Trở về

Phần 48
Phần 48

Trong lúc Tiết Tử Ngang đến bệnh viện thăm ông nội thì Triệu Ngu đi gặp bác sĩ tâm lý mà Kỷ Tùy giới thiệu.

Đương nhiên, lúc xuất hiện trước mặt bác sĩ tâm lý, vẫn chỉ là một Triệu Ngu đã đeo mặt nạ như cũ.

Cô không tín nhiệm bất kỳ kẻ nào, càng không dám tin vị bác sĩ kia thật sự có thể giúp cô hay không, cô chỉ đến để Kỷ Tùy không nhìn ra được sơ hở của cô.

“Cảm ơn bác sĩ Tằng, tôi đã làm phiền anh rồi.”

“Đây là công việc của tôi, cô không cần khách khí như vậy.”

Nhìn túi thuốc mà Triệu Ngu mang về, Tằng Húc không nhịn được mà dặn dò cô lại về liều lượng và cách dùng. Đợi khi cô rời khỏi phòng khám, hắn mới gọi cho Kỷ Tùy.

“Yên tâm, vấn đề của cô ấy cũng không nghiêm trọng, chủ yếu là mất ngủ, cộng thêm lo âu căng thẳng nhiều, mấy người trẻ hay yêu đương, đặc biệt là nữ rất dễ gặp mấy triệu chứng này, tôi đã cho cô ấy ít thuốc ngủ, còn để chữa thất tình thì tôi bó tay.”

“Cảm ơn.”

Tằng Húc cười nói: “Quan tâm người ta như vậy chắc không phải bạn bè bình thường đâu nhỉ? Mà người ta có bạn trai rồi đó.”

Kỷ Tùy bình tĩnh nói: “Tôi chỉ thấy cô ấy đáng thương nên mới giúp thôi.”

“Ồ…” Tằng Húc kéo dài âm cuối, nghe đã thấy rất ám chỉ, “Nếu cậu muốn giúp thì giúp đến cùng đi, dứt khoát đập chậu cướp hoa luôn xem nào. Dù sao bạn trai cô ấy cũng chẳng phải người tốt gì, một cô gái tốt mà bị giày vò đến vậy, cậu có đào góc tường cũng được coi như làm việc thiện đó.”

Kỷ Tùy không để ý lời trêu chọc của Tằng Húc, thờ ơ nói: “Tôi tắt máy đây, hôm nào mời cậu đi ăn sau.”

Túi thuốc toàn thuốc nhập khẩu đắt tiền đến đâu cũng không vào nổi chung cư của Triệu Ngu, vì nửa đường cô đã xé bỏ hộp thuốc, tìm một chỗ yên tĩnh thẳng tay vứt hết đi.

Cô đã uống rất nhiều loại thuốc ngủ, tác dụng của chúng còn lớn hơn của những thuốc này nhiều. Nhưng hiện tại cô đã không cần nữa, hơn nữa cô cũng không thể để Tiết Tử Ngang phát hiện.

Lúc Tiết Tử Ngang tới chung cư cô thì đồng hồ đã điểm hơn 8 giờ tối, dạo này hắn khá bận, lại còn phải thường xuyên chạy vào bệnh viện nên vẻ mặt khó giấu được nét tiều tụy.

“Anh ăn tối chưa?”

Triệu Ngu thấy hắn gật đầu, liền đi tới bên cạnh, nửa quỳ trên sofa rồi giúp hắn bóp vai, ôn nhu nói: “Anh nghỉ một lát rồi đi tắm đi, hôm nay cứ ngủ sớm một chút.”

Tiết Tử Ngang nắm chặt tay cô rồi thuận thế kéo Triệu Ngu ngã vào trong ngực, ôm chặt lấy cô: “Khoảng thời gian này anh đã bỏ bê em rồi.”

Triệu Ngu cười: “Anh nói gì vậy? Em còn thấy em rất vô dụng thì có, anh thì bận bịu mà em lại chẳng giúp gì được.”

Tiết Tử Ngang nâng mặt cô lên, đặt lên môi cô một nụ hôn: “Em đã giúp anh rất nhiều, mỗi lần có em ở đây là anh đều không thấy mệt nữa.”

Triệu Ngu nhấp miệng cười trộm: “Em mới không tin đâu.”

“Vậy muốn anh nói thế nào thì mới tin?” Tiết Tử Ngang lại hôn lên môi cô, nhưng lần này hắn không nhẹ nhàng lướt qua nữa, mà ngược lại dùng lưỡi cạy mở răng môi cô, rồi mạnh mẽ liếm mút lưỡi lấy cái lưỡi, xâm chiếm vào từng góc trong khoang miệng cô.

Triệu Ngu dựa vào lòng hắn nhiệt tình đáp lại, dần dần biến thành bị đặt nằm ngang xuống, thân thể như lửa nóng của hắn đã đè lên, cách quần áo nhẹ nhàng xoa nắn ngực cô: “Thế này, mới tin sao?”

Triệu Ngu hờn dỗi: “Lưu manh.”

“Không phải em thích bị anh lưu manh thế sao?” Tiết Tử Ngang thoăn thoắt lột sạch quần áo của cô, bàn tay vừa đẩy nội y ra đã vội vuốt ve chơi đùa trên bầu vú trắng nõn.

Triệu Ngu nắm cổ tay hắn lại: “Không phải anh rất mệt rồi sao?”

“Em coi thường anh à?” Tiết Tử Ngang lại càng thêm hung tợn nhéo đầu vú của cô một cái, lại dùng vật đã nhô lên giữa háng kia chọc chọc lên bụng dưới của cô, “Anh có mệt thì cũng có thể đụ em đến phát khóc.”

Ngừng một chút, hắn lại cười xấu xa bổ sung: “Phương pháp này gọi là: Thải âm bổ dương.”

Triệu Ngu cười duyên đánh yêu hắn một cái, hai tay cũng men theo eo hắn chậm rãi dời xuống, một tay cởi ra quần tây, tay còn lại cũng không quên vuốt ve lên xuống thứ đã cương cứng kia.

“Bảo bối.” Tiết Tử Ngang hơi thở nặng nề, trầm khàn gọi một tiếng, hắn lại vùi đầu vào bộ ngực sữa của cô tha hồ cắn mút, ngón tay dài chen vào cửa huyệt, tùy ý khuấy động một đợt xuân thủy trào ra, rồi lại đè lên âm đế ra sức giày vò.

Triệu Ngu lắc mông rên rỉ, hai chân đã chủ động vòng qua eo hắn, lôi kéo côn thịt đã hoàn toàn căng cứng đưa về hướng mình.

Tiết Tử Ngang đẩy thẳng eo, dương vật cực lớn chen vào tầng tầng vách thịt bên trong xâm nhập, đỉnh thẳng đến hoa tâm, hung ác cắm vào rút ra mấy lần mới bắt đầu hoạt động nhịp nhàng.

Một trận kịch chiến hạ màn kết thúc, cả hai đều đã thở hồng hộc, đã vài ngày Tiết Tử Ngang không làm nên vẫn cảm thấy không đủ, hắn lại ôm lấy eo cô, để Triệu Ngu quỳ lên sofa rồi lại tiếp tục một vòng chiến đấu mới.

Sau cơn cao trào, thân thể Triệu Ngu đã hoàn toàn mềm nhũn, người ngợm chẳng còn sức làm gì, mướt mát mồ hôi ngã xuống sofa thở dốc.

Tiết Tử Ngang vừa ôm lấy lưng cô từ phía sau, hôn mút trên vành tai cùng cổ, rồi vai cô: “Hai ngày nữa là ông nội anh có thể xuất viện rồi, đợi khi ông ổn định lại và có thể nói chuyện, anh muốn dẫn em đi gặp ông.”

Thân thể Triệu Ngu chợt cứng người.

Tiết Tử Ngang cảm nhận được, lại tiếp tục hôn lên bờ vai trần của cô: “Đừng sợ, ông nội anh là người rất tốt.”

Triệu Ngu xoay người, ngơ ngác mà nhìn hắn: “Ý của anh là…”

Vẻ kinh ngạc giờ phút này trên mặt cô, đã hoàn toàn không phải giả tạo nữa.

Tuy rằng từ thái độ thường ngày của Tiết Tử Ngang, cô đã mơ hồ đoán được sẽ có một ngày này, nhưng khi hắn thật sự mở miệng nói, cô vẫn không dám tin nổi.

Tiết Tử Ngang cười nhéo nhéo khuôn mặt cô: “Sao em phải ngạc nhiên thế? Mang bạn gái về gặp mặt người nhà không phải là chuyện rất bình thường cao?”

“Bạn gái?” Triệu Ngu sợ hãi lặp lại, “Anh xác định sao?”

“Sao lại không? Chúng ta đã ở bên nhau lâu như vậy, em coi mình là gì đối với anh chứ?”

“Thì là… Thư ký.” Triệu Ngu cười tự giễu, rồi lại khẩn trương nhìn hắn, “Hay chúng ta đừng đi được không? Người nhà anh chắc chắn hy vọng anh sẽ tìm được một bạn gái môn đăng hộ đối, mà em…”

“Không sao, em cứ đi với anh, chú của anh không phải cũng không nói gì sao? Mẹ anh cũng đã biết, nhưng bà cũng chưa từng hỏi đến, em yêu tâm, chuyện của anh, anh làm chủ.”

Triệu Ngu cắn môi suy nghĩ nửa ngày, mới nhỏ giọng nói: “Vậy… Chúng ta sau hẵng đi có được không, hiện tại vẫn còn quá sớm, chúng ta mới ở bên nhau chưa được bao lâu mà?”

“Chờ nữa thì sẽ qua Tết đó.” Nói đến đây, Tiết Tử Ngang lại đột nhiên nở nụ cười, “Thế cũng được nhỉ? Gặp luôn rồi ăn Tết đi, vừa vặn em cũng chỉ có một mình, ngày lễ Tết cũng đâu có đi cùng bạn bè được, năm nay cứ về nhà cùng anh.”

“Thế này sao được? Dịp Tết rất long trọng đó! Em… Để qua Tết rồi hẵng nói tiếp, Tết này em phải về với cha mẹ nuôi.”

“Được rồi, vậy…” Tiết Tử Ngang nghiêm túc suy nghĩ rồi nói, “Nếu không thì hôm 23 cúng Táo quân được không? Ngày đó cũng là sinh nhật ông anh, anh đưa em đến cùng cho vui.”

23 tháng Chạp?

Trong đầu Triệu Ngu nháy mắt hiện lên một điều, cô nhớ không nhầm thì lễ cưới của Từ Miểu được tổ chức trước hôm 23 một ngày.

Nhìn lại người đàn ông đang cười ôn nhu với mình, cô bỗng rất muốn biết, kẻ thế thân như cô thì rốt cuộc có bao nhiêu phân lượng trong lòng hắn, có đủ để cô từ bỏ Tiết Trạm mà chỉ dựa vào Tiết Tử Ngang hay không.

Mặc dù vốn đã quyết định sẽ thông qua Tiết Tử Ngang để tiếp cận Tiết Trạm, nên từ sau khi ở bên Tiết Tử Ngang, cô cũng không ngừng tìm hiểu về Tiết Trạm. Nhưng cô không có đủ tự tin để nhìn thấu hắn, mà tình cảm của Tiết Tử Ngang dường như còn cao hơn nhiều so với mong muốn của cô.

Nếu Tiết Tử Ngang thật sự quan tâm đến cô, thì có lẽ cũng có thể cân nhắc để đưa ra một lựa chọn an toàn mà ổn thỏa hơn.

“Sinh nhật của Chủ tịch liệu có hoành tráng lắm không? Em đi… Sẽ thích hợp sao?”

Không đợi Tiết Tử Ngang mở miệng, Triệu Ngu đã thêm một câu, “Nếu không, chúng ta tới trước một ngày đi? Ngày sinh nhật sẽ có nhiều người nên em hơi sợ, chúng ta có thể tới chúc phúc trước, em nghĩ Chủ tịch hẳn sẽ hiểu cho.”

“Được, vậy tới trước một ngày đi.” Tiết Tử Ngang buồn cười chọc lên trán cô, “Mà sao em vẫn gọi là Chủ tịch hả? Gọi ông nội đấy nhé.”

Triệu Ngu le lưỡi tinh nghịch, vừa vui vẻ lại ngượng ngùng, đáp: “Vâng.”

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232