Trở về

Phần 27
Phần 27

Tiết Tử Ngang đi công tác trở về, Triệu Ngu không đi đón hắn tại sân bay, loại việc này đã có tài xế làm, không tới phiên cô phải vất vả.

Hơn nữa cả ngày nay hắn cũng chưa gọi điện hay gửi tin nhắn cho cô, cô cũng không chủ động liên hệ với hắn.

Nhưng khi Tiết Tử Ngang đẩy ra cửa chung cư tiến vào, liền ngửi được mùi cơm chín trong gian phòng.

Nhìn thấy trên bàn cơm là các món ăn phong phú, hắn không nhịn được mà nở nụ cười, bao mệt mỏi trên gương mặt cũng dần dần rút đi.

Hắn vốn là muốn làm cô kinh ngạc, nên mới cố ý không liên lạc với cô, lại không ngờ cô đã sớm chuẩn bị bữa tối chờ hắn.

Trong phòng bếp vang lên tiếng nấu nướng trên bếp, Triệu Ngu không nghe thấy có tiếng người tiến vào, nên vẫn đang nghiêm túc cầm thìa khuấy đồ ăn.

Cô mặc quần áo ở nhà, bên hông buộc tạp dề, mái tóc được tùy tiện búi ra sau đầu, lộ ra cần cổ thon dài tinh tế.

Nhìn từ bên sườn mặt của cô cũng có thể thấy cô đang để mặt mộc, dù vậy vẫn rất xinh đẹp. Khuôn mặt bị hơi nóng khói bếp hun lên hơi ửng hồng, càng làm vẻ đẹp của cô thêm dịu dàng.

Lặng yên đứng ở cửa nhìn cô trong chốc lát, Tiết Tử Ngang mới bước tới, ôm lấy cô thật chặt từ phía sau.

Triệu Ngu bị giật mình làm rơi cả thìa canh, thấy rõ người đến là hắn mới lại thả lỏng ra: “Vừa về?”

“Ừ.” Tiết Tử Ngang vùi đầu bên cần cổ cô, trầm mê ngửi mùi dầu gội trên người cô, “Sao em biết anh sẽ tới đây?”

“Em không biết, em còn tưởng rằng anh đi công tác lâu như vậy sẽ về nhà trước cơ.” Triệu Ngu mỉm cười, cầm lại thìa canh chậm rãi khuấy, “Nhưng cũng nghĩ, lỡ như anh tới chỗ em thì sao? Dù sao em cũng phải ăn cơm, anh không tới, vậy em ăn hết một mình vậy.”

Nụ hôn dày đặc rơi trên cần cổ cô, Tiết Tử Ngang vừa mút lấy da thịt trắng nõn, vừa xoay người cô lại, ngậm lấy hai cánh môi hung hăng liếm mút.

Thìa canh lại một lần nữa rơi xuống trong nồi, hai tay Triệu Ngu treo trên vai hắn, dần đáp lại hắn.

Nụ hôn của hắn quá nóng bỏng kịch liệt, cứ như muốn ăn luôn cả môi cô, chờ đến khi hai người buông nhau ra, cả hai đều đã thở hồng hộc, ngực phập phồng kịch liệt.

Ngón tay thon dài vén lại sợi tóc bên tai Triệu Ngu, Tiết Tử Ngang nhẹ nhàng vuốt ve trên khuôn mặt cô: “Nhớ anh không?”

Triệu Ngu dời ánh mắt đi không dám đối diện với hắn, nũng nịu nói: “Không nhớ.”

Tiết Tử Ngang cười nhẹ, một lần nữa hôn lên khóe môi cô: “Nhưng anh nhớ em.”

Triệu Ngu mím môi cười trộm, Tiết Tử Ngang liền ngậm lấy môi cô, dùng đầu lưỡi đẩy mở vào trong.

Cơ thể cô đã dần mềm nhũn, ngoan ngoãn dựa trong lòng hắn, mặc hắn quấy đảo trong miệng cô.

Thẳng đến khi tay hắn đặt xuống trước ngực cô, cách quần áo xoa bóp mấy cái, chuẩn bị cởi bỏ cúc áo, cô mới giật mình bắt lấy tay hắn, tránh thoát khỏi môi lưỡi của hắn: “Ăn cơm trước đã, bằng không đồ ăn sẽ nguội mất, em phải mất mấy tiếng mới làm xong đó.”

“Được.” Tiết Tử Ngang đã nổi lên dục vọng, giọng nói cũng đã hơi khàn, nhưng vẫn nghe lời, giúp cô bày nốt 2 món ăn ra bàn.

Bọn họ cũng chỉ có 2 người, mà cô lại làm đến 9 – 10 món, hơn nữa còn có vài món vừa nhìn đã biết không hề dễ làm.

Tiết Tử Ngang cười nói: “Anh cũng đâu phải người ăn khỏe, sao có thể ăn nhiều vậy được?”

Triệu Ngu cười gắp đồ ăn cho hắn: “Anh ở Nhật Bản mỗi ngày đều ăn trong khách sạn, khẳng định không đến được mấy nơi bán đồ ăn Trung, đi lâu như vậy nhất định là cũng nhớ đồ ăn của mình rồi, đương nhiên em phải tranh thủ làm nhiều món một chút.”

Thấy hắn gắp đồ ăn cô đưa lên bỏ vào miệng, cô lập tức nhìn hắn đầy vẻ mong chờ: “Thế nào? Ăn ngon không? Món này em làm lần đầu đó, hoàn toàn dựa vào video trên mạng để học, cũng không biết có hợp khẩu vị của anh hay không.”

Tiết Tử Ngang cẩn thận nhấm nuốt một phen, mặt mũi tràn đầy vẻ tươi cười: “Ngon, rất ngon.”

“Vậy anh ăn nhiều một chút, còn cái này nữa.” Cô vui vẻ cứ như trẻ con vừa được khen, “Mùa này ở Nhật Bản có ngắm hoa anh đào được không?”

“Chưa ngắm được, nếu sớm hơn 2 tháng thì được.”

“Ồ, vậy mùa hoa cũng không lệch lắm so với trong nước, em cũng đã search thử, nhưng cứ tưởng thời điểm hoa nở bên đó không giống nhau cơ.”

Tiết Tử Ngang biết cô chưa đi Nhật Bản bao giờ.

Nhìn cô chuyên tâm dùng bữa rất vui vẻ, hắn không nhịn được nói: “Mùa hoa anh đào nở sang năm, anh sẽ dẫn em đi xem.”

“Ok.” Vẻ mặt cô vui mừng nhảy nhót, nhưng chợt dừng một chút, lại như là nghĩ đến điều gì, “Vậy em phải nỗ lực tích cóp tiền mới được, đến lúc đó có thể chơi nhiều thêm mấy ngày.”

Cơm nước xong, Triệu Ngu thu dọn chén đũa, Tiết Tử Ngang thì đi vào phòng tắm tắm rửa.

Tốc độ tắm rửa còn rất nhanh, lúc hắn ra tới, Triệu Ngu còn chưa rửa xong, kết quả là bị hắn bế thốc người lên, ném tới trên sofa.

Triệu Ngu đưa tay còn ướt nước lên đẩy hắn: “Anh làm gì vậy? Em còn chưa chuẩn bị xong.”

“Làm em.” Hắn cởi khăn tắm bên hông ra giúp cô lau khô tay, mới lột vài cái đã cởi được hết quần áo ở nhà của cô xuống.

Cách mỗi một tầng áo lót xoa nắn hai luồng nhũ thịt, gương mặt hắn nở nụ cười xấu xa: “Ở nhà mà còn mặc đồ lót làm gì? Biết anh tới mà không cởi hết chờ sao.”

“Cởi hết thì xào rau sao được? Dầu mỡ bắn lên người thì làm sao bây giờ?”

Nghe cô trả lời nghiêm túc thế, hắn lại không nhịn được bật cười, đẩy nội y trên người cô ra, vùi đầu xuống trước ngực cô hết liếm rồi lại mút.

Triệu Ngu nhanh chóng bị hắn kích thích đến thở hổn hển, xuân thủy đã chảy ròng ròng, nằm dưới thân hắn không ngừng vặn vẹo, theo bản năng muốn cọ cọ chỗ mu lên giữa háng hắn.

“Ưm…” Triệu Ngu phát ra từng tiếng than nhẹ, mười ngón tay gắt gao nắm lấy đầu tóc của hắn, theo bản năng ưỡn ngực lên, để bón cho hắn càng tiện cắn mút.

“Tiết… Tiết Tử Ngang…” Thân thể cô không nhịn được run rẩy, nghe cả lời nói ra cũng đã đứt quãng, “Khó chịu… Có thể… Ướt…”

Nhưng hắn vẫn không tiến vào, môi lưỡi ướt nóng từ trước ngực cô dời đi, một đường hôn dọc theo eo thon xuống bụng dưới, cuối cùng rơi xuống trên quần lót.

Quần lót đã ướt hơn phân nửa bị hắn lưu loát cởi ra, mà khi môi hắn một lần nữa dán lên bụng dưới, liếm mút vẫn tiếp tục đi xuống, Triệu Ngu đột nhiên run rẩy, vội khép lại hai chân: “Đừng…”

Cô đã đoán được hắn muốn làm gì.

Tiết Tử Ngang không nghe, chỉ mạnh mẽ tách hai đùi cô ra, nhìn âm hộ no đủ kia trong chốc lát, cuối cùng liếm lên hoa hạch phấn nộn.

Toàn bộ thân thể Triệu Ngu run bắn lên, ngay cả giọng nói cũng đã run đến không kiềm chế được: “Đừng liếm… Rất… Rất bẩn…”

Tiết Tử Ngang ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười: “Không bẩn, anh đã đánh răng sạch rồi.”

Triệu Ngu vừa thẹn vừa giận, trong mắt đã chứa đầy nước: “Không phải… Em nói… Chỗ đó của em… Bẩn…”

“Không bẩn.” Ngón tay hắn nhẹ nhàng xoa xoa trên bụng dưới của cô, hắn một lần nữa vùi đầu xuống, ngậm lấy âm đế dùng sức liếm hút.

“A…” Thân mình Triệu Ngu đã vặn vẹo co lại, trong miệng không ngừng nức nở, nhưng cũng không thể ngăn cản được động tác của hắn.

Tuy rằng thẹn thùng là giả vờ, nhưng sự khiếp sợ của cô là thật.

Mặc dù lúc gọi video lúc trước hắn quả thật có nói sẽ liếm cho cô, nhưng cô vốn cho rằng đó chỉ là nói để kích thích mình, chứ không thể là thật.

Triệu Ngu thật không ngờ, hắn thật sự nguyện ý lấy lòng mình bằng cách, nằm giữa hai chân cô, vì cô mà liếm.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232