Trở về

Phần 221
Phần 221

Kỷ Tùy vừa trở về chung cư, ngẩng đầu lên đã thấy Trang Diệp đang đứng chờ trước cửa.

Hắn hơi kinh ngạc, vội tới mở cửa để Trang Diệp đi vào: “Cậu tới lâu chưa?”

Trang Diệp nói: “Chưa, mới tới thôi.”

Đây vốn là nơi hắn rất quen thuộc, trước giờ khi tới nơi này đều không cần phải ngại ngùng, ngược lại hiện tại hắn giống như khách mới tới nhà lần đầu, quy quy củ củ mà ngồi xuống trên sofa.

“Vừa rồi anh đưa Hi… Đưa Triệu Ngu về à?”

Kỷ Tùy dừng mắt một chút, đáp: “Ừm”

Nói xong lại như muốn giải thích điều gì, hắn bổ sung thêm: “Hôm nay cô ấy không lái xe đến toà án, mà thời tiết rất lạnh, cho nên…”

“Em biết.” Trang Diệp đánh gãy lời nói của hắn, trên mặt vẫn treo nụ cười như cũ: “Cảm ơn.”

Nhất thời Kỷ Tùy cũng không rõ, không biết là cảm ơn việc mình tìm Triệu Ngu tới khuyên hắn, hay là cảm ơn mình đã nỗ lực giải thích rõ về mối quan hệ với Triệu Ngu.

“Anh.” Trang Diệp yên lặng nhìn hắn: “Anh yêu cô ấy phải không?”

Không nghĩ tới hắn sẽ đột nhiên hỏi chuyện này, Kỷ Tùy sửng sốt một chút, cúi đầu trầm mặc.

Ở trước mặt Trang Diệp, anh không biết nên trả lời thế nào. Đối mặt với nội tâm của chính mình, anh cũng không dám hoàn toàn xác định.

“Anh, chuyện của em với cô ấy, cùng mọi chuyện đã xảy ra không liên quan gì đến anh, mà bất kể có anh hay không, thì em với cô ấy…” Trang Diệp cúi đầu cười tự giễu: “Chuyện này không thể trách được người khác, càng không thể trách anh, nếu như anh không quên được thì dũng cảm đi tìm cô ấy đi, em cũng hy vọng, có người có thể chăm sóc tốt cho Triệu Ngu, nếu người kia là anh, em sẽ càng yên tâm hơn.”

Kỷ Tùy lẳng lặng nhìn hắn, như muốn nói lại thôi.

Trang Diệp cười nói: “Hơn nữa, anh biết em từ nhỏ đã rất kiêu ngạo mà, em không muốn bị người khác bố thí, anh bởi vì băn khoăn đến cảm nhận của em nên cứ kéo dài khoảng cách với cô ấy, không chỉ có không tôn trọng tình cảm của anh với cô ấy, mà còn vũ nhục cả em, em sẽ không vì vậy mà biết ơn anh, anh làm như vậy, em sẽ càng cảm thấy mình quá ti tiện.”

Trầm mặc một lúc lâu, Kỷ Tùy mới nói: “Cậu không cần nghĩ thế, cũng không hoàn toàn là vì cậu.”

Bởi vì người lúc trước anh yêu chính là một con người giả dối, là một Triệu Ngu hoàn toàn không tồn tại, mà hiện giờ, khi đối mặt với một Triệu Ngu chân thật, anh lại không thể phân biệt rõ ràng, đó có còn là tình yêu nữa hay không.

Dường như Trang Diệp cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng anh, nhếch môi mỉm cười: “Nếu không yêu Triệu Ngu, anh việc gì vẫn luôn chờ ở dưới để đưa cô ấy về? Nếu không yêu cô ấy, sao anh phải bí mật chạy tới Ngô thành để nhìn cô ấy chứ?”

Kỷ Tùy sững sờ, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Kỷ Tùy cho rằng mình đã che giấu rất tốt, không nghĩ tới hắn đã biết. Nhưng nếu có thể phát hiện anh đi Ngô thành, điều đó có nghĩa là Trang Diệp cũng từng đến đấy?

Trang Diệp gật đầu: “Em trùng hợp nhìn thấy xe của anh.”

“Anh chỉ là…” Lời giải thích vừa ra khỏi miệng, Kỷ Tùy bỗng dừng lại. Trang Diệp đã nói rõ ràng như vậy, đáp án cho câu hỏi cũng rất đơn giản, anh còn muốn giải thích gì nữa?

Cả hai trầm mặc thật lâu, Trang Diệp mới từ trên sofa đứng dậy: “Ngày mai, em sẽ tiếp tục đi gặp bác sĩ tâm lý, anh có thể yên tâm.”

Nhìn hắn đi tới cửa, Kỷ Tùy khẽ mấp máy, rồi lại không biết nên nói gì, nhưng thật ra Trang Diệp đã quay đầu lại nói: “Cảm ơn. Cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em và Trang gia, anh vĩnh viễn… Đều là anh của em.”

Trận tuyết này không rơi suốt đêm, cũng không hình thành lớp tuyết thật dày, vào ngày hôm sau chỉ có thể nhìn thấy một lớp mỏng màu trắng phủ trên những hàng cây.

Đứng trên ban công nhìn bầu trời mù sương ở phía xa, Triệu Ngu trở lại bàn ăn ngồi xuống: “Trên đường cao tốc chắc không bị đóng băng, đợi chút nữa chúng ta mới rời đi, hay là chờ ăn xong cơm trưa mới đi?”

Cha mẹ nuôi nhìn nhau, mẹ nuôi nói: “Mẹ và cha con tự trở về là được, lần này con không cần đi cùng chúng ta đâu.”

Động tác rót sữa cho bọn họ thoáng chốc dừng lại, Triệu Ngu khó hiểu nhìn hai người: “Vì… Vì sao ạ?”

Thấy vẻ mặt lo lắng của Triệu Ngu, mẹ nuôi vội nắm lấy tay cô: “Đứa nhỏ ngốc, con đừng nghĩ nhiều, chúng ta không có ý gì khác, chỉ là muốn con bắt đầu cuộc sống của chính mình mà thôi.”

Triệu Ngu ngơ ngác nhìn hai người: “Không phải khoảng thời gian trước đó…”

“Hi Hi à.” Cha nuôi buông đũa xuống, thở dài một tiếng: “Con nói xem cha mẹ nuôi Tiểu Cẩn lớn lên, cố gắng kiếm tiền cho nó đi học nhiều năm như vậy, là để nó đi đến thành phố lớn học trong trường đại học tốt nhất, rồi là vì cái gì? Là muốn nó sau khi tốt nghiệp thì trở về giúp chúng ta trông tiệm cơm nhỏ kia, cả đời đều làm chút việc như vậy để sống sao?”

Đại khái đã hiểu rõ ý của cha nuôi, Triệu Ngu trầm mặc một lát, mở miệng nói: “Nhưng con…”

“Con cũng như Tiểu Cẩn mà thôi.” Mẹ nuôi gắt gao nắm chặt tay cô: “Đều là con của chúng ta, cha mẹ đều hy vọng tương lai các con sẽ có cuộc sống ngày càng tốt hơn. Mẹ và cha nuôi con từ nông thôn lên Ngô thành, bày một sạp bán đồ ăn vất vả kiếm từng đồng từng cắc, rồi dần dần mới mở được một quán ăn nhỏ, mỗi ngày đều phải thức khuya dậy sớm, chỉ vì muốn để Tiểu Cẩn đi học, mẹ con thì một mình mang theo con bôn ba ngược xuôi, chịu nhiều khổ sở như vậy, nhưng vẫn cố gắng liều mạng kiếm tiền cho con đọc sách, chúng ta làm vậy là vì cái gì? Hiện tại Tiểu Cẩn đã không còn nữa, con là đứa con gái duy nhất của cha mẹ, chúng ta làm sao nỡ lòng trói buộc con cả đời ở bên, để con theo chúng ta sống qua ngày như vậy? Mẹ và cha nuôi của con xem như là người đã bước một chân xuống mộ, nửa đời sau vẫn chỉ muốn trải qua như trước kia, nhưng cuộc đời con còn rất dài, không thể cứ hao phí cùng chúng ta như thế.”

Bữa sáng trước mặt vẫn còn bay lên từng làn khói trắng, phả vào mặt Triệu Ngu hơi ướt át, còn hơi nóng, làm cho tầm mắt cô bỗng nhòe đi, thậm chí còn không phân biệt được những cái đó là vệt nước đọng lại, hay là nước mắt nữa.

Mẹ nuôi đưa tay vỗ vỗ vai cô:

“Con cái trưởng thành rồi luôn phải rời khỏi cha mẹ, nếu Tiểu Cẩn vẫn còn, cha mẹ cũng không thể để nó sống cùng chúng ta cả đời, con cũng vậy. Mẹ nuôi biết trong lòng con khó chịu, nhưng con còn có cuộc sống của chính mình, phải không? Nếu ở lại Đông Hải, con có thể có công việc tốt hơn, nơi này cũng có những người quan tâm con, mặc kệ là ai đi nữa, miễn là về sau có thể sống hạnh phúc cùng con là cha mẹ yên tâm rồi. Giờ chúng ta đều sống rất tốt, không cần con phải chăm sóc hai ông bà già này mỗi ngày, chỉ cần khi nào con có thời gian rảnh thì về thăm chúng ta, vậy là được.”

Bên ngoài đã không còn tuyết nữa, nhưng lại có cơn mưa nhỏ tí tách rơi, khiến cho bầu trời dường như trở nên âm u hơn.

Triệu Ngu ngồi bên cửa sổ phòng ngủ, lặng lẽ nhìn cả thành phố bị bao phủ trong cơn mưa bụi, bên tai không ngừng vang lên giọng nói, là những lời cha mẹ nuôi vừa nói, còn có thêm cả những đoạn ký ức vụn vặt xa xăm.

Tất nhiên cô hiểu cha mẹ nuôi có ý gì, sau khi biết sự thật đẫm máu đó, bọn họ vẫn dành cho cô sự bao dung và tình yêu vô hạn. Chỉ là, cô thật sự có thể sống như một người bình thường lần nữa sao?

Quay về trước khi mọi chuyện chưa phát sinh, giống như những người khác, mỗi ngày làm xong việc, cuối tuần hẹn dăm ba người bạn tốt vui vẻ ăn uống chơi bời, thỉnh thoảng giận dỗi, lười biếng, nhưng đa phần là hưởng thụ niềm vui hằng ngày trong cuộc sống.

Trời mưa rồi tạnh, tạnh rồi lại mưa, cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng cô cũng đứng dậy, mở máy tính lên tìm kiếm trang web thông báo tuyển dụng nhân sự.

Có lẽ, cô có thể thử xem.

Mà cô, cũng nhất định phải bước ra khỏi quá khứ.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232