không lâu, nhưng so với sự hoảng loạn lúc đó của hắn, giờ này khắc này, nỗi sợ của hắn mới thật sự ngấm tận xương tủy.

Lần trước, khi hắn chạy đến bệnh viện để xem thì cô cũng chỉ là một người phụ nữ từng có quan hệ thể xác với hắn, làm hắn thấy hơi luyến tiếc cùng thương xót, mà cô còn bị vị hôn thê của hắn làm tổn thương.

Lần trước nếu cô chết, hắn nhất định sẽ đi tìm Trang Diệc Tình tính sổ.

Nhưng lần này, hắn cứ có một cảm giác vô hình, rằng hắn cũng là hung thủ góp phần tạo dựng tất cả mọi chuyện, nếu cô có chết… Hắn không dám nghĩ nữa, chỉ biết từ trước đến nay, hắn chưa bao giờ thấy sợ hãi đến vậy.

Hành lang yên tĩnh chết chóc, nhìn cánh cửa phòng phẫu thuật xa xa vẫn đóng chặt, Lăng Kiến Vi cuối cùng vẫn không chịu nổi, lại nhũn chân ngồi xuống trên ghế.

Hắn cũng không biết bản thân làm sao mà vượt qua được mấy giờ vừa rồi nữa.

Từ khi nghe vệ sĩ gọi điện nói rằng Triệu Ngu gặp chuyện, đến khi hắn ngây ngốc đuổi tới bệnh viện, lại cứng đờ đứng ngoài hành lang, mắt vẫn không chớp nhìn chằm chằm vào khu cấp cứu, rõ ràng chỉ vài giờ ngắn ngủi, nhưng hắn lại cảm thấy dài hơn cả 24 năm cuộc đời của mình, mỗi giây mỗi phút chờ đợi đều là sự giày vò không thể chịu nổi.

Nếu cô thật sự xảy ra chuyện rồi cứ thế rời khỏi thế gian này thì sao? Hắn nên làm sao bây giờ?

Lần đầu tiên hắn hối hận đến thế, tại sao lúc trước mình lại nhu nhược đến thế, tại sao lúc trước mình phải băn khoăn cái gọi là tình nghĩa, là đạo đức như thế để làm gì?

Nếu lúc đó hắn thật sự có thể cướp cô từ tay Trang Diệp, thì biết đâu cô đã không phải chịu nhiều đau khổ đến thế ở hiện tại?

Trong bóng đêm lạnh băng, Triệu Ngu cảm giác như có người đang gọi tên mình.

Nhưng không phải là Triệu Ngu, mà là Đường Hi.

Giống như… Trong hành lang đẫm máu, có tiếng mẹ đang gọi cô, còn có Tiểu Cẩn, Tiểu Cẩn cả người đầy máu nhìn cô cười, mọi người đều đang hỏi cô, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Triệu Ngu cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ có thể nhớ lại vài âm thanh đứt quãng.

“Nhà chúng ta có cũ đâu, sao phải sửa ạ?”

“Con cũng có bạn trai rồi, năm nay còn tốt nghiệp nữa chứ, đến khi con đưa bạn trai về thì chẳng nhẽ lại để họ thấy cái nhà tồi tàn này?”

Đây là giọng mẹ cô.

Cô nhớ lại, cô vẫn luôn giấu người nhà hẹn hò với Trang Diệp, nhưng học kỳ I năm tư Đại học thì bị mẹ cô phát hiện, nhưng cô vẫn không dám nói cho mẹ gia cảnh thật sự của Trang Diệp.

Mẹ cô một mặt thì mắng cô dám dấu mẹ, một mặt lại gấp gáp tìm người tới sửa nhà, bà nói: “Mẹ không thể để con gái mẹ mất mặt được, cũng không thể để con rể tương lai coi thường nhà mình.”

Cho nên đoạn thời gian kia, ban ngày luôn có công nhân đến sơn sửa nhà cửa, hành lang bị chất đủ loại vật liệu gỗ đá. Rõ ràng tất cả những thứ đó đều được chuẩn bị vì Trang Diệp, nhưng cuối cùng, nó lại thành hung khí cho chính chị gái của Trang Diệp giết người.

Mọi hình ảnh đều rất mơ hồ, Triệu Ngu căn bản không thể nhớ nổi khi đó đã xảy ra chuyện gì, cô chỉ biết bụng mình đau đớn kịch liệt, cô chỉ biết khi cô cố gắng bò dậy, mẹ và Tiểu Cẩn đã bị va phải mấy vật liệu kia, dưới đầu hai người đều đầy máu.

Cô thậm chí cũng không rõ, là trong thời khắc mấu chốt cô được mẹ và Tiểu Cẩn bảo vệ, mới khiến cô đụng vào thân thể bọn họ? Hay do chính ông trời đã an bài mọi thứ tàn nhẫn như thế, để cô phải sống rồi trơ mắt nhìn người thân bên cạnh mình nhắm mắt?

Cô rõ đã cầu cứu, vì sao người phụ nữ cao cao tại thượng ki alại không làm gì? Vì sao ánh mắt cô ta lại tàn nhẫn đến thế?

Hình như có cái gì đó đang di chuyển sột soạt trên người cô, là dao giải phẫu sao?

Loại cảm giác vô cùng quen thuộc này làm Triệu Ngu bỗng thấy hốt hoảng, cô không phân biệt nổi có phải cô vẫn đang nằm trên bàn mổ từ 4 năm trước nữa hay không.

Khi đó, xung quanh cô cũng rất lạnh… rất lạnh… lạnh đến mức khiến cô muốn đi theo mẹ và Tiểu Cẩn, nhưng cô lại không cam lòng, không cam lòng việc ả hung thủ cao cao tại thượng kia vẫn sống nhởn nhơ như thế.

Cô cũng vô cùng sợ hãi, cô sợ mẹ và Tiểu Cẩn sẽ chất vấn cô, trách cứ cô, cô sợ cô cứ chết như vậy thì hung thủ chân chính vẫn sẽ ung dung sống ngoài vòng pháp luật.

Lần đó, cô đã muốn chết, nhưng lại không dám chết.

Nhưng còn bây giờ thì sao?

Trang Diệc Tình đã bị trừng phạt, vậy cũng nên đến lượt cô, cô mới là đầu sỏ gây nên tất cả những chuyện này.

Là cô kiên trì ở bên Trang Diệp nên tai họa mới có thể nảy mầm, là cô liều mạng giãy giụa nên mẹ và Tiểu Cẩn mới tranh chấp với những người đó, nếu lúc ấy cô ngoan ngoãn đi cùng Trang Diệc Tình, thì những chuyện sau này sao có thể phát sinh ra nữa?

Trang Diệc Tình chỉ nói muốn đưa cô đi phá thai mà thôi, sao cô phải sợ chứ? Sao cô lại muốn cự tuyệt chứ? Cho dù Trang Diệc Tình muốn tính mạng cô, thì cứ để cô ta lấy, sao phải cự tuyệt làm gì?

“Hi Hi, Hi Hi…”

Giọng mẹ cô và Tiểu Cẩn vẫn vang vọng không ngừng bên tai, Triệu Ngu trong bóng đêm nở một nụ cười, cô chậm rãi mở hai tay ra, đi dần về phía đó.

Tất cả đều đã kết thúc, hiện tại, hẳn là cô có thể đi gặp họ rồi.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232