Trở về

Phần 42
Phần 42

Thẳng đến khi hai người bên ngoài đã rời đi một hồi lâu, Thương Lục và Phí Hằng mới từ căn phòng chật hẹp đi ra.

May mắn bây giờ cũng là giờ cơm trưa, không có mấy người tới tầng một đi dạo xem mua sắm, bằng không bị người ta thấy hai người đàn ông lớn tướng như họ lại cùng nhau trốn vào phòng WC nữ, không biết sẽ bị hiểu lầm thành thế nào.

Thấy sắc mặt Thương Lục khá khó coi, Phí Hằng thở dài một tiếng: “Còn luyến tiếc thì đi đoạt về đi, cậu cũng đâu có kém so với Tiết Tử Ngang.”

Thương Lục không đáp, yên lặng đi một đoạn, mới quay đầu lại nhìn hắn: “Bất kể ngày thường cậu mồm mép thế nào, cũng đừng tiết lộ chuyện của tôi và cô ấy.”

“Ở trong mắt cậu tôi chính là cái loại miệng rộng này á?” Phí Hằng bất mãn liếc nhìn hắn một cái, “Nếu không phải sợ sau này cậu thành ông già mà vẫn cô đơn hết quãng đời còn lại, cậu cho rằng tôi thích đi quản việc riêng của cậu lắm sao?”

Thương Lục nghe xong, ngược lại còn bật cười: “Tôi đã đính hôn, về sau, còn sẽ kết hôn.”

“Cùng vị Trịnh đại tiểu thư không chừng sẽ đội cho cậu thêm mấy cái nón xanh ấy à?” Phí Hằng cười nhạo một tiếng, “Tôi vẫn cảm thấy nhìn Triệu Ngu còn thuận mắt hơn.”

Thấy hắn lại trầm mặt không nói lời nào, Phí Hằng tiếp tục lắc đầu thở dài: “Tôi nhớ người nào đó đã nói với mình, trên đời này người hắn tín nhiệm nhất là tôi cùng Triệu Ngu. Đáng tiếc, hiện tại lại chỉ còn lại mỗi mình tôi, hơn nữa Triệu Ngu lại ở bên Tiết Tử Ngang. Cái tên Tiết Tử Ngang này có ai là không biết? Nhẽ cậu tin trên đời này thực sự có lãng tử biết quay đầu à?”

Nói đến đây, hắn còn rất đắc ý mà chỉ vào mình: “Đây, trước mặt cậu đang có một cái đây này, cậu có tin tôi sẽ biết lãng tử quay đầu không? Đừng nói là cậu không tin, đến tôi mẹ nó còn không tin chính mình nữa là.”

Thương Lục ngừng chân dưới bóng cây, từ xa mà nhìn lại đường giới nghiêm hiện trường còn lưu lại vết máu, hình ảnh hiện lên trước mắt hắn, là Triệu Ngu vừa rồi run lẩy bẩy, là gương mặt đã tái nhợt của cô.

Cùng hắn ở bên nhau ba năm, số lần cảm xúc của cô suy sụp chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mỗi một lần, cô đều cần một lượng thuốc lá rất nhiều mới bình ổn được tâm tình.

Không chỉ có thuốc lá, cô còn cần cả tình dục.

Thậm chí có vài lần, cô còn chủ động ngồi trên người hắn, làm hắn phải muốn cô.

Vậy lúc này, có phải cô cũng sẽ như trước kia không? Liều mạng vặn vẹo eo mông trên người Tiết Tử Ngang lắc mông chi, hết lần này đến lần khác nói hắn làm cô sao?

Ngừng một hồi lâu, Thương Lục mới quay đầu lại nhìn Phí Hằng: “Cậu quen biết rộng rãi, giúp tôi tra một người.”

Phí Hằng vừa rồi đứng khá xa toilet, cũng không nghe được Thương Lục cùng Triệu Ngu nói gì, mới vừa thân thiết nói xấu Tiết Tử Ngang, đã nghe được Thương Lục nói vậy, hắn còn tưởng rằng Thương Lục muốn tra chính là Tiết Tử Ngang.

“Tên kia có gì hay mà tra? Đống tình sử phong lưu của hắn ấy à, tùy tiện nghe ngóng một tí là biết, tuyệt đối so còn phóng đãn hơn so với tôi nhiều, cậu có tin không?”

Thương Lục đương nhiên không phải muốn tra Tiết Tử Ngang, hắn muốn tra chính là Triệu Ngu, hoặc là càng chính xác hơn, là Đường Hi.

Hắn muốn mình hoàn chỉnh biết được ba năm trước cô đã từng trải qua chuyện gì, muốn biết cô đi theo Tiết Tử Ngang là để đạt được thứ gì.

Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng, di động trong tay đã vang lên, hắn cúi đầu nhìn xem, là điện thoại của thư ký.

“Thương tổng, vừa rồi ngài không ở đây, chủ tịch vừa xuống dưới, hắn nói hạng mục BTD từ hôm nay trở đi giao cho giám đốc Thương Sâm tới phụ trách, chúng ta… Chúng ta không có tư cách nhúng tay vào nữa.”

Nghe giọng nói từ trong điện thoại truyền đến, đốt ngón tay Thương Lục đang cầm điện thoải không khỏi dần siết chặt lại.

Cảm xúc của nữ thư ký cũng quá mức kích động, giọng nói đều đã mang theo tiếng khóc nức nở: “Chúng ta thức đêm đẩy nhanh tốc độ suốt bao lâu như vậy, dựa vào cái gì mà nói dừng là dừng? Thương tổng, việc này không công bằng, dựa vào cái gì chứ? Ngài mau đi nói với Chủ tịch đi, đây là toàn bộ tâm huyết của tất cả chúng ta mà.”

Thấy Thương Lục sững sờ bất động tại chỗ đến nửa ngày, Phí Hằng tò mò đi đến trước mặt hắn, lại thấy sắc mặt hắn đã trắng bệch, ánh mắt càng là lạnh băng tới cực điểm.

“Sao vậy? Công ty xảy ra chuyện gì? Hay vẫn là đại chiến trong gia tộc nhà cậu?”

Yên lặng nhìn chằm chằm Phí Hằng mất vài giây, Thương Lục mới bỗng mở miệng: “Chuyện của tôi, cậu đừng nhúng tay vào, bằng không nhỡ ngày nào đó tôi thua, cậu sẽ phải cùng tôi đồng quy vu tận.”

Phí Hằng khẽ cắn môi: “Lại là cmn tên súc sinh Thương Sâm kia chơi cậu phải không? Con mẹ nó hắn có còn biết niệm tình anh em nữa không thế?”

Thương Lục cười lạnh: “Bọn họ nếu còn biết niệm tình anh em, vậy từ ba năm trước đã không muốn lấy mạng tôi rồi.”

Nhìn bóng dáng hắn kiên định rời đi, Phí Hằng lại vội bước theo: “Vậy… Vậy vừa rồi cậu muốn tôi đi tra Tiết Tử Ngang…”

“Không cần nữa.”

Triệu Ngu không về công ty làm, mà cô nói với Tiết Tử Ngang mình thấy không thoải mái, muốn trở về nghỉ ngơi, Tiết Tử Ngang không yên tâm để cô tự lái xe, còn tự mình đưa cô về chung cư, nhưng hắn còn phải đi gặp một khách hàng quan trọng, nên không thể ở bên chăm cô được.

Giả vờ ngủ lừa Tiết Tử Ngang rời đi xong, cô lại nhanh chóng ngồi dậy trên giường.

Trước mắt vẫn là hình ảnh máu tươi đến chói mắt như cũ, thậm chí mũi cũng như ngửi được mùi máu tươi nồng đậm, nồng đến mức cô muốn nôn mửa, nhưng khi đối diện với bồn cầu nôn khan cả nửa ngày, lại chẳng phun ra được cái gì.

Cô còn muốn hút thuốc, muốn đến phát điên.

Loại cảm giác vừa quen thuộc lại xa lạ này, so với ngày đó ở cửa hàng váy cưới khi tận mắt nhìn thấy Trang Diệc Tình còn mãnh liệt hơn cả trăm lần.

Nhưng chung cư của cô không có thuốc lá, cô sợ sẽ bị Tiết Tử Ngang phát hiện, Tiết Tử Ngang không hút thuốc lá, càng không thích phụ nữ hút thuốc.

Vì thế cô còn không đổi dép lê đã chạy xuống cửa hàng tiện lợi dưới lầu, mua một bao thuốc cùng bật lửa, còn không đợi đến khi quay lại chung cư đã trốn ở một hành lang tối om hút thuốc.

Sau 3 điếu thuốc đã hút nhẵn, cô rốt cuộc cũng đã cảm thấy bình tĩnh hơn nhiều.

Nhưng mà rất nhanh sau đó, thân thể lại cảm thấy vô cùng trống rỗng, bức thiết cần được làm tình cùng người khác, muốn bị người đó lấp đầy, và phải là một người sống sờ sờ, chứ không phải gậy mát xa lạnh như băng.

Cô biết bản thân không phải bị nghiện, nhưng giờ khắc này, xác thật là thân thể đã không chịu sự khống chế của lý trí.

Nhưng cô lại không thể tìm Tiết Tử Ngang, bởi vì từ lúc bắt đầu cô đã nói dối, Tiết Tử Ngang còn tự cho là mình nhớ rõ kỳ sinh lý của cô, cho rằng mấy ngày nay cô bị đến tháng, nên cô đành phải chịu.

Thế nên hiện tại cô không phải đi tìm Tiết Tử Ngang làm tình.

Vậy phải tìm ai?

Người xa lạ sao? Cô không nghĩ đến, cũng không muốn, cũng sợ hãi quá mạo hiểm.

Thương Lục thì sao? Cô lấy ra di động, tìm được dãy số hắn gọi tới vào hôm đính hôn đó, đầu ngón tay ở trên màn hình do dự cả nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhấn xuống.

Quan hệ của bọn họ đã kết thúc, không nên còn dây dưa gì với nhau nữa.

Hay là đi tìm Kỷ Tùy? Nhưng vẫn chưa tới một bước kia, Kỷ Tùy cũng không phải người tùy tiện, cô làm như vậy sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Lại hút thêm một điếu thuốc nữa, cô trở lại chung cư, vội vàng thay đổi quần áo, cầm theo hộp áo mưa đi ra cửa, trực tiếp chạy xe đến dưới công ty Hứa Thừa Ngôn.

Cô đã hỏi Lư Bân, Hứa Thừa Ngôn có ở công ty.

Tuy rằng dựa theo từng bước cô đã lên kế hoạch, hiện tại còn chưa tới bước chủ động đưa tới cửa với hắn, nhưng cô đã không chờ kịp nữa.

Cô gửi tin nhắn cho Hứa Thừa Ngôn: [Tôi đang ở hầm B2, muốn làm anh.]

Vừa gửi xong, cô lại bổ sung thêm một câu: [Cho anh 10 phút, không tới tôi sẽ đi gọi vịt* luôn.]

Cô không dám bảo đảm người đàn ông kia sẽ đến, nhưng cô có thể bảo đảm, nếu hắn không tới, cô thật sự sẽ đi tiêu tiền giải quyết.

Danh sách chương (232 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232